Đề Xuất 2/2023 # Truyện: Bán Kiếp Tiểu Tiên # Top 6 Like | Athena4me.com

Đề Xuất 2/2023 # Truyện: Bán Kiếp Tiểu Tiên # Top 6 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Truyện: Bán Kiếp Tiểu Tiên mới nhất trên website Athena4me.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tề Hoan muốn trở về tìm tiểu hồ ly, không còn cách nào khác là phải rời khỏi trận nhãn, Thất Thương Luân Hồi trận lợi hại không phải ở chỗ tấn công, mà là ở ảo cảnh khó lòng phòng bị. Trận pháp của Tiên giới và Nhân gian khác nhau, nơi này ảo cảnh không chỉ là hư ảo, mà còn có thể sinh ra sức mạnh công kích nguyên thần, chỉ cần trúng chiêu lập tức sẽ hồn phi phách tán.

Trận pháp ở Sát Thần Hải đều là dành cho tiên nhân cấp bậc tiên đế hoặc cao hơn tiên đế, dùng để chống lại ma đầu của Thiên Ma giới, Tề Hoan chưa bao giờ nghiên cứu trận pháp, bây giờ bị ném vào trận lớn như vậy, hai mắt căn bản chỉ thấy một màu âm u, không chết đã là không tệ rồi, muốn ra khỏi trận căn bản là nằm mơ.

Bị vây ở trong trận, nàng tìm không thấy phương hướng, lại phải chống đỡ công kích của ảo cảnh, chỉ có thể lui vào một góc để thủ, bảo Tiểu Ngân ra ngoài tìm đường.

Tiểu Ngân không giống với Tề Hoan, ảo cảnh trong trận hình như không có bất kỳ lực công kích nào với nó, có điều, mặc dù Tiểu Ngân đã đi ra ngoài, nhưng đáng tiếc nó đi nhầm hướng, vốn nên đi đến lãnh địa Tiên giới cạnh Sát Thần Hải, thì nó lại quay ngược lại, chạy sâu vào trong Sát Thần Hải.

Sát Thần Hải không phải một bãi biển rộng mênh mông, mà là một mảnh hoang dã không có điểm cuối, trong đó không có bất kỳ một sinh vật nào, chỉ có thần thảo, toàn thân đỏ như máu, nhờ vào vô số máu tươi của Thần Ma dưới đáy Sát Thần Hải mà lớn lên, răng cưa trên lá cây còn sắc hơn cả nanh của ma thú. Ở Sát Thần Hải, chỉ cần chảy máu, cho dù địch nhân không giết ngươi, ngươi cũng không thể thoát khỏi công kích của thần thảo, có thể nói, chỗ này là ác mộng của tiên ma.

Tiên Ma giới cứ cách một ngàn năm lại đại chiến một lần, cũng chỉ là vì cân bằng hai giới, bất luận là Tiên giới hay Thiên Ma giới, cuối cùng chỉ có cường giả sống sót. Không thể không nói, vận khí của Tề Hoan vô cùng tệ, đại chiến Tiên Ma lần trước, cũng đã qua chín trăm tám mươi năm, đây cũng là nguyên nhân Thiên Vũ tiên tôn vội vã tìm người tới bày trận ở Sát Thần Hải.

Sau khi Tiểu Ngân rời đi, mặc dù Tề Hoan nóng lòng, nhưng sau khi thử qua sự lợi hại của đại trận này, nàng cũng không dám đi loạn. Tề Hoan ở trong trận một thời gian, bắt đầu suy nghĩ cẩn thận, Thiên Vũ tiên tôn lúc đầu cũng không hề có ý để nàng đi thủ trận, ngay cả trận kỳ (sơ đồ trận) cũng không cho nàng, rõ ràng là muốn mượn đại trận này lấy đi cái mạng nhỏ của nàng mà.

Tề Hoan ở trong trận ngây người hơn hai tháng, rảnh rỗi chỉ có thể tu luyện ngày đêm, nàng mặc dù đã thành tiên, nhưng mới chỉ tu luyện xong mà thôi, kia ngay cả nhìn nàng cũng không có cơ hội nhìn một cái.

Vừa lúc hiện tại có thời gian, nàng có thể thuận tiện dịch cái bản bí tịch kia. Tu xong , trong đan điền Tề Hoan xuất hiện một cảnh tượng rất cổ quái, ở tầng dưới cùng là một Âm Dương Thái Cực đồ, bốn phía Thái Cực đồ là tứ đại linh thú, đó là Nguyên Anh mà nàng tu luyện thành, mà ở tầng trên là một Tiên Thiên bát quái đồ, ở trong bát quái đồ ẩn chứa hai tia Lôi Tâm, một tia là Tề Hoan tu luyện được, một tia là lúc Mặc Dạ độ kiếp đã lấy xuống từ trên người Ám Lôi Quân.

Những năm gần đây, khả năng nắm giữ Lôi Điện của nàng đã tăng lên một tầng vô cùng khủng bố, hiện tại nàng có thể miễn cưỡng phát ra mấy đạo thiên kiếp nhỏ.

Cách ghi chép trong khác với , Tề Hoan mở sách ra, phát hiện trong sách chỉ có hình vẽ quỷ dị, căn bản không có bất cứ văn tự nào nàng có thể xem hiểu. Nhìn hình vẽ một hồi đến phát ngốc, cuối cùng Tề Hoan chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, không hay rồi nàng lấy nhầm sách lậu rồi.

Ở bên kia Sát Thần Hải, mấy chục Ma Đế dò xét tới lui bên bờ biển, ma khí trên người họ phát ra làm không khí chung quanh đều mơ hồ trộn lẫn mùi máu tanh, phía sau bọn họ, một người quen của Tề Hoan không chút hình tượng nằm gục trên ghế mềm xa hoa, bên cạnh hắn có hai cô gái nửa thân để trần hầu hạ.

“Xích Dực đại nhân, trong Sát Thần Hải xuất hiện một con rắn.”

“Rắn? Rắn của Tiên giới?” Xích Dực sửng sốt, nhướn mày nhìn về phía Sát Thần Hải, không bao lâu sau liền nhìn thấy một con rắn lớn màu bạc chậm rãi đi tới, chỗ kỳ quái duy nhất là con rắn này có thêm một đôi kim hoàng long giác (sừng rồng màu vàng).

“Trời ạ ~ đây không phải là đằng xà của lão đại sao?!” Xích Dực biết Tiểu Ngân, hắn cũng biết Tiểu Ngân vẫn đi theo bên cạnh Tề Hoan, hiện tại Tiểu Ngân tới, chẳng lẽ Tề Hoan cũng đã tới? Nghĩ tới đây, trên mặt Xích Dực có thêm mấy phần phấn chấn.

Có trời mới biết một ngàn năm nay cuộc sống của hắn trôi qua như thế nào, lão đại tính tình ngày càng cáu gắt, hắn cũng không biết đã bị giận chó đánh mèo bao nhiêu lần, nếu không phải vì né tránh Mặc Dạ, căn bản Xích Dực cũng sẽ không chạy đến chỗ Sát Thần Hải khỉ ho cò gáy này để tránh nạn.

“Các ngươi lui xuống đi.” Xích Dực phất tay, bảo chúng ma bên bờ biển đều lui xuống, sau đó cất bước đi lên.

Mặc dù hình tượng có chút thay đổi, nhưng Tiểu Ngân vẫn nhận ra hắn, thân thể Tiểu Ngân từ từ thu nhỏ lại, bơi về phía Xích Dực.

“Hắc hắc, Tiểu Ngân, đã lâu không gặp.” Xích Dực lộ ra khuôn mặt tươi cười rực rỡ chào hỏi Tiểu Ngân, kết quả người ta cũng không nhìn hắn lấy một cái, vẫy vẫy cái đuôi quay đầu hừ một tiếng.

Nếu là con rắn khác dám đối xử với Xích Dực như vậy, khẳng định hắn sẽ không nói hai lời chém đuôi con rắn này nướng ăn, đáng tiếc con rắn không lễ phép này lại là do Mặc Dạ phái đi hộ vệ bên cạnh Tề Hoan, cho dù hắn có mấy lá gan cũng không có cái dũng khí này.

“Tề Hoan đâu rồi, nàng không đi cùng sao?” Nhìn chung quanh một chút, cũng không phát hiện bóng dáng Tề Hoan, Xích Dực có chút kỳ quái.

Mặc dù đi ngang qua Sát Thần Hải rất nguy hiểm, nhưng với thực lực của Đằng Xà, muốn dẫn Tề Hoan tới đây hẳn là rất dễ dàng, hơn nữa Mặc Dạ đã lệnh cho nó bất cứ lúc nào cũng không thể rời khỏi Tề Hoan, nếu Tề Hoan không ở cùng một chỗ với Đằng Xà, vậy nhất định Tề Hoan đã xảy ra chuyện gì đó.

Trong mắt Tiểu Ngân hiện lên một tia sáng u ám.

Một vầng hào quang màu bạc hiện lên trên mình nó, một nam tử tóc bạc chấm đất xuất hiện trước mặt Xích Dực. Tiểu Ngân hóa thành hình người, khuôn mặt trái xoan thanh tú, mắt màu xám bạc lạnh như băng, môi mỏng khẽ nhếch, toàn thân đều lộ ra vẻ lạnh lùng, không có nửa phần tức giận.

“Nàng bị vây ở trong trận, ta không có cách nào mang nàng ra ngoài.” Giọng nói lạnh lùng trong trẻo từ miệng Tiểu Ngân truyền đến.

Xích Dực trừng mắt nhìn, “Trận gì?” Thực lực của Tiểu Ngân hiện giờ không kém hắn bao nhiêu, trận pháp gì mà ngay cả nó cũng không thể giải được?

“Thất Thương Luân Hồi trận, phái người đi cứu nàng.” Lời Tiểu Ngân nói giống như là đương nhiên, không hề có dáng vẻ đang đi cầu người.

“Bản thân ta cũng muốn, nhưng người ở đây không đủ, sợ là muốn phá vỡ trận pháp kia cũng rất khó, hơn nữa lão đại lệnh cho ta thủ tại chỗ này, không cho phép tự ý rời khỏi.” Xích Dực cười khổ, hiện tại hai phe sắp khai chiến, hắn nếu tự tiện dẫn người xông vào Sát Thần Hải, đám người Tiên giới kia không nhìn thấy thì tốt, nhưng nếu nhìn thấy, sợ là mọi chuyện sẽ trở nên phiền toái.

“Ta canh giữ hộ ngươi.” Tiểu Ngân trừng mắt nhìn hắn một cái, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống ghế mềm của Xích Dực, hai mắt nhắm lại cũng không thèm nhìn Xích Dực.

Gương mặt Xích Dực co quắp hai giây, sững lại tại chỗ một lúc, bất đắc dĩ phất tay với mấy thuộc hạ vẻ mặt tò mò đang đứng bên cạnh, “Các ngươi tiếp tục làm việc, ta rời đi mấy ngày, nếu có chuyện gì xảy ra thì tìm hắn.” Xích Dực chỉ chỉ Tiểu Ngân.

Chuyện của Tề Hoan, hắn không có cách nào làm chủ, cũng chỉ có thể xem ý của lão đại. Dù sao Tề Hoan đến đây, cuộc sống bi thảm của họ sẽ chấm dứt, mấy ngày nữa hắn sẽ xin triệu hồi trở lại. Sát Thần Hải nơi này là chiến trường, chiến công của hắn đã đủ, hắn không có hứng thú với loại tranh đấu vô nghĩa này.

Sau khi Xích Dực rời đi, đột nhiên bầu trời tối lại, Tiểu Ngân ngẩng đầu, trong mắt lạnh lẽo chiếu ra một tia sáng đỏ, khắp bầu trời biến thành màu đỏ, xa xa nhìn giống như một biển máu.

Một đạo nhân ảnh từ từ ngưng tụ trước mặt Tiểu Ngân, sau khi nhìn thấy người đó, Tiểu Ngân vội vàng nửa quỳ trên mặt đất, “Chủ nhân”. Từ đầu đến cuối, chủ nhân của hắn duy nhất chỉ có Mặc Dạ.

Mặc Dạ dường như không có bất cứ thay đổi nào, vẫn là nho bào màu nhạt, không có mặt nạ che đi nụ cười đầy tà mị. Nếu như người không có mắt nhìn thấy hắn, căn bản sẽ không nghĩ tới, Ma Tôn tiếng tăm lừng lẫy ở Thiên Ma giới lại có thể vô hại như vậy.

“Mang ta đi. ” Mặc Dạ cúi đầu nhìn Tiểu Ngân, trong mắt không lộ ra bất cứ tâm tình nào, giọng nói bình tĩnh.

“Vâng.”

. . . . . . . . . . . . .

“Cô nương ta sống hơn tám trăm tuổi vẫn chưa gả cho người nào đấy, nếu như hiện tại có nam nhân nào cứu ta ra ngoài, ta nhất định lấy thân báo đáppp ~” Trong trận không nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, Tề Hoan chỉ biết, nàng ở chỗ này ngây người đã rất lâu, đối với chuyện đi ra ngoài, nàng cũng không còn ôm hy vọng nữa.

Tề Hoan không có chút hình tượng nào nằm ngửa trên mặt đất, nhắm mắt lại kêu gào, vang vọng trong trận đều là âm thanh của nàng.

“Cứ quyết định như vậy đi.” Một bóng ma xuất hiện ở phía trên Tề Hoan, giọng nói trầm thấp khêu gợi thật giống như lông vũ không ngừng gãi lên tim Tề Hoan, giọng nói kia, nụ cười kia, cùng với âm thanh quen thuộc làm Tề Hoan mở to mắt choàng tỉnh dậy.

“Mặc Dạ?” Tề Hoan kinh ngạc đứng dậy, nghiêng đầu, liếc mắt liền nhìn thấy nam nhân kia.

Lúc không gặp hắn, Tề Hoan khống chế không thèm nghĩ đến hắn nữa, nhưng lại phát hiện, thì ra chỉ là một mực lừa mình dối người, thì ra mình nhớ đến hắn lại sâu sắc như vậy.

“Nhớ ta? Cho nên mới cầu hôn với ta?” Khóe môi Mặc Dạ nhếch lên, cố ý chế giễu Tề Hoan. Trong mắt hiện ra thân ảnh Tề Hoan, mặc dù không nói thêm gì, nhưng lại làm Tề Hoan không tự chủ bật cười. Có hắn ở đây, nàng sẽ không gặp phải bất kỳ nguy hiểm gì.

“Ta vừa mới nói vậy sao? Nhất định là ngươi nghe lầm rồi.” Tề Hoan nháy mắt mấy cái, vẻ mặt vô tội. Mặc dù rất là thích hắn, hơn nữa đã trải qua hơn tám trăm năm xa cách, gặp lại hắn vẫn rung động không thôi, nhưng chuyện mở miệng cầu hôn cứ coi như cho qua đi, mặc dù nàng vội vã muốn gả ra ngoài, song cũng không đến mức có can đảm đi cầu hôn nam nhân.

“Ta nghe thấy.” Phía sau Mặc Dạ, Tiểu Ngân một đầu tóc bạc giống như u linh, nhẹ nhàng đi tới.

“Câm miệng, ngươi dám nói lung tung ta liền để cho tiểu hồ ly ngày ngày đêm đêm. . . . . . . . . .”

“Ta thật sự không nghe thấy gì.” Lời của Tề Hoan còn chưa nói hết, hai gò má Tiểu Ngân đột nhiên đỏ ửng, rồi ngoan ngoãn biến về thân rắn, nằm trên mặt đất giả chết.

Hừ, dám bỏ đá xuống giếng, cô nãi nãi ta sẽ để ngươi chết như thế nào cũng không biết! Tề Hoan trợn mắt nhìn Tiểu Ngân một cái, rồi khoanh tay đứng nhìn Mặc Dạ, không còn nhân chứng, bộ dạng khiêu khích.

Mặc Dạ cũng không để ý nàng khiêu khích, hắn cũng không trông chờ Tề Hoan sẽ giữ lời hứa. Đối với hắn mà nói, chỉ cần nàng ở bên cạnh đã là tốt rồi.

“Nàng đắc tội với người nào mà lại bị ném đến nơi này?” Thất Thương Luận Hồi trận không có nguy hiểm gì với Mặc Dạ, nhưng đối với Tề Hoan lại là sát trận vĩnh viễn không thể giải được.

Cho dù Tề Hoan có lôi điện lực lợi hại, nhưng cuối cùng thực lực của nàng cũng chỉ là nhất trọng thiên, người bố trí trận pháp này đã là Chân Quân bát trọng thiên, trận pháp này đã thành một thể, muốn đi ra ngoài nhất định phải có một không gian lĩnh vực riêng của mình mới được.

Tiểu Ngân cũng có không gian riêng, đáng tiếc tu vi của hắn không đủ, chỉ có thể tự vệ mà thôi.

“Không có. . . . . . . . Nguy rồi, tiểu hồ ly nhà ta chết trong tay hài tử kia mất.” Lời của Mặc Dạ làm cho Tề Hoan nhớ tới tiểu hồ ly, qua nhiều ngày như vậy, không phải tiểu hồ ly sẽ bị lột da ăn sạch sao? Nghĩ tới lúc trở về nhìn thấy xương tiểu hồ ly, Tề Hoan không nhịn được cảm thấy da đầu run lên.

“Muốn ta đi cứu nó?” Thấy Tề Hoan vẻ mặt mong đợi nhìn mình, mày kiếm của Mặc Dạ khẽ nhếch lên, cười như không cười nhìn Tề Hoan. Có thể tùy tiện đem một người ném vào trong trận, nhất định tiên nhân đó có địa vị rất cao. Trong nhận thức của Mặc Dạ, chỉ có Thiên Vũ tiên tôn là có tướng mạo giống một hài tử, cũng chỉ có hắn là thú tu.

Đối với việc Tề Hoan vừa mới phi thăng đã chọc tới tiên tôn, nói thật, Mặc Dạ cũng không có nửa phần kỳ quái, nếu như không trêu chọc mấy nhân vật có địa vị tương đối lớn, vậy thì không phải là tác phong của Tề Hoan rồi. Nhưng lần này Mặc Dạ đã đoán sai, Tề Hoan còn chưa kịp trêu chọc người ta, đã bị người ta ném tới đây, nếu như lúc ấy cho nàng thêm mấy phút đồng hồ, có lẽ Thiên Vũ tiên tôn hẳn là sẽ trực tiếp giết người diệt khẩu chứ không chừng.

“Rất cảm tạ.” Vì muốn chặn lời Mặc Dạ, Tề Hoan trước tiên đi lên cám ơn, dù sao thói hư tật xấu của nàng Mặc Dạ cũng hiểu, chỉ có thể thấy nhưng không thể trách.

Mặc Dạ cười lắc đầu: “Hiện tại không được.”

“Thì ra ngươi sợ hài tử kia a!” Tề Hoan vẻ mặt khinh bỉ, trở mặt cực nhanh làm người ta nghẹn họng trân trối.

Mặc Dạ cũng không phản bác, bất đắc dĩ lắc đầu, nữ nhân này đúng là thực dụng, vừa thấy không có giá trị lợi dụng liền vứt bỏ ngay, thật không hiểu mấy trăm năm nàng ở Nhân gian đã làm cái gì, tại sao vẫn là tính tình tiểu hài tử như vậy.

“Qua một thời gian ta sẽ tự mình mang tiểu hồ ly về, hiện tại bên Tiên giới đề phòng nghiêm ngặt, xông vào thì không thể đi ra được.” Mặc dù khá là bất đắc dĩ với Tề Hoan, nhưng Mặc Dạ vẫn dịu dàng hòa nhã thương lượng. Vốn tưởng sau khi gặp mặt cho dù nàng không cho hắn ôm thì cũng phải là một cảnh cảm động, ai ngờ nữ nhân này trừ lúc mới đầu nhìn thấy còn hơi giật mình, thì sau đó hoàn toàn không hề có nửa phần kích động gặp lại sau bao lâu xa cách.

“Nhưng mà. . . . . . . . .” Tề Hoan cũng biết Mặc Dạ nói có lý, nhưng tiểu hồ ly đã theo bên người nàng từ nhỏ. Tề Hoan căn bản nuôi nó như con, đột nhiên có một ngày nó rời khỏi mình, nàng không thể an tâm.

“Yên tâm đi, nó tạm thời sẽ không có việc gì.” Luyện hóa yêu đan của Cửu Vĩ Yêu Hồ là một quá trình khá dài và nguy hiểm, Thiên Vũ tiên tôn tuyệt đối sẽ không động thủ với tiểu hồ ly vào lúc này. Hơn nữa sau khi Cửu Vỹ Thiên Hồ chết đi, trời giáng dị tượng, nếu Thiên Vũ tiên tôn không muốn bị gia tộc Cửu Vĩ Thiên Hồ đuổi giết, hắn tuyệt đối sẽ không dám quang minh chính đại động thủ với tiểu hồ ly.

Rất nhanh đại chiến Tiên Ma sẽ bắt đầu, tới lúc đó phụ cận Sát Thần Hải sẽ bị chiến tranh liên lụy, mà Thiên Vũ tiên tôn là thống lĩnh đại chiến lần này, sau đó muốn tìm hắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.

“Vậy cũng được.” Trước mắt chỉ có thể như vậy, nếu không có Mặc Dạ mà chỉ dựa vào sức nàng, muốn đem tiểu hồ ly trở lại, căn bản là không thể, Tề Hoan có chút nổi giận thở dài.

“Đi thôi.” Mặc Dạ sờ sờ tóc ngắn của Tề Hoan, khóe miệng hiện lên một nụ cười.

“Này.”

“Hử?”

“Để cho ta ôm một chút đi.” Không đợi Mặc Dạ trả lời, Tề Hoan đã ôm eo Mặc Dạ, đem đầu nhỏ chôn trong ngực hắn. Nhiệt độ trên người hắn vẫn giống như trước kia, ngay cả cảm giác cũng không thay đổi, tay nhỏ bé của Tề Hoan sỗ sàng xoa xoa trên lưng Mặc Dạ.

Trong ngực truyền đến hương thơm nhàn nhạt làm cho vẻ ôn nhu trong mắt Mặc Dạ như muốn tràn ra, hắn cúi đầu nhìn Tề Hoan không ngừng sờ xoạng trong ngực một lát, thở dài, vươn cánh tay đem nàng ôm vào lòng. Hai người ôm nhau thật chặt, giống như lúc này trong thiên địa chỉ có hai người bọn họ mà thôi.

“Ta còn chưa tha thứ cho ngươi.” Nằm thoải mái trong lòng hắn, Tề Hoan híp mắt giống như con mèo nhỏ đang làm nũng, thỉnh thoảng còn dùng mặt cọ cọ lồng ngực Mặc Dạ, nghe thấy tiếng tim đập từ trong ngực hắn truyền đến.

“Cách hơn tám trăm năm, nàng lại vẫn nhớ.” Mặc Dạ cười khổ, không nghĩ tới trí nhớ Tề Hoan lại tốt như vậy. Thời điểm hai người chia ly, nàng vẫn còn ghi thù hắn, trước mắt xem ra Tề Hoan chuẩn bị đem chuyện tám trăm năm trước ra tranh luận đây.

“Nói.” Tề Hoan ngẩng đầu, đôi môi đỏ mọng dẩu lên, vươn một cánh tay chọc vào lồng ngực Mặc Dạ hai cái, thật rắn chắc nha, suýt nữa thì gãy ngón tay.

Lúc trước khi gặp Tề Hoan, hắn cũng từng có nữ nhân. Sống mấy trăm vạn năm, nếu như tới nay chỉ có một người, vậy mới chính là không bình thường, chẳng qua là không muốn Tề Hoan biết những chuyện cũ kia.

Dĩ nhiên, ở trong lòng Tề Hoan, bất kể là nàng chủ động hay Mặc Dạ chủ dộng, khẳng định vẫn là nàng bị lỗ.

“Nàng ta đã chết. . . . . . . .” Nửa câu ‘là ta giết’ còn lại bị ngăn tại trong miệng Tề Hoan, đáng tiếc Tề Hoan vĩnh viễn sẽ không biết.

Trên môi có mùi vị không giống của mình, Tề Hoan mở to hai mắt, cảm giác trong miệng mình có thứ kỳ quái tiến vào, theo bản năng, nàng thề, nàng thật sự không phải cố ý, Tề Hoan khép chặt hàm răng.

Triền miên kiều diễm nửa đường kết thúc, hai người nhìn nhau chằm chằm, nếu như không phải đầu lưỡi Mặc Dạ vẫn ở lại trong miệng Tề Hoan, có lẽ Tề Hoan cũng sẽ không lúng túng như vậy.

Mặc Dạ trầm mặc thật lâu, rốt cục, rời khỏi miệng Tề Hoan, hắn thật muốn ngửa mặt lên trời thở dài, tại sao mình lại thích nữ nhân giống Tề Hoan chứ?!

Tóm Tắt Truyện Con Rồng Cháu Tiên

Tóm tắt truyện Con Rồng cháu Tiên lớp 6

Nghe – đọc Tóm tắt truyện con Rồng cháu Tiên – Ngữ văn lớp 6

Đề bài: Em hãy kể tóm tắt truyện con Rồng cháu Tiên.

Tóm tắt truyện con Rồng cháu Tiên lớp 6 mẫu 1

Ngày xưa ở Lạc Việt có một vị thần nòi rồng gọi là Lạc Long Quân, sống ở dưới nước, thỉnh thoảng lên cạn trừ bọn yêu quái và dạy dân trồng trọt. Ở vùng núi cao bấy giờ có nàng Âu Cơ tuyệt trần nghe tiếng miền đất Lạc thần đã tìm đến thăm. Âu Cơ, Lạc Long Quân gặp nhau và trở thành vợ chồng.

Âu Cơ có mang, sinh ra cái bọc trăm trứng nở ra 100 người con khôi ngô khỏe mạnh. Vì không quen sống ở cạn nên Lạc Long Quân đem 50 con xuống biển – Âu Cơ đem 50 con lên núi, dặn nhau không bao giờ quên lời hẹn. Người con trưởng theo Âu Cơ lên làm vua lấy hiệu Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang, mười mấy đời truyền nối không thay đổi.

Bởi sự tích này mà người Việt Nam khi nhắc đến nguồn gốc của mình thường xưng là con Rồng cháu Tiên.

Tóm tắt truyện con Rồng cháu Tiên mẫu 2

Xưa, ở miền đất Lạc Việt có một vị thần thuộc nòi Rồng, tên là Lạc Long Quân . Trong một lần lên cạn giúp dân diệt trừ yêu quái, Lạc Long Quân đã gặp và kết duyên cùng nàng Âu Cơ vốn thuộc dòng họ Thần Nông, sống ở vùng núi cao phương Bắc. Sau đó Âu Cơ có mang và đẻ ra cái bọc một trăm trứng. Sau đó, bọc trứng nở ra một trăm người con. Vì Lạc Long Quân không quen sống trên cạn nên hai người đã chia nhau người lên rừng, kẻ xuống biển, mỗi người mang năm mươi người con.

Người con trưởng theo Âu Cơ, được lên lên làm vua, xưng là Hùng Vương, đóng đô ở đất Phong Châu, đặt tên nước là Văn Lang. Khi vua cha chết thì truyền ngôi cho con trưởng, từ đó về sau, cứ cha truyền con nối đến mười tám đời, đều lấy hiệu là Hùng Vương.

Tóm tắt truyện con Rồng cháu Tiên mẫu 3

Ngày xửa, ngày xưa, có chàng Lạc Long Quân tài giỏi, tinh thông võ nghệ, là con của vua dưới biển, chàng lên bờ dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi, giúp dân có cuộc sống tốt hơn. Chàng giúp dân diệt trừ yêu tinh, cáo chín đuôi (hình như chỗ này con gì nữa mình ko nhớ). Rồi chàng gặp và yêu nàng Âu Cơ. sinh ra 1 bọc trứng nở 100 người con. Cuộc sống hạnh phúc trôi qua, nhưng một ngày họ nhận ra rằng ko thể sống mãi bên nhau vì 1 người là tiên trên núi, 1 người là rồng dưới biển. Lạc Long Quân dẫn 50 con xuống biển, Âu Cơ đưa 50 con lên non. Con trưởng đi theo mẹ, lập ra nước Văn Lang, là nhà Nước đầu tiên của Việt Nam.

Tóm tắt truyện con Rồng cháu Tiên mẫu 4

Thưở xa xưa ở miền Lạc Việt có một vị thần, nòi rồng, tên là Lạc Long Quân. Thần mình rồng, là con trai của nữ thần Lạc Long Nữ nơi thuỷ cung tráng lệ.

Lạc Long Quân có sức khoẻ phi thường, lắm phép lạ, đã vì dân mà ra tay diệt Hồ Tinh, Ngư Tinh, Mộc Tinh và nhiều yêu quái khác. Thần còn dạy dân biết cách trồng trọt, chăn nuôi, săn bắn, chài lưới, cách làm nhà để ở,…

Cũng thuở ấy, ở vùng núi phương Bắc có nàng Âu Cơ, thuộc dòng dõi Thần Nông, tuyệt trần xinh đẹp. Nghe tin vùng đất Lạc Việt phương Nam là một xứ sở nhiều hoa thơm cỏ lạ, Âu Cơ bèn du ngoạn tới thăm.

Âu Cơ gặp Lạc Long Quân yêu nhau rồi nên vợ nên chồng. Sau mối kỳ duyên hạnh ngộ, Âu Cơ đẻ ra một cái bọc trăm trứng, nở ra một trăm đứa con trai khôi ngô, tuấn tú tuyệt trần. Cuộc sống đang diễn ra vô cùng hạnh phúc, thì một hôm Lạc Long Quân nói với Âu Cơ rằng: Ta vốn nòi rồng sống ở nước, nàng là dòng tiên ở non cao. Khó ở với nhau một nơi lâu dài được. Ta sẽ đưa năm mươi con xuống biển; nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau trấn giữ các phương khi cớ sự nhớ giúp nhau, chớ sai lời hẹn….

Âu Cơ đưa năm mươi con lên núi sinh cơ lập nghiệp. Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đóng đô ở Phong Châu, truyền ngôi mười mấy đời uy danh rạng rỡ tứ phương. Con cháu ngày một thêm đông đúc.

Tóm tắt truyện con Rồng cháu Tiên mẫu 5

Ngày xưa ở vùng đất Lạc Việt có vị thần con trai thần Long Nữ, tên Lạc Long Quân kết duyên cùng nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông xinh đẹp. Về sau, Âu Cơ sinh ra bọc trăm trứng, từ trăm trứng nở ra một trăm người con khôi ngô tuấn tú. Vì Lạc Long Quân không quen sống trên cạn lâu ngày nên hai vợ chồng mỗi người dẫn năm mươi người con lên rừng và xuống biển. Người con trưởng được suy tôn làm vua Hùng trên đất Phong Châu, đặt tên nước là Văn Lang, cứ thế kế tục tới muôn đời sau.

Tóm tắt truyện con Rồng cháu Tiên mẫu 6

Ngày xưa ở Lạc Việt có một vị thần nòi rồng gọi là Lạc Long Quân, sống ở dưới nước, thỉnh thoảng lên cạn trừ bọn yêu quái và dạy dân trồng trọt. Ở vùng núi cao bấy giờ có nàng Âu Cơ tuyệt trần nghe tiếng miền đât Lạc thần đã tìm đến thăm.

Âu Cơ, Lạc Long Quân gặp nhau và trở thành vợ chồng. Âu Cơ có mang, sinh ra cái bọc trăm trứng nở ra 100 người con khôi ngô khỏe mạnh. Vì không quen sống ở cạn nên Lạc Long Quân đem 50 con xuống biển

– Âu Cơ đem 50 con lên núi, dặn nhau không bao giờ quên lời hẹn.

Người con trưởng theo Âu Cơ lên làm vua lấy hiệu Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang, mười mấy đời truyền nối không thay đổi.

Bởi sự tích này mà người Việt Nam khi nhắc đến nguồn gốc của mình thường xưng là con Rồng cháu Tiên.

Ý nghĩa truyện con Rồng cháu Tiên

Truyện con Rồng cháu Tiên có nhiều yếu tố tưởng tượng kì ảo, nhằm giải thích, suy tôn nguồn gốc giống nòi và thể hiện ý nguyện đoàn kết, thống nhất cộng đồng của người việt.

Nhắc nhở chúng ta nhớ về nguồn gốc cao quý của dân tộc : Con Rồng cháu Tiên Tinh thần tự hào và tự tôn dân tộc

Nhắc nhở chúng ta phải biết yêu thương đùm bọc lẫn nhau trong tình thân ruột thịt của hai tiếng “đồng bào” (có nghĩa là cùng một cái bọc trăm trứng của mẹ Âu Cơ) Truyền thống đoàn kết của dân tộc

Truyện Cổ Tích Cô Bé Bán Diêm

“Cô bé bán diêm” kể về những ước mơ và hy vọng của một em gái bé nhỏ khi em đối mặt với cái chết trong đêm giao thừa lạnh lẽo.

[the_ad id=”1585″]

“Cô bé bán diêm” là một truyện ngắn đã lấy đi biết bao nhiêu nước mắt của tuổi thơ tôi cũng như những đứa trẻ cùng thời, khi mà nó được đưa vào chương trình học, trong những trang sách giáo khoa đầu đời. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn cảm thấy một niềm xúc động trào dâng trong lòng mỗi khi nghĩ tới em bé tội nghiệp đó, trong cái đêm cuối năm lạnh buốt đã cướp đi sinh mạng nhưng không thể cướp đi nụ cười trong trẻo của em.

Đây là một truyện ngắn của nhà thơ Đan Mạch Hans Christian Andersen – một tác giả quá quen thuộc với bạn đọc nhỏ tuổi. “Cô bé bán diêm” kể về những ước mơ và hy vọng của một em gái bé nhỏ khi em đối mặt với cái chết trong đêm giao thừa lạnh lẽo. Truyện được xuất bản lần đầu vào năm 1845 và sau đó được chuyển thể thành phim hoạt hình và nhạc kịch truyền hình.

“Cô bé bán diêm” xuất bản lần đầu vào tháng 12 năm 1845. Tiếp đó là các lần tái bản vào các năm 1848, 1849, 1850; 1863. Ngày nay, đây là một câu chuyện rất nổi tiếng và sẽ thật là thiếu sót nếu như Vườn cổ tích không giới thiệu tới các bạn nhỏ của chúng ta tác phẩm này.

Hôm đó là ngày cuối cùng của năm, thời tiết vô cùng lạnh giá, nhất là khi màn đêm đang dần buông xuống trên các con phố. Mọi người nô nức với quần áo ấm, găng tay, mũ len, chân xỏ giày long ấm áp… họ đổ ra đường đi để cùng đón giao thừa bên người thân và bạn bè. Trên tay mỗi người là một gói quá được gói rất đẹp mắt. Trông ai cũng tràn đầy hạnh phúc.

Những bông tuyết trắng bắt đầu rơi, tức là trời đang ngày một lạnh hơn. Trên đường lúc này không ai để ý tới một cô bé bán diêm nhỏ bé. Em mặc một bộ quần áo cũ ngả màu với chằng chịt các miếng vá, chân em đi một đôi giày vải cũ do chính tay mẹ em may cho trước kia, tay em xách một cái làn cũ đựng đầy những bao diêm. Co ro trong giá ret, em vừa đi vừa cất tiếng rao: “Ai mua diêm không? Ai mua diêm không?”. Giọng em run rẩy và lọt thỏm giữa tiếng trò truyện, tiếng cười và niềm hân hoan của mọi người. Không có ai dừng lại để mua diêm cho em.

Người trên phố thưa thớt dần, còn đôi chân cô bé bán diêm giờ đã lạnh cóng và tê dại đến không còn cảm giác nữa. Đường đêm vắng lặng, mọi người đều đã được trở về nhà ngồi bên lò sưởi ấm áp, thế mà em vẫn chưa bán được que diêm nào. Em cũng ước ao được về nhà nhưng không thể.

Cô bé bán diêm của chúng ta cũng đã từng có một mái nhà ấm cúng. Mẹ em rất yêu quý em, nhưng không may lâm bệnh nặng nên bà đã qua đời. Sau khi mẹ em ra đi, cha em đâm rầu rĩ rồi trở thành một kẻ nghiện rượu, ngày nào cũng say khướt trong men rượu. Ông ta mất hết tỉnh táo, bắt con gái đi bán diêm, bán không hết thì không được quay về nhà.

Cô bé đang mải suy nghĩ miên man thì có một cỗ xe ngựa lao tới. Em giật mình vội tránh sang một bên nhưng không kịp, em ngã xoài xuống nền tuyết lạnh, cái giỏ đựng diêm bị tung ra bẹp dúm, những que diêm vương vãi khắp mặt đất. Đôi giày vải mỏng manh của em cũng văng đi đằng nào mấy. Giờ thì đến giầy cũng không còn mà đi, cô bé bán diêm phải đi chân không trên nền tuyết lạnh.

Những que diêm rơi hết xuống tuyết và trở nên ẩm ướt không thể bán cho ai được nữa. Em chỉ còn bó diêm cuối cùng ở trong túi áo. Giờ dù đang run cầm cập vì lạnh nhưng em cũng không dám nghĩ tới chuyện về nhà, em sợ đòn roi của người cha say rượu. Cô bé chụm tay hà hơi cho đỡ lạnh nhưng cũng chẳng ấm lên chút nào.

Cô gái nhỏ đáng thương! Em bước đi mãi, đi mãi trên đôi chân tê cóng không còn cảm giác. Em đứng trước của một ngôi nhà lớn, trong nhà, rèm cửa sổ vẫn vén, ánh đèn từ trong nhà hắt ra, em ghé mắt nhìn qua cửa sổ, mọi người đang quây quần bên nhau quanh chiếc bàn lớn. Lửa trong lò sưởi cháy sang, cây thông năm mới chăng đầy đồ trang trí và đèn nhấp nháy. Cô gái trong nhà đang ôm trong lòng món quà năm mới là một con thỏ ngọc có đôi mắt tròn và bộ lông trắng muốt, còn cậu bé đang say sưa thưởng thức chiếc bánh kem thơm mùi va ni. Cô bé bán diêm đứng ngoài cửa sổ, thầm nghĩ: “Nếu mẹ thân yêu còn sống, mẹ chắc hẳn cũng cho mình đồ chơi, và cho mình ăn ngon như thế”.

Gió lạnh thôi không ngừng làm em phải co người lại. Em nhìn ra xung quanh như muốn xem có cách nào có thể làm ấm hơn. Cuối cùng em chợt nhớ tới bó diêm trong tay. Em lập cập rút ra một que diêm và quẹt vào tường. Que diêm bốc cháy, em vội khum bàn tay bé nhỏ hơ vào ngọn lửa. Ngọn lửa tuy bé xíu nhưng cũng làm cho đôi bàn tay của em có cảm giác hơi ấm lên một chút. Em mơ màng tưởng tượng như mình đang được ngồi bên lò sưởi, lửa cháy sáng rực và ấm áp biết bao! Em vừa duỗi đôi chân tê dại ra sưởi ấm thì lò sưởi biến đâu mất. Trong tay em chỉ còn lại một khúc tàn diêm vừa cháy.

Em cúi đầu nhìn bó diêm trong tay thầm nghĩ: “Mình sẽ đốt them một que diêm khác, lò sưởi nhất định sẽ hiện ra”. Cô bé lại quẹt diêm vào tường, ngắm nhìn ngọn lửa chờ đợi. Trong ảo ảnh hiện ra em nhìn thấy một cái bàn ăn thật lớn, trên bàn là bát đĩa thật đẹp bày đầy những thức ăn thịnh soạn.

“Chắc là toàn thức ăn ngon lắm đây”, cô bé bán diêm nuốt nước bọt. “Mẹ thân yêu ở trên trời gửi xuống cho mình đây mà”, em đưa tay định cầm lấy chiếc bánh ngọt, bỗng cả bàn ăn biến mất trong nháy mắt giống như cái lò sưởi. Que diêm thứ hai lại tắt.

Tóm Tắt Truyện Ngắn Cô Bé Bán Diêm An

Đề bài: Tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm của nhà văn An-déc-xen

Các mẫu tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm của nhà văn An-déc-xen

Bài số 1: Tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm An-déc-xen

Trong đêm giao thừa, trời rét mướt, có một cô bé đầu trần, chân đi đất, bụng đói đang rầu rĩ đi bán diêm trong bóng tối. Cô bé bán diêm ấy đã mồ côi mẹ và cũng đã mất đi người thương yêu em nhất là bà nội. Em không dám về nhà vì sợ bố sẽ đánh em. Vừa lạnh vừa đói, cô bé ngồi nép vào một góc tường rồi khẽ quẹt một que diêm để sưởi ấm. Que diêm thứ nhất cho em có cảm giác ấm áp như ngồi bên lò sưởi. Em vội quẹt que diêm thứ hai, em được thấy một bàn ăn thịnh soạn hiện lên. Rồi em quẹt que diêm thứ ba và được thấy cây thông Nô-en. Quẹt que diêm thứ tư: Bà nội hiền từ của em hiện lên đẹp đẽ, gần gũi và phúc hậu biết mấy. Nhưng ảo ảnh đó nhanh chóng tan đi sau sự vụt tắt của que diêm. Em vội vàng quẹt hết cả bao diêm để mong níu bà nội lại. Cô bé bán diêm đã chết trong giá rét khi mơ cùng bà bay lên cao mãi.

Cùng với bài Tóm tắt truyện Cô bé bán diêm, các em học sinh còn có thể tham khảo một số bài tóm tắt khác như: Tóm tắt truyện Lão Hạc, Tóm tắt đoạn trích Tức nước vỡ bờ, Tóm tắt truyện ngắn Làng của Kim Lân, Tóm tắt bài Động Phong Nha. để học tốt các tác phẩm trong chương trình Ngữ văn 8.

Bài số 2: Tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm An-déc-xen

Cô bé bán diêm có hoàn cảnh rất nghèo khó. Mẹ mất, bà đã qua đời, sống chui rúc ở một xó tối tăm, em luôn phải lắng nghe những tiếng chửi rủa của bố. Vào đêm giao thừa, trời rét mướt, tuyết phủ trắng xóa, em một mình đi bán diêm giữa đường phố vắng, em ngồi nép trong một góc tường, em có quẹt que diêm để sưởi ấm. Cô bé đã ngồi và quẹt các que diêm lên và trước mắt cô lần lượt hiện lên cái lò sưởi, bàn ăn với một con ngỗng quay, cây thông Nô-en rồi em nhìn thấy bà em, hai bà cháu bay vút lên cao về chầu thượng đế. Mỗi lần que diêm tắt, thực tế lại hiện ra trước mắt, lần lượt em nghĩ đến cha sẽ mắng vì không bán được diêm, phố xá vắng teo lạnh buốt tuyết rơi, gió bấc vi vu và những người khách qua đường vội vàng thờ ơ trước sự đáng thương của cô bé. Sáng hôm sau, cô bé đã chết trong đêm giao thừa.

Bài số 3: Tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm An-déc-xen

Truyện kể về một cô bé bán diêm trong đêm giao thừa. Cô bé có một hoàn cảnh khó khăn mẹ và bà đều đã mất em phải sống với một người bố độc ác trong một căn nhà tồi tàn. Vào đêm giao thừa em đi bán diêm với một bộ quần áo mỏng manh rách rưới và cái bụng không có gì ăn. Nhưng em không dám về nhà vì sợ rằng về nhà bố sẽ đánh khi chưa bán được bao diêm nào cả. Em rét quá không thể tiếp tục đi được nữa nên đã ngồi vào một xó nhỏ giữa hai bức tường. Em quẹt diêm để sưởi ấm. Và khi những que diêm được quẹt lên bao mộng tưởng trong đầu em xuất hiện. Đến khi em quẹt que diêm thứ tư thì người bà hiền từ hiện lên. Em cầu khẩn bà hãy cho em được đi cùng bà. Cuối cùng thì hai bà cháu đã cùng cầm tay nhau bay lên thiên đường nơi mẹ đang ở đó chờ.

Bài số 4: Tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm An-déc-xen

Trong đêm Noel giá rét tuyết phủ đầy trời, có một em bé bán diêm đầu trần, chân đất đi giữa màn đêm, mong bán được diêm. Nhưng không ai đoái hoài đến cô bé tội nghiệp. Em liền tìm một góc khuất, có hai bức tường để ngồi nghỉ. Vì quá giá lạnh, em đã đốt các que diêm và ảo ảnh dần hiện ra truớc mắt em: Lò sưởi, bàn ăn, cây thông Noel và cả bà em. Thấy bà em đã đốt cả bao diêm và đi với bà lên với thượng đế…

Bài số 5: Tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm An-déc-xen

Trong đêm giao thừa trời rét mướt, lạnh giá có một cô bé bán diêm mồ côi mẹ đầu trần, bụng đói đang cố bán những bao diêm vì cả ngày chưa bán được bao diêm nào. Em không dám về nhà sợ bố đánh, ngồi nép vào góc tường em rút những que diêm trong bao ra để sưởi ấm. Quẹt que diêm thứ nhất, lò sưởi hiện ra; quẹt que diêm thứ hai, em thấy bàn ăn thịnh soạn; quẹt que diêm thứ ba em thấy cây thông No-en; quẹt que diêm thứ tư, em gặp bà em. Em đã quẹt hết diêm để được nhìn thấy bà. Cuối cùng em chết trong giá rét nhưng giấc mơ về bà thì vẫn luôn đẹp.

Bài số 6: Tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm An-déc-xen

Trong đêm giá rét tuyết phủ đầy trời, có một em bé bán diêm đầu trần, chân đất đi giữa màn đêm, mong bán được diêm. Nhưng không ai đoái hoài đến cô bé tội nghiệp. Em liền tìm một góc khuất, có hai bức tường để ngồi nghỉ. Vì quá giá lạnh, em đã đốt các que diêm và ảo ảnh dần hiện ra truớc mắt em: Lò sưởi, bàn ăn, cây thông Noel và cả bà em. Thấy bà em đã đốt cả bao diêm và đi với bà lên với thượng đế…

Bài số 7: Tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm An-déc-xen

Cô bé bán diêm’ là chuyện kể về số phận của một em bé nghèo khổ, phải đi bán diêm để sống. Vào một đêm giao thừa tuyết rơi, bầu trời tối tăm, em bé phải đi chân đất trên tuyết lạnh, chân em đỏ ửng tồi tím bầm lại. Em cố tìm nơi nhiều người qua lại để bán diêm, nhưng mọi người chẳng ai đoái hoài đến em, họ vội vã về nhà để tránh cái lạnh ghê người. Vừa đói, vừa rét, nhưng không thể trở về khi không bán được bao diêm nào vì em sợ bố đánh. Mệt mỏi quá, em đành ngồi tựa vào góc tường cạnh ngôi nhà sáng rực ánh đèn có mùi ngỗng quay thơm nức!Đói, rét, em bé nảy ra ước mơ, mộng tưởng qua mỗi lần quẹt diêm. Trong ánh sáng của que diêm, những giấc mơ của em thật đẹp, nhưng cũng thật mong manh vì một que diêm phỏng cháy được bao lâu? Cuối cùng khi tất lửa thì mọi thứ đẹp đẽ (chẳng qua là ảo ảnh) đều vụt tan biến đi ngay.Và cuối cùng em bé đã chết dưới lớp tuyết dày khi mơ thấy bà nội cầm tay em bay vụt lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét đau buồn đe doạ nữa.Tác giả như muốn đối chiếu cảnh đói rét khôn cùng của em bé bán diêm với cảnh sống sung túc, hoan hỉ của mọi nhà vào đêm giao thừa. Dường như tất cả đều quay lưng lại, thờ ơ với cuộc đời của em. Em đã thực sự bị bỏ rơi giữa cuộc đời no đủ, giàu sang. Đó là ý nghĩa nhân đạo của tác phẩm, là tấm lòng của An-đec-xen với những cuộc đời khốn cùng khổ đau.

Bên cạnh phần Tóm tắt truyện ngắn Cô bé bán diêm An-déc-xen các em cần tìm hiểu thêm những nội dung Ngữ Văn khác như Viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về cô bé bán diêm hay phần Soạn bài Cô bé bán diêm nhằm nắm vững hơn kiến thức về bài Cô bé bán diêm của tác giả An-déc-xen.

https://thuthuat.taimienphi.vn/tom-tat-truyen-ngan-co-be-ban-diem-an-dec-xen-38973n.aspx

Bạn đang đọc nội dung bài viết Truyện: Bán Kiếp Tiểu Tiên trên website Athena4me.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!