Truyện Ngắn Tôi Đi Học Được Kể Theo Ngôi Thứ Mấy

--- Bài mới hơn ---

  • Đề Kiểm Tra Một Tiết Môn: Ngữ Văn 8 (Văn) Thời Gian: 45 Phút
  • Đề Kiểm Tra Trắc Nghiệm Kết Quả Môn Ngữ Văn Lớp 8 Tuần 1
  • Đề Kiểm Tra 1 Tiết Môn Văn Lớp 8
  • Soạn Văn 8 Vnen Bài 1: Tôi Đi Học Ngắn Nhất
  • Có Ý Kiến Cho Rằng “tôi Đi Học”
  • ngôi 1

    Làm nhiệm vụ dẫn dắt, kể lại toàn bộ câu chuyện là ngư­ời kể chuyện xưng “tôi” – được coi là “người phát ngôn tự sự” thứ nhất (người nắm quyền kể toàn bộ câu chuyện, không ngừng can dự vào câu chuyện dưới nhiều hình thức). Các tác phẩm đều bắt đầu và kết thúc bằng lời kể của người phát ngôn này.Hai người phát ngôn tự sự cùng nằm trong một tầng câu chuyện, có sự giao lưu hai chiều, mang tính đối ngẫu. Nếu không có sự dẫn dắt và giao lưu của “tôi”, tính cách không được thể hiện một cách trọn vẹn. Ngược lại, nhờ có quá trình giao lưu với các nhân vật chính mà tính cách của “tôi” với vai trò là nhân vật phụ cũng hiện lên một cách tự nhiên, chân thực. Qua tiếp xúc với các nhân vật, người đọc dễ dàng nhận thấy, cả hai người phát ngôn tự sự trong hai tác phẩm đều là những trí thức thất bại, đang trong tâm trạng cô độc, chán chường, hoang mang, khắc khoải. Tất cả đều ẩn chứa những nét nào đó gần gũi với ý thức, tư tưởng và tình cảm của tác giả

    Như vậy, vẫn mang đặc điểm chung của các truyện kể ở ngôi thứ nhất theo điểm nhìn đa tuyến kể theo điểm nhìn của ý thức nhân vật. Ở đây, các trạng thái tinh thần: ý nghĩ, cảm xúc, cảm giác… thường vẫn nổi lên trên chuyện. Người kể không phải chỉ kể chuyện (miêu tả những gì “tôi thấy”) mà còn kể tâm trạng (miêu tả những gì “tôi cảm”, “tôi nghĩ”). Những cái “tôi” ấy không bao giờ đứng yên mà nó “đang tư duy”, “đang cảm thấy”, nó đồng thời đảm nhiệm hai chức năng: nhận thức xã hội và ý thức về bản thân. Do đó, nó luôn luôn sống động và hết sức phức tạp. Kể và suy ngẫm, kể và tự ý thức, kể và độc thoại là những biểu hiện đặc biệt của cách kể chuyện

    Nói tới lối kể chuyện theo ngôi thứ nhất, bên cạnh những ưu điểm của nó, người ta thường nói tới mặt hạn chế: dễ đem lại cho người đọc cảm giác đơn điệu, nhàm chán, bởi khi trần thuật, tác phẩm thường dừng lại ở góc nhìn của một nhân vật, tạo nên cái nhìn nhiều chiều hấp dẫn. Có thể nói, với lối tự sự nhiều người kể, đề cao thế giới bên trong nhân vật, vừa mang âm hưởng khách quan khi kể về người khác, vừa gợi lên những ý nghĩ, tâm trạng có tính chất chủ quan của người kể, các tác phẩm nhìn chung mang giọng điệu đa âm với những cặp đặc điểm đối nghịch: sắc lạnh – tình cảm, tỉnh táo nghiêm nhặt – chan chứa trữ tình. Bởi vậy, chúng có khả năng tác động tới cả lý trí và tình cảm người đọc, cùng lúc khơi dậy nơi họ nhiều xúc cảm và suy ngẫm.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Từ Văn Bản Tôi Đi Học Của Nhà Văn Thanh Tịnh, Em Hãy Kể Lại Chuyện Ngày Đầu Tiên Đi Học Của Em.
  • De Thi Bai Van Tu Su
  • Soạn Bài: Tính Thống Nhất Chủ Đề Của Văn Bản Trong Sách Giáo Khoa Ngữ Văn Lớp 8
  • Hướng Dẫn Trả Lời Phần Đọc Hiểu Văn Bản Bài Tôi Đi Học Tài Liệu Học Tập
  • ✅ Tôi Đi Học
  • Truyện Ngắn Lão Hạc Được Theo Ngôi Thứ Mấy? Tác Dụng Của Ngôi Kể Đó

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Ngắn Lão Hạc Được Kể Theo Ngôi Nào
  • Đoạn Văn Được Kể Ngôi Nào, Ngôi Kể Ấy Có Tác Dụng Như Thế Nào Trong Việc Kể Chuyện?: Hôm Sau Lão Hạc Sang Nhà Tôi
  • Soạn + Gợi Ý Câu Hỏi Trên Lớp Bài Lão Hạc
  • Truyện Ngắn Lão Hạc Sử Dụng Người Kể Chuyện Ở Ngôi Thứ Mấy
  • Soạn Bài Lão Hạc (Chi Tiết)
  • Đoạn văn được kể ở ngôi thứ nhất.

    Tác dụng:

    Làm nhiệm vụ dẫn dắt, kể lại toàn bộ câu chuyện là ngư­ời kể chuyện xưng “tôi” – được coi là “người phát ngôn tự sự” thứ nhất (người nắm quyền kể toàn bộ câu chuyện, không ngừng can dự vào câu chuyện dưới nhiều hình thức). Các tác phẩm đều bắt đầu và kết thúc bằng lời kể của người phát ngôn này.Hai người phát ngôn tự sự cùng nằm trong một tầng câu chuyện, có sự giao lưu hai chiều, mang tính đối ngẫu. Nếu không có sự dẫn dắt và giao lưu của “tôi”, tính cách không được thể hiện một cách trọn vẹn. Ngược lại, nhờ có quá trình giao lưu với các nhân vật chính mà tính cách của “tôi” với vai trò là nhân vật phụ cũng hiện lên một cách tự nhiên, chân thực. Qua tiếp xúc với các nhân vật, người đọc dễ dàng nhận thấy, cả hai người phát ngôn tự sự trong hai tác phẩm đều là những trí thức thất bại, đang trong tâm trạng cô độc, chán chường, hoang mang, khắc khoải. Tất cả đều ẩn chứa những nét nào đó gần gũi với ý thức, tư tưởng và tình cảm của tác giả

    Như vậy, vẫn mang đặc điểm chung của các truyện kể ở ngôi thứ nhất theo điểm nhìn đa tuyến kể theo điểm nhìn của ý thức nhân vật. Ở đây, các trạng thái tinh thần: ý nghĩ, cảm xúc, cảm giác… thường vẫn nổi lên trên chuyện. Người kể không phải chỉ kể chuyện (miêu tả những gì “tôi thấy”) mà còn kể tâm trạng (miêu tả những gì “tôi cảm”, “tôi nghĩ”). Những cái “tôi” ấy không bao giờ đứng yên mà nó “đang tư duy”, “đang cảm thấy”, nó đồng thời đảm nhiệm hai chức năng: nhận thức xã hội và ý thức về bản thân. Do đó, nó luôn luôn sống động và hết sức phức tạp. Kể và suy ngẫm, kể và tự ý thức, kể và độc thoại là những biểu hiện đặc biệt của cách kể chuyện

    Nói tới lối kể chuyện theo ngôi thứ nhất, bên cạnh những ưu điểm của nó, người ta thường nói tới mặt hạn chế: dễ đem lại cho người đọc cảm giác đơn điệu, nhàm chán, bởi khi trần thuật, tác phẩm thường dừng lại ở góc nhìn của một nhân vật, tạo nên cái nhìn nhiều chiều hấp dẫn. Có thể nói, với lối tự sự nhiều người kể, đề cao thế giới bên trong nhân vật, vừa mang âm hưởng khách quan khi kể về người khác, vừa gợi lên những ý nghĩ, tâm trạng có tính chất chủ quan của người kể, các tác phẩm nhìn chung mang giọng điệu đa âm với những cặp đặc điểm đối nghịch: sắc lạnh – tình cảm, tỉnh táo nghiêm nhặt – chan chứa trữ tình. Bởi vậy, chúng có khả năng tác động tới cả lý trí và tình cảm người đọc, cùng lúc khơi dậy nơi họ nhiều xúc cảm và suy ngẫm.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bài Soạn Lớp 8: Lão Hạc
  • Soạn Văn Lớp 10 Bài Uy
  • Soạn Bài Môn Văn Lớp 10 Bài Uy
  • Soạn Bài : Từ Hán Việt
  • Soạn Bài Bắt Sấu Rừng U Minh Hạ (Sơn Nam)
  • Tìm Hiểu Văn Bản: Hai Cây Phong

    --- Bài mới hơn ---

  • Em Hãy Cho Biết Hoàn Cảnh Ra Đời Của Văn Bản Thuế Máu (Trích Bản Án Chế Độ Thực Dân Pháp Của Nguyễn Ái Quốc).
  • Bài Soạn Hai Cây Phong Lớp 8
  • Tóm Tắt Truyện Hai Cây Phong Tác Giả Ai Ma Tốp
  • Thuyết Minh Về Bức Tranh Hai Cây Phong
  • Phát Biểu Cảm Nhận Về Văn Bản Hai Cây Phong
  • Đối với mỗi người Việt Nam, ký ức tuổi thơ thường gắn liền với những cây đa, bến nước, sân đình ở những làng quê xa mờ trong không gian và thời gian thăm thẳm. Còn đối với đất nước Cư-rơ-gư-xtan xa xôi và tươi đẹp, có núi đồi và thảo nguyên, những dãy núi trập trùng và áng mây lơ lửng bên trên “chẳng khác nào một đoàn chiến hạm đang bơi về một nơi nào đó” và cũng chính nơi đây là nguồn cảm hứng cho nhà văn Ai-ma-tốp thể hiện tài năng của mình qua tác phẩm “Người thầy đầu tiên”. Và nhân vật họa sĩ trong truyện, mỗi lần thăm quê, ông không thể không đến thăm hai cây phong trên đỉnh đồi đầu làng. Vì sao? Bài học hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu.

    – Ai-ma-tốp (1928-2008) là nhà văn nước Cư-rơ-gư-xtan.

    – Cư-rơ-gư-xtan là một nước công hòa miền trung á thuộc Liên Xô (cũ) – đất nước của núi đồi và thảo nguyên trập trùng, bát ngát và những áng mây lơ lửng bên trên như một đoàn chiến hạm đang bơi về một nơi nào đó.

    – Những tác phẩm của ông thương nghiêng về kỷ niệm và cảm xúc.

    – Đề tài chủ yếu trong truyện ngắn của Ai-ma-tốp là cuộc sống khắc nghiệt nhưng cũng đậm chất lãng mạn của người dân vùng đồi núi Cư-rơ-gư-xtan, tình yêu, tình bạn, tinh thần dũng cảm vượt qua thử thách, hy sinh thời chiến tranh; thái độ đấu tranh tích cực của tầng lớp thanh niên, trước hết là nữ thanh niên để thoát khỏi sự rằng buộc của những tập tục lạc hậu.

    – Ngay từ tác phẩm đầu tay “Gia-mi-li-a”-1958 được đánh giá rất cao. Nhiều tác phẩm của ông được dịch sang tiếng Việt.

    “Hai cây phong” được trích trong tác phẩm “Người thầy đầu tiên” và đoạn trích này nằm ở phần đầu truyện. Nội dung của truyện được đặt vào bối cảnh của vùng thảo nguyên xa xôi hẻo lánh của một nước cộng hòa ở trung á thuộc Liên xô cũ vào giữa những năm 20 của thế kỷ XX.

    Người thầy đầu tiên là một câu chuyện cảm động kể về cô bé An-Tư-Nai mồ côi cha mẹ, sống nhờ gia đình chú thím ở làng Ku-xu-rêu. Cô bé không được học hành và luôn phải chịu sự sai khiến của bà thím. Đuy-sen là một đoàn viên của đoàn thanh niên cộng sản được tổ chức cử về làng Ku-xu-rêu để mở trường dạy học cho các em nhỏ. Ở đây, Đuy-sen đã gặp An-Tư-Nai, kịp thời giúp em, cho em đến trường học. Nhưng sau đó bà thím độc bán đã gả bán cô cho một người đàn ông giàu có, đã có vợ. Một lần nữa, Đuy-sen đã giải thoát cho An-Tư-Nai và gửi em lên tỉnh học. An-Tư-Nai học tập tốt, em tiếp tục học lên nữa ở Mát-xcơ-va và trở thành viện sĩ. Lúc này, Đuy-sen đã già và làm nghề đưa thư. Khi còn học ở trường làng, có lần An-Tư-Nai được thầy Đuy sen mang về cho hai cây phong non và bảo em trồng, hy vọng An-Tư-Nai sẽ ngày một thêm sức sống và trưởng thành nhanh chóng như cây non không ngừng phát triển.

    Trích từ truyện “Người thầy đầu tiên”, đoạn trích “Hai cây phong” tập trung miêu tả một cách sinh động hình ảnh hai cây phong qua cái nhìn và tâm hồn tinh tế, đầy xúc động của người kể chuyện – một họa sĩ:

    Làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi, một cao nguyên, phía dưới là thung lũng Vàng. Phía trên làng, giữa một ngọn đồi, hai cây phong to lớn, hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên núi, như biểu tượng của tiếng nói riêng, như tâm hồn riêng của làng.

    Vào năm học cuối, bọn trẻ chạy ào lên đấy phá tổ chim, leo lên hai cây phong cao vút để thấy hiện ra trước mắt chúng biết bao vùng đất chưa từng biết và những con sông chưa từng nghe.

    Thuở ấy, nhân vât “tôi” chỉ cảm nhận sự gắn bó tuổi thơ mình với hai cây phong, tìm đến nó để tìm đến âm thanh kì diệu, những kí ức gắn liền suốt tuổi thơ, và ” tôi ” cũng ko biết vì sao ở đó được gọi là ” Trường Đuy-sen” .

    Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân làng Ku-ku-rêu khiến chúng ta trân trọng chính là vì hai cây phong ấy gắn với câu chuyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không có bằng sư phạm nhưng đã vun trồng bao ước mơ, hi vọng cho những trò nhỏ của mình.

    – Phần 1: Từ đầu… chiếc gương thần xanh: Hình ảnh hai cây phong trong cái nhìn và cảm nhận của người họa sĩ.

    – Phần 2: Còn lại: Hình ảnh hai cây phong với những kỷ niệm ấu thơ.

    – Hai cây phong nằm ở phía trên làng, giữa ngọn đồi, chúng luôn hiện ra trước mắt hệt như những ngọn hải đăng đặt trên núi.

    – Mỗi lần về quê:

    + Từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc.

    + Bao giờ cũng cảm biết được chúng, coi bổn đầu tiên.

    + Mau chóng về tới làng, đến với hai cây phong, đứng dưới gốc để nghe mãi tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất.

    – Đứng ở một nơi cáo nhất trên làng, có thể cẩm nhận là nó đứng hiên ngang nơi đầu sóng, ngọn gió. Cõ lẽ, chính vì vị trí đứng nơi đầu sóng, ngọn gió, nơi cao nhất trên làng mà tác giả đã so sánh chúng hệt như những ngọn hải đăng đặt trên núi.

    – Trong cảm nhận của nhân vật tôi:

    + Cây phong khác biệt so với những câu khác trong làng.

    + Có tiếng nói riêng, tâm hồn riêng, chứa chan những lời ca êm dịu.

    + Ngày và đêm: không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau: nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành như một đốm lửa vô hình; có khi bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào; khi mây đen kéo đến cùng với bão dông, xô gãy cành, tỉa trụi lá, hai cây phong nghiêng ngã tấm thân dẻo dai và reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy rừng rực.

    – Tác giả đã sử dụng hàng loạt những liên tưởng, so sánh, nhân hóa âm thanh, tiếng nói của cây phong. Tác giả còn sử dụng tố chất hội họa và tố chất âm nhạc để vẽ lại những đường nét, màu sắc, nghe lại được những âm thanh trầm bổng, thấm đượm hơi lửa nồng ấm, đắm say của những vẻ đẹp mà hai cây phong đã phô ra, đã chuyền tới.

    – Khi lũ trẻ chạy trên đồi, cây phong nghiêng ngả đu đưa như muốn chào mời đến với bóng râm mát rượi và tiếng lá xào xạc dịu hiền.

    – Lũ nhóc con, chân đi đất, công kênh nhau bám vào các mắt mấu trèo lên làm chấn động cả vương quốc các loài chim khiến chúng chao đi chao lại trên đầu.

    – Từ trên cao nhìn xuống, như một phép màu nhiệm, bọn trẻ nhìn thấy cả một thế giới đẹp vô ngần:

    + Chuồng ngựa của nông trang như các nhà xép.

    + Thảo nguyên hoang vu trong làn sương mờ đục.

    + Dòng sông lấp lánh tận chân trời.

    – Chính từ trên cao nhìn xuống cho nên tầm mắt lũ trẻ được mở rộng, một khoảng không gian bát ngát, một thế giới vừa lạ, vừa quen mà nếu đứng dưới gốc cây phong hay trên thảo nguyên, chúng ta không thể nào thấy được.

    – Tuổi thơ ham hiểu biết, thích khám phá, lần đầu tiên được nhìn ngắm toàn cảnh quê hương đầy thú vị mà hai cây phong là bệ phóng cho những ước mơ, khát vọng lần đầu tiên thức tỉnh trong tâm hồn những đứa trẻ làng Ku-ku-rêu.

    Hai cây phong là biểu tượng của tình yêu quê hương sâu nặng gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ của người học sĩ làng Ku-ku-rêu.

    – Lựa chọn ngôi kể, người kể tạo nên mạch kể lồng ghép, độc đáo.

    – Miêu tả bằng ngòi bút đậm chất hội họa, truyền sự rung cảm đến người đọc.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bài Văn Em Hãy Cho Biết Hoàn Cảnh Ra Đời Của Văn Bản Thuế Máu
  • Cảm Nhận Vẻ Đẹp Thiên Nhiên Trong Đoạn Trích “hai Cây Phong”
  • Từ Văn Bản Hai Cây Phong Cùng Với Hiểu Biết Của Bản Thân, Nêu Suy Nghĩ Của Bản Thân Về Quan Niệm Sau: Lòng Yêu Nước Là Lòng Yêu Bắt Nguồn Từ Những Vật Giản Dị Nhất
  • ✅ Hai Cây Phong
  • Từ Văn Bản “hai Cây Phong”, Hãy Viết 1 Đoạn Văn (Khoảng 7
  • Tóm Tắt Văn Bản Hai Cây Phong

    --- Bài mới hơn ---

  • Nghệ Thuật Đặc Sắc Của Bài Hai Cây Phong. Qua Đó Em Nêu Cảm Nghĩ Về Tình Thầy Trò
  • Giáo Án Bồi Dưỡng Ngữ Văn 8
  • Hai Cây Phong Tiet 33 Doc
  • Soạn Bài Hai Cây Phong (Trích Người Thầy Đầu Tiên) Siêu Ngắn
  • Cảm Nghĩ Về Đoạn Trích Hai Cây Phong Của Aimatop
  • ( Soạn văn lớp 8)- Em hãy tóm tắt văn bản Hai Cây Phong trong sách Ngữ Văn lớp 8. (Bài tóm tắt của bạn Dương Hương Giang).

    BÀI LÀM

    Văn bản được kể bằng lời kể của nhân vật “tôi”. “Tôi” giới thiệu về ngôi làng Ku-ku-rêu của mình nằm trên cao nguyên rộng có những khe nước nhiều ngách đá đổ xuống. Phía trên làng và giữa ngọn đồi có 2 cây phong lớn. “Tôi” mang một sự trân trọng tha thiết đối với 2 cây phong này. Khi nào về quê, “tôi” cũng đưa mắt hướng về 2 cây phong, dù có ở phía xa cũng nhìn rõ mồn một. Lần nào từ những chốn xa xôi trở về làng tác giả cũng nghĩ với nỗi buồn da diết:” Ta sắp được thấy chúng chưa, hai cây phong sinh đôi ấy?”. Làng của tác giả không thiếu các loại cây nhưng tác giả dành niềm chú ý đặc biệt tới 2 cây phong ấy. Từ sự yêu quý tha thiết mà 2 cây phong khiến “tôi” có những liên tưởng thiên nhiên vô cùng độc đáo.

    Về sau, “tôi” mới phát hiện 2 cây phong ấy chỉ đứng yên trên đồi cao và đáp lại bất kì chuyển động nào của không khí, mỗi chiếc lá đều nhạy bén đón lấy những làn gió nhẹ. Dù biết rõ sự thật là cây phong không hề biết chuyển động nhưng tác giả vẫn thấy 2 cây phong có vẻ sinh động lạ kỳ.

    Những kỷ niệm thời thơ ấu liên tục ùa về trong lòng nhân vật “tôi”. Đó là kỷ niệm về năm học cuối cùng ào lên phá tổ chim. Khoảng khắc chơi đùa cùng bọn con trai và ngắm nhìn vẻ đẹp của ngôi làng là những kỷ niệm tác giả nhớ nhung, trân trọng nhất.

    Kỷ niệm luôn thường trực và là điều quý giá được nuôi dưỡng và bắt nguồn từ chính 2 cây phong. 2 cây phong chính là cái nôi của tuổi thơ, là nơi bắt đầu của ước mơ tuổi trẻ, và là nơi lưu giữ những kỷ niệm ngây ngô, thân thương nhất của con người.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Giáo Án: Ngữ Văn 8
  • Biện Pháp Tu Từ Trong Biết Bao Bướm Lả Ong Lơi ….
  • Soạn Văn Bản 2 Cây Phong
  • Ý Nghĩa Của 4 Văn Bản Lão Hạc,tức Nước Vỡ Bờ,hai Cây Phong,chiếc Lá Cuối Cùng Câu Hỏi 126296
  • Nêu Ý Nghĩa Bức Tranh Hai Cây Phong
  • Kể Lại Văn Bản Trong Lòng Mẹ Theo Ngôi Thứ 3

    --- Bài mới hơn ---

  • Kể Lại Văn Bản “trong Lòng Mẹ” Bằng Ngôi Kể Thứ Nhất
  • Đề Kiểm Tra Văn (Tiết 41)
  • Ma Trận Đề Theo Chuẩn Kiến Thức Kỹ Năng Văn 8
  • Bài Soạn Ngữ Văn 8 Tiết 5
  • Ý Nghĩa Văn Bản Trong Lòng Mẹ
  • Văn của Nguyên hồng giàu cảm xúc,ngọt ngào và nhuần nhị rất hợp với những kỉ niệm về mẹ và về tuổi thơ.Phải chăng vì lẽ đó mà có ý kiến đã cho rằng “Nguyên hồng là nhà văn của phụ nhữ và nhi đồng”.Lời nhận định khái quát gần trọn sự nghiệp sáng tác của Nguyên hồng và đặc biệt đúng ở đoạn trích Trong lòng mẹ.

    Nguyên hồng đến với phụ nữ và trẻ em không phải như là một sự ngẫu nhiên.Ngay từ hai tập sách đầu tay,tiểu thuyết Bỉ vỏ và hồi ký Những ngày thơ ấu,nhà văn đã dụng công viết về những gian truân của họ.Từng có lúc nếm trải cuộc sống cùng cực ở xóm Cấm,Hải Phòng,Nguyên hồng hiểu những nỗi đắng cay kia như chính cuộc đời mình.Có thể nói những trang hồi ký về “ngày thơ ấu”là những trang văn đậm sâu kỷ niệm về tình mẫu tử,ở đó,tác giả đã để cho tình thương yêu vượt lên bao định kiến hằn học mà tỏa sáng.

    Trong lòng mẹ là một đoạn trích ngắn gọn gồm ba nhân vật:hai người phụ nữ và một cậu bé chúng tôi nhân vật khác nhau về tính cách nhưng đều đã hiện lên sinh động và đầy ấn tượng dưới ngòi bút của Nguyên hồng.Đoạn trích chứng tỏ sự am hiểu sắc của nhà văn về phụ nữ và trẻ em.Đặc biệt là sự nắm bắt cá tính và tâm lý.

    Nhân vật người cô được nhà văn xây dựng qua đối thoại.Nhân vật không được đặc tả nhưng tính cách cứ lộ dần qua lời đối thoại.Đó là một hình mẫu điển hình cho sự tàn nhẫn và lòng đố kỵ.Sự nhỏ nhoi của người cô làm bé Hồng đau nhói.Những lời nói lạnh lùng mà quái ác của người cô như được chắt ra từ bao cảnh đời ngang trái mà Nguyên hồng đã gặp.Cái ác có nhiều loại nhưng sự tàn nhẫn giả dối và đố kỵ thì ở đâu chẳng có những nét mặt giống nhân vật của Nguyên hồng.

    Hiểu sâu sắc về nhân vật phản diện nhưng tác giả còn tỏ ra tinh tế hơn nhiều khi lật mở những vẻ đẹp của tình yêu thương trong tâm hồn non nớt của bé Hồng.Tình yêu mẹ của bé Hồng vượt qua tất cả những dèm pha nanh nọc của bà cô.Ở trong em,kỷ niệm về mẹ,hình ảnh của mẹ bao giờ cũng tươi đẹp và trong sáng vô cùng.Dù có những lúc boăn khoăn nhưng cậu bé Hồng vẫn kiên trì một suy nghĩ đầy yêu thương về mẹ.Thế mới biết Nguyên Hồng hiểu và rất hiểu tuổi thơ.Ở đó,có thể nói trong tất cả chúng ta,cái anh sáng chiếu rọi lung linh và duy nhất đó là sự hiền hòa,yêu thương của lòng mẹ.Với hình ảnh bé Hồng,nhà văn dường như đã làm cho tình mẫu tử trên thế gian này thiêng liêng và ý nghĩa hơn gấp nhiều lần.

    Nhân vật kiệm lời nhất nhưng lại để lại cho chúng ta nhiều day dứt nhất chính là mẹ bé Hồng.Một người phụ nữ hẳn phải hiền hậu vô cùng.Chỉ cần xem cái nhìn nhân vật đón bé Hồng,ôm trọn cái sinh linh bé nhỏ vào lòng mà ta cảm thấy cái tình mẫu tử sâu nặng và cao quý biết bao.Không thể diễn tả hiết nỗi đau của người mẹ khi phải xa con và cũng không thể diễn tả hết niềm hạnh phúc trong ngày gặp lại con,nhà văn để cho người mẹ đáng thương im lặng.Ngày gặp lại con không biết có bao nhiêu cảm giác trong lòng người mẹ đang được ngân lên:vui có,buồn có,lo lắng,tủi hờn cũng có.Vậy sự im lặng đã trở thành sự diễn đạt tình tế nhất.

    Viết về phụ nữ,nhi đồng,viết về những kỷ niệm tuổi thơ không khó nhưng viết cho hay thì không dễ chút nào.Văn của Nguyên Hồng có nguồn mạch tự nhiên về đề tài người phụ nữ,về tuổi thơ.Cái nguồn mạch ấy chính là sự chắt lọc từ lòng yêu thương của Nguyên Hồng,từ những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ và sâu sắc về người mẹ kính yêu.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đề Tài Phương Pháp Dạy Học Văn Bản Kịch Trong Chương Trình Ngữ Văn Thcs Theo Đặc Trưng Phương Thức Biểu Đạt
  • Bồi Dưỡng Môn Văn 8
  • Soạn Văn 8: Trong Lòng Mẹ
  • Soạn Văn Lớp 8 Bài Bố Cục Của Văn Bản Ngắn Gọn Hay Nhất
  • Nêu Nội Dung Chính Của Văn Bản : +Trong Lòng Mẹ +Tức Nước Vỡ Bờ +Lão Hạc +Cô Bé Bán Diêm +Hai Cây Phong +Chiếc Lá Cuối Cùng +Đánh Nhau Với Cối Xay Gió
  • Tóm Tắt Văn Bản: Hai Cây Phong (Ai

    --- Bài mới hơn ---

  • Phân Tích Đoạn Trích Hai Cây Phong Của Ai
  • Cảm Nhận Về Tình Yêu Quê Hương Qua Văn Bản Hai Cây Phong
  • Hãy Cảm Nhận Về Tình Yêu Quê Hương Trong Văn Bản Hai Cây Phong Câu Hỏi 201141
  • Từ Văn Bản “hai Cây Phong”, Hãy Viết 1 Đoạn Văn (Khoảng 7
  • ✅ Hai Cây Phong
  • I. Tóm tắt tác phẩm

    Truyện kể về ngôi làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi, trên một cao nguyên rộng. Phía dưới làng là thung lũng Đất vàng, là cánh thảo nguyên Ca-dắc-tan rộng mênh mông. Phía trên làng, giữa một ngọn đồi có hai cây phong lớn. Dù ai đến ngôi làng cũng đều thấy hai cây phong đó trước tiên, chúng như những ngọn hải đăng đặt trên núi. Mỗi lần về quê, khi xuống xe lửa đi qua thảo nguyên về làng, nhân vật Tôi đều coi bổn phận đầu tiên là từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc ấy. Nhân vật Tôi mong mau chóng về tới làng, chóng lên đồi với hai cây phong. Rồi sau đó đứng dưới gốc cây để nghe mãi tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất.

    Hai cây phong khắc hẳn những loại cây khác trong làng, chúng có tiếng nói riêng và một tâm hồn riêng, chan chứa những lời êm dịu. Về sau, nhân vật Tôi nhận ra rằng vì chúng đứng trên đồi cao lộng gió nên đáp lại bất kì chuyển động khe khẽ nào của không khí, mỗi chiếc lá nhỏ đều nhạy bén đón lấy mọi làn gió nhẹ thoảng qua.

    Hai cây phong gắn với tuổi trẻ của nhân vật Tôi. Vào năm học cuối cùng, trước khi bắt đầu kì nghỉ hè, bọn con trai chúng tôi chạy ào lên đấy phá tổ chim. Khi trèo lên những cành cao ngất, cả một thế giới đẹp đẽ vô ngần của không gian bao la và ánh sáng mở ra trước mắt. Và quả đồi có hai cây phong, không hiểu vì sao ngôi làng đặt tên là “Trường Đuy-sen”.

    II. Nội dung và ý nghĩa của tác phẩm

    Nội dung: Thể hiện niềm tự hào kiêu hãnh của tác giả và dân làng về 2 cây phong. Hai cây phong cũng gắn liền với những kỉ niệm thời thơ ấu, đó là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của tác giả bên bạn bè và thầy giáo.

    Ý nghĩa: Văn bản đã nói lên tình yêu, lòng tự hào của tác giả về quê hương và trân trọng những kỉ niệm đẹp thời thơ ấu.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Giới Thiệu Về Tác Giả Ai
  • Đề Tiếng Việt(45 Phut) Cả Ma Trận, Đáp Án
  • Văn Bản “hai Cây Phong” Gợi Cho Em Những Suy Nghĩ Gì?
  • Văn Bản “hai Cây Phong” Gợi Cho Em Những Suy Nghĩ Gì? Hãy Trình Bày Bằng Một Đoạn Văn Khoảng 12 Câu, Trong Đoạn Văn Có Sử Dụng Câu Ghép
  • Giáo Án Văn 8 Bài Hai Cây Phong (Tiết 1)
  • Soạn Bài Văn Hai Cây Phong Lớp 8, Tóm Tắt Văn Bản 2 Cây Phong

    --- Bài mới hơn ---

  • Giải Vbt Ngữ Văn 8 Hai Cây Phong
  • Giải Vbt Ngữ Văn 8 Bài Hai Cây Phong
  • Bài Soạn Lớp 8: Hai Cây Phong
  • Tóm Tắt Hai Cây Phong Hay, Ngắn Nhất (5 Mẫu).
  • Văn Bản Hai Cây Phong Tìm Hiểu Xuất Xứ Của Vb Tìm Hiểu Những Chi Tiết Của Làng Ku
  • Tiếp tục soạn bài nào, hôm nay chúng ta cùng đến với bài Hai Cây Phong (trích Người Thầy Đầu Tiên – Ai-ma-tốp), sau đây mà bài soạn một số câu hỏi mà chúng tôi sưu tầm được.

    Câu hỏi: Hãy nêu ý nghĩa và nghệ thuật của bài hai cây phong. qua đó e có nhận xét gì?

    Nghệ thuật:

    -Lựa chọn ngôi kể,ng kể chuyện tạo nên 2 mạch kể lồng ghép độc đáo.

    -Miêu tả = ngồi bút đậm chất hội họa,..

    -Liên tưởng,tưởng tưởng phong phú.

    Ý nghĩa:

    2 cây phong là biểu tượng của tình yêu quê hương sâu nặng, gắn liền vs những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ của ng họa sĩ làng ku-ku-rêu.

    Câu hỏi: Tại sao có thể nói người kể chuyện đã miêu tả 2 cây phong và quan cảnh nơi đây bằng ngòi bút đậm chất hội họa. Hãy chứng minh tính chất hội họa đó.

    Câu hỏi: Tóm tắt văn bản 2 cây phong

    Làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi, một cao nguyên, phía dưới là thung lũng Vàng. Phía trên làng, giữa một ngọn đồi, hai cây phong to lớn, hai cây phong hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên núi, như biểu tượng của tiếng nói riêng, như tâm hồn riêng của làng.

    Vào năm học cuối, bọn trẻ chạy ào lên đấy phá tổ chim, leo lên hai cây phong cao vút để thấy hiện ra trước mắt chúng biết bao vùng đất chưa từng biết và những con sông chưa từng nghe.

    Thuở ấy, nhân vât “tôi” chỉ cảm nhận sự gắn bó tuổi thơ mình với hai cây phong, tìm đến nó để tìm đến âm thanh kì diệu, những kí ức gắn liền suốt tuổi thơ, và ” tôi ” cũng ko biết vì sao ở đó được gọi là ” Trường Đuy-sen”.

    Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân làng Ku-ku-rêu khiến chúng ta trân trọng chính là vì hai cây phong ấy gắn với câu chuyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không có bằng sư phạm nhưng đã vun trồng bao ước mơ, hi vọng cho những trò nhỏ của mình.

    Câu hỏi: Những đặc điểm của 2 cây phong khiến người kể chuyện luôn nhớ và ong ước trở về bên nó để “lắng nghe tiếng reo cho đến khi say sưa ngây ngất”

    Kỷ niệm gắn bó với hai cây phong được kể lại theo hai mạch dẫn ***g vào nhau: mạch dẫn chuyện trực tiếp của nhân vật “tôi” – một hoạ sĩ đã lớn lên từ chính mảnh đất này và mạch kỷ niệm của cả một thế hệ “chúng tôi”. Ký ức thật đậm nét của tuổi thơ đã khiến cho người hoạ sĩ – nhân vật “tôi” đã tái hiện lại thật đẹp và xúc động hình ảnh hai cây phong – biểu tượng của quê hương, một mảnh hồn làng sống động.

    Bắt đầu của những ký ức về làng quê là lời dẫn chuyện đưa người đọc trở về một nơi nằm ven chân núi, trên một cao nguyên rộng, có những khe nước ào ào từ nhiều ngách đá đổ xuống. Ku-ku-rêu đã hiện ra với tất cả vẻ hoang sơ của thiên nhiên với thung lũng, thảo nguyên, rặng núi. Hai cây phong không phải là món quà của tự nhiên nhưng đã từ rất lâu, những đứa trẻ đã biết chúng từ thuở bắt đầu biết mình. Để cũng rất tự nhiên, hình ảnh hai cây phong đã trở thành của riêng làng Ku-ku-rêu: “chúng luôn hiện ra trước mắt hệt như những ngọn hải đăng đặt trên núi”, trở thành mốc định hướng cho mọi người tìm đến. Riêng đối với “tôi”, “mỗi lần về quê, khi xuống xe lửa đi qua thảo nguyên về làng, tôi đều coi bổn phận đầu tiên là từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc ấy”.

    Anh đã dành tình cảm đặc biệt với hai cây phong như với những người bạn, nhìn bằng cặp mắt chan chứa tình cảm yêu thương, nên dù khó nhìn đến mấy, anh bao giờ cũng cảm biết được chúng, lúc nào cũng nhìn rõ. Hai cây phong đã trở thành một phần tâm hồn của anh, chi phối cả niềm vui, nỗi buồn của người hoạ sĩ.

    Bằng tình yêu ấy, anh đã tạo nên một bức tranh thật sinh động, đẹp đẽ. Một bức tranh ngân nga cả những giai điệu “tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất”. Đoạn văn miêu tả hình ảnh hai cây phong đẹp như một bài thơ về một loài cây “có tiếng nói riêng và hẳn phải có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu”. Có lẽ chính tình yêu quê hương của người hoạ sĩ đã đem đến cảm giác choáng ngợp say sưa ấy: “Dù ta tới đây vào lúc nào, ban ngày hay ban đêm, chúng cũng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau. Có khi tưởng chừng như một làn sóng thủy triều dâng lên vỗ vào bãi cát, có khi lại nghe như một tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm chuyển qua lá cành như một đốm lửa vô hình, có khi hai cây phong bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào”. Ngay cả khi thời tiết thay đổi khắc nghiệt, hai cây phong ấy vẫn như một con người bền bỉ kiên cường đối chọi với sức mạnh tàn phá của bão dông, “nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy rừng rực”. Cảm nhận của tuổi thơ đã được người họa sĩ ấy trân trọng gìn giữ, ngay cả khi khám phá ra điều bí ẩn về hai cây phong bằng những giải thích chính xác khoa học thì: “việc khám phá ra chân lí giản đơn ấy vẫn không làm tôi vỡ mộng xưa, không làm tôi bỏ mất cách cảm thụ của tuổi thơ mà tôi còn giữ đến tận ngày nay”. Bởi lẽ cây phong ấy đã gắn với cả một thời tươi đẹp: ” Tuổi trẻ của tôi đã để lại nơi ấy, bên cạnh chúng như một mảnh vỡ của chiếc gương thần xanh…”. Hình ảnh thời ấu thơ đã tạo thành không gian cổ tích rất riêng, phải chăng chính từ tình yêu và sự gắn bó với hai cây phong, đã làm cậu bé năm xưa lớn lên trở thành họa sĩ với mong muốn vẽ lại linh hồn nồng thắm của làng quê?

    Hai cây phong ấy còn là kỷ niệm chung của chúng tôi – bọn con trai tinh nghịch ở làng Ku-ku-rêu, những người bạn cùng trang lứa của người họa sĩ. Đó là tất cả những ngày tháng được vui chơi, chạy nhảy giữa núi đồi rộng lớn, trong bóng râm mát rượi và tiếng lá xào xạc dịu hiền của hai cây phong. Đẹp làm sao khoảnh khắc những cậu bé ấy được nâng lên cao từ những cành cao ngất, cao đến ngang tầm chim bay, một thế giới khác đã được mở ra, vượt ra khỏi giới hạn của làng quê Ku-ku-rêu nhỏ bé, “như có một phép thần thông nào vụt mở ra trước mắt chúng tôi cả một thế giới đẹp đẽ vô ngần của không gian bao la và ánh sáng”. Hai cây phong trở thành bệ đỡ, nâng cánh ước mơ cho những đứa trẻ, mở tầm nhận thức về một thế giới đầy những điều mới lạ cần khám phá, hướng về “những miền đất bí ẩn đầy sức quyến rũ lẩn sau chân trời xa thẳm biêng biếc kia”. Cũng như bạn bè của mình, “tôi” – chú bé sau này là họa sĩ cũng trải qua cảm giác “tim đập rộn ràng vì thảng thốt và vui sướng, rồi trong tiếng xào xạc không ngớt ấy, tôi cố hình dung ra những miền xa lạ kia”. Hai cây phong đã trở thành người bạn lớn, người bạn tâm tình thân thiết đem lại những niềm vui vỡ oà hạnh phúc cho tuổi thơ.

    Khi hưởng thụ niềm vui trong bao tháng ngày hồn nhiên thơ mộng bên hai cây phong ấy, không cậu bé nào đặt câu hỏi về người đã vun mầm, ấp ủ những niềm hi vọng, đem lại hạnh phúc tuổi thơ. Đó cũng là điều bình thường với bất cứ em bé nào. Hai cây phong của người chiến sĩ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Đuy-sen đã cùng trồng với em bé khốn khổ An-tư-nai trong những ngày làng Ku-ku-rêu còn chìm đắm trong lạc hậu tối tăm và những hủ tục còn đè nặng trong đời sống dân làng những năm đầu sau cách mạng tháng Mười đã trở thành chứng nhân cho sự lớn khôn của bao thế hệ. Bản thân người thầy đầu tiên ấy vẫn ở lại với làng, đã trở thành một ông lão đưa thư mẫn cán Đuy-sen, thế nhưng khi các em bé gọi quả đồi có hai cây phong là “Trường Đuy-sen” như bao dân làng, có mấy ai còn nhớ ông lão ấy chính là thầy Đuy-sen, người đem đến ánh sáng cách mạng góp phần xoá tan đi bóng tối cho bao cuộc đời? Hai cây phong còn là minh chứng cho sự hy sinh lặng thầm của những người cộng sản trẻ tuổi đã không ngại ngần cống hiến thời thanh xuân tươi đẹp cho quê hương thay da đổi thịt. Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân làng Ku-ku-rêu khiến chúng ta trân trọng chính là vì hai cây phong ấy gắn với câu chuyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không có bằng sư phạm nhưng đã vun trồng bao ước mơ, hi vọng cho những trò nhỏ của mình.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Soạn Bài: Hai Cây Phong
  • Soạn Bài Hai Cây Phong Ngắn Gọn Nhất
  • Ngu Van 8 Hai Cay Phong T33 Ngu Van 8Dung Ppt
  • Soạn Bài Hai Cây Phong (Trích Người Thầy Đầu Tiên)
  • Soạn Bài Hai Cây Phong Và Phân Tích Đoạn Trích Cùng Tên
  • Kể Chiếc Lá Cuối Cùng Theo Ngôi Kể Thứ Nhất

    --- Bài mới hơn ---

  • Tóm Tắt Truyện Ngắn Chiếc Lá Cuối Cùng Của O.hen
  • Thuyết Minh Truyện Ngắn Chiếc Lá Cuối Cùng Của O Hen
  • Ý Nghĩa Văn Bản Chiếc Lá Cuối Cùng
  • 4 Bài Văn Phân Tích Truyện Ngắn Chiếc Lá Cuối Cùng Của Nhà Văn O. He
  • Bài 8. Chiếc Lá Cuối Cùng Bai 8 Chiec La Cuoi Cung Docx
  • Tôi là Giôn-xi, một cô hoạ sĩ nghèo của nước Mĩ xa xôi. Là một người nghệ sĩ, tôi phải đi nhiều nơi để tìm cảm hứng sáng tác. Vì vậy, tôi đã gặp nhiều chuyện bất ngờ, có thể kể cho các bạn nghe hàng giờ. Nhưng trong tất cả những điều ấy, câu chuyện bất ngờ nhất lại là câu chuyện về chính bản thân tôi. Câu chuyện “Chiếc lá cuối cùng”.

    Ngày ấy, tôi và Xiu-đi – một chị bạn vô cùng thân thiết, tốt bụng – sống trong một khu nhà trọ rẻ tiền. Hàng xóm của chúng tôi hầu hết đều là những người lao động nghèo, trong đó có một người hoạ sĩ già tên là Bơ- men. Cụ Bơ-men cũng có một niềm đam mê rất lớn tới nghệ thuật nhưng có lẽ cụ chưa tìm được nguồn cảm hứng sáng tác. Trong phòng cụ có một tấm vải vẽ căng ra đã từ lâu lắm và ông cụ suốt ngày có vẻ say khướt.

    Mùa đông năm ấy, trời rét dữ dội. Trong xóm trọ của chúng tôi lan tràn một căn bệnh quái ác, căn bệnh viêm phổi. Cuộc sống nhiều thiếu thốn, đói và rét, cộng với thể lực vốn yếu ớt, tôi cũng bị gã khổng lồ độc ác ấy hỏi thăm. Người mệt rã rời, những cơn ho dữ dội tưởng chừng không dứt khiến người tôi như tan ra thành bụi. Tôi đã hoàn toàn bị căn bệnh đánh gục. Chị Xiu hoảng hốt chăm lo chạy chữa cho tôi. Với số tiền ít ỏi, dường như Xiu đã phải nhịn ăn nhiều bữa để lo bác sĩ. Chị ít ngủ và hay khóc thầm. Ngoài Xiu và vị bác sĩ già đáng mến, cụ Bơ-men cũng thường hay lên thăm tôi. Mỗi khi thấy tôi thều thào ho khan cụ đều lắc đầu ngao ngán. Và nhất là khi thấy tôi từ chối những thìa cháo của Xiu, cụ thường không tiếc lời mắng mỏ tôi là con bé ngu ngốc.

    Dần dần, tôi thấy người mình yếu đi. Những cơn ho dai dẳng hơn, tôi không đủ sức để mà ho lớn. Tôi nằm ẹp xuống giường, không thể tự dậy được. Tôi thấy sự sống đang từ bỏ mình từng ngày từng phút. Căn phòng quanh tôi trống vắng, lạnh lẽo vô cùng. Tôi thẫn thờ nhìn qua cửa sổ: ngoài kia, những chiếc lá thường xuân đang lặng lẽ rời cành. Chao ôi! Cuộc đời tôi cũng đang lặng lẽ rời bỏ sự sống như thế. Từng phút, từng phút một… và tôi biết, khi chiếc lá cuối cùng lìa cành thì cuộc đời tôi cũng lìa bỏ nhân gian. Tôi nói ý nghĩ ấy với Xiu, chị ôm lấy tôi vào lòng an ủi:

    – Con mèo con của chị… Em đừng nghĩ vớ vẩn như thế. Bác sĩ nói em sắp bình phục rồi.

    Tôi biết đó chỉ là lời nói dối. Xiu đi lấy thuốc cho tôi, chị gặp cụ Bơ- men, nói gì đó với cụ. Tôi lại thấy cụ mắng tôi rất lớn:

    – Ngu ngốc! Thật là con bé ngu ngốc! Ai lại đi gắn đời mình vào những chiếc lá ngớ ngẩn!

    Đêm hôm ấy, mưa gió dữ dội. Tôi nghe ngoài trời từng đợt lá rào rạt rơi. Tôi biết, ngoài kia, chiếc lá thường xuân cuối cùng sắp rụng. Tôi chỉ chờ đến ngày mai nhìn thân cây trơ trụi để trút hơi thở cuối cùng.

    Sáng hôm sau, tôi thức dậy thấy chị Xiu vẫn ngủ gục trên bàn: tối qua có lẽ chị đã thức khuya lắm để chăm tôi. Tôi chăm chú nhìn gương mặt hốc hác, xanh xao của chị mà thấy thương chị vô cùng. Bất giác, tôi xót xa mong chờ giây phút chiếc lá cuối cùng rời cành để khỏi làm phiền những người xung quanh. Chị Xiu thức dậy, lại gần hỏi xem tôi có cần gì không. Tôi không nhìn Xiu, lạnh lùng bảo chị kéo tấm rèm lên. Xiu uể oải, chán chường và lo lắng căng thẳng miễn cưỡng kéo tấm rèm lên. Ô kìa! Ngoài kia một chiếc lá thường xuân vẫn còn đó! Chiếc lá kiên trung bám vào thân cây bò trên tường. Chiếc lá còn xanh, chỉ rìa lá thì đã ngả vàng. Trận mưa giông dữ dội đêm qua không làm chiếc lá mất đi thì tại sao tôi lại vội rời bỏ cuộc sống tươi đẹp? Rời bỏ ước mơ trở thành họa sĩ? Rời bỏ Xiu yêu quý của tôi? Tôi nhìn sang Xiu, chị cũng đang kinh ngạc trân trân nhìn chiếc lá. Tôi vui vẻ bảo chị lấy tôi chút chút rượu nhẹ. Xiu sung sướng rời khỏi phòng.

    Dần dần, tồi thấy tinh thần phấn chấn hơn. Người thấy mạnh mẽ dần lên. Bác sĩ vào thăm bệnh cho tôi cũng thấy vui vẻ hẳn. Một buổi sáng, trong lúc chờ Xiu đi lấy thuốc, tôi khẽ lấy cuộn len và chiếc que đan để thử làm chút gì sau thời gian dài nằm giường bệnh. Lát sau, Xiu vào phòng, tôi thấy gương mặt Xiu vô cùng xúc động. Chị bước tới giường, nhìn sâu vào mắt tôi:

    – Con mèo con của chị…! Cụ Bơ-men đã mất rồi. Mất vì bệnh viêm phổi. Vào cái đêm mưa gió hãi hùng hôm trước, người ta tìm thấy cụ khi người cụ đã ướt mềm. Sau đêm ấy, cụ nằm liệt giường và vừa mất sáng nay. Dưới chân tường trước cửa sổ phòng chị em mình – Xiu hướng ánh mắt đến chiếc lá thường xuân bất động – người ta thấy rơi vãi những chiếc bút vẽ, những bảng màu… Giôn-xi! Có bao giờ em thắc mắc tại sao không bao giờ em thấy chiếc lá cuối cùng rung động…? Cụ Bơ-men đã vẽ nó vào cái đêm tất cả những chiếc lá khác rời cành.

    Nói rồi Xiu khóc nức nở. Tôi trân trân nhìn chiếc lá cuối cùng.. Lòng trào lên niềm một xúc động vô cùng

    Giờ đây, tôi đã là một hoạ sĩ có tên tuổi. Dưới mỗi bức vẽ của mình tôi đều kí tên Bơ-men. Hàng năm, vào ngày giỗ của cụ, tôi vẫn trở về khu nhà trọ xưa viếng mộ cụ. Kỉ niệm về cụ và chiếc lá cuối cùng tôi vẫn còn lưu giữ trọn vẹn trong tim. Tôi đã nhiều lần thử vẽ lại chiếc lá ấy nhưng lần nào cũng đành bất lực ngồi trước mảnh vải trắng trơn. Tôi biết, chỉ có lao động nghệ thuật hết mình tôi mới có thể đền đáp sự hi sinh vĩ đại của người hoạ sĩ già đáng kính ấy.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Hãy Hóa Thân Vào Nhân Vật Cụ Bơ
  • Trong Vai Xiu Kể Lại Chuyện Chiếc Lá Cuối Cùng
  • Tóm Tắt Văn Bản Chiếc Lá Cuối Cùng Của O.henri
  • Soạn Bài Chiếc Lá Cuối Cùng Lớp 8 Ngắn Gọn
  • Soạn Bài Chiếc Lá Cuối Cùng Đầy Đủ Hay Nhất
  • Kể Lại Văn Bản “trong Lòng Mẹ” Bằng Ngôi Kể Thứ Nhất

    --- Bài mới hơn ---

  • Đề Kiểm Tra Văn (Tiết 41)
  • Ma Trận Đề Theo Chuẩn Kiến Thức Kỹ Năng Văn 8
  • Bài Soạn Ngữ Văn 8 Tiết 5
  • Ý Nghĩa Văn Bản Trong Lòng Mẹ
  • Ý Nghĩa Của Văn Bản Trong Lòng Mẹ
  • Ngày thơ ấu là một phần kỷ niệm không thể quên của mỗi con người, tác giả Nguyên Hồng là một trong số đó. Nó là những trang hồi ký chứa đầy nước mắt, thổn thức xót xa của một trái tim sớm phải nếm vị đắng cuộc đời, thiếu vắng tình thương và luôn khát khao tình yêu của mẹ. Điều đó đã được tác giả đúc kết lại trong tcá phẩm Những ngày thơ ấu, đặc biệt qua đoạn trích Trong lòng mẹ. Đoạn trích cho thấy một tâm hồn nhạy cảm , trong trắng, thơ ngây của một trái tim luôn tôn thờ người mẹ – bé Hồng. Chú bé Hồng sinh ra là kết quả của cuộc hôn nhân miễn cưỡng không tình yêu: Người bố nghiện ngập, người mẹ trẻ trung luôn khao khát tình yêu thương song đành chôn vùi tuổi xuân bên người chồng nghiện ngập. Cuối cùng người bố chết, người mẹ bỏ lại hai anh em Hồng để đi “tha hương cầu thực” trong sự ghẻ lạnh của họ hàng. Còn bà cô bên nội thì luôn gieo rắc vào đầu chú bé những rấp tâm tanh bẩn để chú cũng hoài nghi và ghét bỏ người mẹ của mình. Nhưng Hồng không những không ghét mẹ mà còn hiểu, thông cảm cho mẹ, lại còn càng ghét những cổ tục đã đày đọa mẹ. Những dấu ấn thành kiến của xã hội cay nghiệt ghi đậm dấu ấn trong tâm hồn non nớt của bé hồng, tạo nên những suy nghĩ già trước tuổi nhưng không thể nào xoá được những tình cảm kính yêu tôn thờ người mẹ. Mặc dù được sống trong một hoàn cảnh vật chất có phần sung sướng hơn những đứa trẻ lang thang không có mái nhà nhưng đối với bé hồng có lẽ hoàn cảnh ấy lại càng đáng thương hơn. Vốn dĩ đã không nhận đuợc một chút tình thương từ họ hàng, ấy vậy mà tình thương dành cho mẹ lại đang bị người khác tước đoạt mất. Nhưng vượt qua tất cả chính là tình yêu thương mẹ sâu sắc. Chiều hôm ấy khi vừa tan học, thoáng thấy bóng người ngồi trên xe kéo giống mẹ, chú liền gọi theo với giọng bối rối. Khi người mẹ quay đầu lại, Hồng liền sà vào lòng mẹ rồi hai mẹ con cùng sụt sùi hỏi thăm nhau. Khi ở trong lòng mẹ, chú chẳng còn mảy may đến những lời nói thâm độc của bà cô nữa. Cậu bé xúc động và thấy tủi hờn nên đã khóc rất trẻ con. Tiếng khóc vang vọng hơn không còn chất chứa nỗi niềm xót xa mà tràn trề niềm hạnh phúc. Giọt nước mắt hôm nay hoà chung giữa hai con người, là sự oà vỡ của cả hai tâm hồn mẹ – con làm nên tình mẫu tử. Câu chuyện trên đã để lại trong lòng người đọc một xúc cảm sâu sắc về tình mãu tử thiêng liêng trên thế giới này.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Kể Lại Văn Bản Trong Lòng Mẹ Theo Ngôi Thứ 3
  • Đề Tài Phương Pháp Dạy Học Văn Bản Kịch Trong Chương Trình Ngữ Văn Thcs Theo Đặc Trưng Phương Thức Biểu Đạt
  • Bồi Dưỡng Môn Văn 8
  • Soạn Văn 8: Trong Lòng Mẹ
  • Soạn Văn Lớp 8 Bài Bố Cục Của Văn Bản Ngắn Gọn Hay Nhất
  • Soạn Văn 8: Hai Cây Phong

    --- Bài mới hơn ---

  • Bài 10. Về Ngày Trái Đất Năm 2000
  • Về Ngày Trái Đất Năm 2000
  • Bài 9. Hai Cây Phong Bai 9 Hai Cay Phong 1 Ppt
  • Bài 9. Hai Cây Phong Bai 9 Hai Cay Phong T2 Ppt
  • Bài 9. Hai Cây Phong Cdunghai Cay Phong Nong Trang Ppt
  • Soạn Văn 8: Hai cây phong trích truyện Người thầy đầu tiên do Ai-ma-tốp sáng tác được VnDoc sưu tầm và giới thiệu với các bạn để tham khảo giúp các bạn học sinh nắm rõ kiến thức về tình yêu quê hương đất nước thông qua những cảm xúc bồi hồi của người kể về hai cây phong từng gắn bó với tuổi học trò trong kí ức và trong hiện tại để từ đó học tập tốt môn Ngữ Văn lớp 8 chuẩn bị cho bài giảng sắp tới đây của mình.

    Soạn Văn: Hai cây phong Tóm tắt: Làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi. Phía trên làng, giữa một ngọn đồi, có hai cây phong to lớn. Hai cây phong hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên núi, như biểu tượng của tiếng nói riêng, tâm hồn riêng của làng. Năm học cuối, bọn trẻ chạy ào lên phá tổ chim, leo lên hai cây phong cao vút để thấy bao vùng đất chưa từng biết và những con sông chưa từng nghe. Thuở ấy, nhân vật “tôi” chỉ cảm nhận sự gắn bó tuổi thơ mình với hai cây phong được gọi là “Trường Đuy-sen”. Bố cục:

    – Phần 1 (từ đầu…gương thần xanh): Hai cây phong trong cảm nhận của nhân vật “tôi”.

    – Phần 2 (còn lại): Kí ức tuổi thơ về hai cây phong.

    Câu 1: (Trang 100 sgk Ngữ Văn 8 Tập 1):

    Hai mạch kể với đại từ nhân xưng “tôi” và “chúng tôi” đan xen lồng vào nhau:

    – “Tôi” là người kể chuyện, là một họa sĩ đứng ở hiện tại để kể hai cây phong.

    – “Chúng tôi” là người kể nhân danh cho “cả bọn con trai” ngày trước, người kể cũng là một trong những đứa trẻ đó.

    * Mạch kể của người kể chuyện xưng “tôi” quan trọng hơn. Vì “tôi” có mặt ở cả hai mạch kể, đồng thời xuất hiện ở cả phần đầu và phần cuối văn bản. Toàn bộ bức tranh thiên nhiên được vẽ qua bằng sự ngắm nhìn cả tâm hồn, cảm nhận của “tôi”.

    Câu 2: (Trang 100 sgk Ngữ Văn 8 Tập 1):

    – Điều thu hút người kể cùng bọn trẻ:

    + Kỉ niệm bọn trẻ chạy ào lên phá tổ chim. Chân đất, bám vào các mắt mấu…chấn động cả vương quốc loài chim. Ngồi dưới cành cây suy nghĩ…lắng nghe tiếng gió.

    + Hai cây phong khổng lồ, nghiêng ngả đung đưa như muốn chào mời chúng tôi đến với bóng râm mát rượi và tiếng lá xào xạc dịu hiền.

    – Ngòi bút đậm chất hội họa:

    + Đường nét phóng khoáng: Đất, dải thảo nguyên, dòng sông, đám mây, đồng cỏ.

    + Màu sắc vừa chứa đầy sức sống vừa huyền ảo, thơ mộng: Sương trắng mờ đục, xanh thẳm biếc, sông bạc lấp lánh.

    Câu 3: (Trang 101 sgk Ngữ Văn 8 Tập 1):

    – Trong mạch kể xưng “tôi”, hai cây phong chiếm vị trí trung tâm và gây xúc động sâu sắc vì hai cây phong đã gắn bó với “tôi” từ thuở thơ ấu, gắn với tình yêu quê hương da diết. Hai cây phong đứng ở vị trí đặc biệt, đi từ phía nào đến làng đều thấy chúng hiện ra hệt như những ngọn hải đăng.

    – Trong mạch kể xen lẫn tả này, được miêu tả sống động như hai con người bởi nhân vật “tôi” đã hóa thân vào hai cây phong để hiểu được linh hồn của nó chứ không phải chỉ là sự quan sát của người nghệ sĩ bình thường.

    Câu 4: (Trang 101 sgk Ngữ Văn 8 Tập 1):

    Em có thể tự chọn một đoạn theo yêu thích để học thuộc lòng. Có thể chọn:

    – Phía trên làng tôi … hai cây phong thân thuộc ấy.

    – Trong làng tôi không thiếu … bốc cháy rừng rực.

    – Vài năm học cuối cùng … bao la và ánh sáng.

    – Tôi lắng nghe tiếng hai cây phong … Trường Đuy-sen.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Soạn + Gợi Ý Câu Hỏi Trên Lớp Bài Hai Cây Phong
  • Bố Cục Và Tóm Tắt Văn Bản Hai Cây Phong Lớp 8
  • Sách Luật Cán Bộ, Công Chức
  • Kế Hoạch Thực Hiện Quy Chế Công Khai Trong Trường Học Theo Thông Tư Số 36/2017/tt
  • Văn Bản Hợp Nhất Số 04
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100