Tại Sao Luật Sư Hoàng Duy Hùng Chuyển Hướng Đấu Tranh?

--- Bài mới hơn ---

  • Nghị Định 167: Toàn Bộ Lỗi Vi Phạm Trật Tự Xã Hội Và Mức Phạt
  • Những Điểm Mới Của Nghị Định 30/2020/nđ
  • Tiêu Chí Đánh Giá, Xếp Loại Cán Bộ, Công Chức, Viên Chức Từ 20/8/2020
  • Mức Lương Tối Thiểu Vùng Năm 2021 Theo Nđ 90/2019/nđ
  • Điểm Mới Của Nghị Định 90/2020/nđ
  • HS-Nguyễn Phi Thọ

    Thời gian gần đây đồng hương tại hải ngoại xôn xao về chuyện luật sư Hoàng Duy Hùng chuyển hướng đấu tranh. Người thì cho là ông bưng bô cộng sản Việt Nam , kẻ thì nói ông là kẻ phản bội lại những người ông đã từng dựa vai kề lưng chống cộng với họ.

    Có người nhẹ nhàng rằng là ông đang trở cờ đón gió, người khác văn chương hoa mỹ hơn gọi ông là chuyển hướng đấu tranh. Riêng cá nhân tôi, tôi cho ông là người “vô thường”, và nghĩa “vô thường” tôi đang dành ông Hùng đúng cả hai nghĩa, nghĩa đạo, nghĩa đời.

    Nhìn qua lăng kiếng nào, ông Hùng “vô thường” đều đúng. Tôi biết ông Hùng từ lâu, từ khi ông rời khỏi nhà tù CSVN để trở về Mỹ. Lần đầu tiên tôi gặp ông và nói chuyện với ông, có lẽ là cuộc họp báo “bỏ túi” tại một quán Phở gần đường Milam và Travis ở downtown Houston, cách đây khoảng ba thập niên.

    Lúc đó trông ông gầy còm và nhút nhát như một thư sinh mới vào đời. Bây giờ, ông Hùng đang bị cộng đồng người Việt tỵ nạn tấn công khá dồn dập. Họ tấn công ông mọi phía qua nhiều cách nặng lẫn nhẹ, trí thức lẫn hỗ lốn, hung bạo tới thô lỗ, phân tích lớp lang cũng có, đánh te tua như phường bát nháo cũng không thiếu…

    Khi đã nói là quan điểm cá nhân, chắc chắn phải có điều sai điều đúng, nhưng tôi chỉ mong bài viết nầy có thể giúp được phần nào cho ông Hoàng Duy Hùng, thế thì tốt.

    Nhưng nếu ông không thèm đọc cũng không phải là điều xấu, đối với tôi. Trong số những người trẻ đang hoạt động trên lãnh vực chính trị tại Houston , TX nói riêng và trên khắp nước Mỹ nói chung, tôi nghĩ ông Hoàng Duy Hùng là một trong những người có tiêu chuẩn để làm chuyện đó.

    Ông có kiến thức rộng, hiểu biết nhiều về các lãnh vực như chính trị, kinh tế, tôn giáo và văn hóa. Ông am tường lãnh vực chính trị. Ông biết cách đào sâu và thuyết phục người nghe trong lãnh vực nầy. Nói chung, ông là người đã chọn đúng hoài bảo ông mơ ước để đi.

    Nếu nói ở Houston có vị dân cử như dân biễu, nghị viên, chánh án… người Mỹ gốc Việt, tôi tin không có ai có được cái nhìn xa hiểu rộng về nhiều lãnh vực như ông Hùng.

    Hãy bỏ những cái hay cái dỡ, cái tốt cái xấu qua một bên, chúng ta chỉ đưa ra một nhân vật người Mỹ gốc Việt, tuổi trung niên, có khả năng như ông Hùng để yểm trợ họ đi vào dòng chính, chúng ta thử đan cử người đó là ai, ở Houston ?

    Tôi chưa thấy. Trong con người ông Hùng cũng có những kỳ cục lý thú, ông Hùng lại có nhiều khuyết điểm về bản tính khó lòng thay đổi. Ông trực tính và cộng thêm nóng nảy, khó kềm chế khi bị thách thức hoặc lúc bị va chạm tự ái.

    Ông cũng là người thích làm những chuyện khác thiên hạ. Những bản tính nầy không thể có nơi con người muốn làm chính trị. Đây là những “tật xấu” và cũng là những rào cản to lớn trên đường sự nghiệp công danh , nếu người đó muốn thành công để tiến thân trên đường chính trị. Những bản tính nầy phát xuất từ cái “tôi” trong con người có mộng làm chuyện “lấp biển vá trời”.

    Thường thường những người như thế ai cũng có thể mắc phạm lỗi lầm. Ông Tổng thống Donard Trump của chúng ta là một trong những người nầy, nhưng ông Trump rất khôn ngoan. Ông Trump là người rất muốn được ca ngợi, thường hay công kích hoặc chê bai ngưòi khác, kể cả phái nữ. Ông sẳn sàng tấn công khá nặng lời với những ai không nói đúng theo ý ông. Nhưng ông Trump có một sự dè dặt rất khôn ngoan: ông không bao giờ thách thức ai làm một điều gì đó, với ông.

    Thách thức là một hành động rất dễ làm tổn thương và chạm tự ái đến người khác. Ông Trump luôn tránh né về chuyện nầy. Ngược lại, ông Hoàng Duy Hùng lại là người thích thách thức người khác. Và cách thách thức “phách lối” với đối phương làm cho họ từ người có cảm tình với ông trở thành thù địch.

    Ông Hùng không phải là người xấu, nhưng chính ông tự tạo cho ông thành xấu cũng chỉ vì ông không chịu tự mình xét lại những sai của mình hay người khác đóng góp cho ông.

    Ông Hùng không hiểu rằng khi đã dấn thân vào đường chính trị có nghĩa là cái “tôi” của mình đã giao cho quần chúng, nó không còn là của mình nữa. Và mình không còn là mình, mình là người phải phục vụ cho quần chúng nhưng quần chúng không phục vụ cho mình.

    Nếu một người khôn ngoan khi có những điều quần chúng không muốn như mình muốn, nhưng chúng ta cũng phải phục vụ, phục vụ bằng cách loại bỏ cái “tôi” của mình để giữ được quần chúng đang tin tưởng nơi mình. Chống lại quần chúng và bắt họ theo mình, đó là sự sai lầm để đi tới chỗ mất luôn quần chúng. Ông Hùng chắc hiểu rõ điều nầy. Nhưng ông không giữ được nên ông đã mất quần chúng.

    Có lẽ độc giả cũng đồng quan điểm với tôi, ông Hùng thích thách thức, thích tranh luận, thích tỏ bày sự hiểu biết của mình cho quần chúng biết, và ông luôn tự cho rằng mình hơn quần chúng. Điều nầy đâu có lợi gì cho ông, nhưng chỉ nới rộng thêm khoảng cách với quần chúng.

    Bây giờ tôi sẽ hỏi: Tại sao luật sư Hoàng Duy Hùng xoay chiều đấu tranh chống lại chế độ CSVN?

    Ông Hùng qúa nôn nóng để đạt tới mục tiêu. Các nhà làm chính trị, miệng ông nào cũng bô bô vì nước vì dân. Có đúng thế không? Với tôi, là KHÔNG. Nói thế không có nghĩa ai làm chính trị cũng vậy. Nhưng với ông Hùng, tôi nghĩ là đúng. Ông có nhiệt huyết, ông có tấm lòng, nhưng không biết hai việc nầy có lấn át nỗi cái tham vọng “được làm vua thua làm giặc” của ông không.

    Chính vì sự thúc dục qúa cao, qúa nhanh kiến ông thấy con đường đấu tranh của ông sau hơn bốn thập niên, cứ xa vời vợi. Và ông quan niệm có lẽ tới lúc phải thay đổi đường hướng đấu tranh. Đây là con đường ông Hùng biết trước sẽ gặp muôn vàn khó khăn, nhất là khó khăn với cộng đồng người Việt tỵ nạn.

    Đưa tay lật ngửa một con bài thì dễ, nhưng dũng khí và sự can đảm có làm được hay không là không dễ. Ông Hùng tin ở mình, tin rất nhiều, và ông đã can đảm, đầy dũng lực, cầm lá bài lật ngửa nó ra. Tại sao ông dám làm điều đó? Sau khi đắc cử chức nghị viên thành phố Houston, TX, tôi và rất nhiều bạn hữu tin tưởng ông Hùng sẽ thay đổi rất nhiều chuyện, rất nhiều việc, qua nhiều lãnh vực khác nhau, trong đó ưu tiên một tôi hy vọng là tính tình của ông.

    Nhưng tôi đã thất vọng. Tôi biết nếu tính nóng nảy và bốc đồng của ông không thay đổi, ông sẽ thất bại từ chuyện nầy qua chuyện, từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn.

    Câu chuyện ông muốn lấy thành tích mở đường bay từ Houston về Việt Nam, đây là cơ hội tốt đầu tiên cho ông trên lãnh vực ngoại giao, nhưng đó không phải là chuyện lớn, vì ông “quan trọng hóa” nó thành chuyện lớn. Để làm gì? Để “build up” cái tôi của mình trên đường sự nghiệp chính trị.

    Nhưng vì qúa vội vàng, ông đánh mất cơ hội tốt đó. Những người đã không mấy cảm tình với ông, thừa cơ hội nầy họ biến câu chuyện nhỏ như con thỏ thành to như con bò. Ông đã mắc mưu họ.

    Thế là không chế ngự được sự bực tức, nó biến thành lý do để họ “dập” ông tới nơi tới chốn. Khi là nghị viên thành phố, ông được đề cử về Việt Nam cho một công tác của thành phố. Đây cũng là cơ hội tốt thứ hai cho ông. Nhưng không như những người của chính quyền Mỹ được về Việt Nam trước đây, ông là người Mỹ gốc Việt và có thể có lợi cho chính quyền.

    Nếu là một nghị viên khôn ngoan, ông sẽ biến chuyến công tác nầy có lợi cho phía Mỹ (thành phố) và cả cho người Việt đang định cư ở đây. Ngược lại ông Hùng đã biến chuyến đi rất “tầm thường” thành một chuyến đi cứu quốc. Ông ồn ào và “tô son vẽ phấn” cho chuyến như là một chuyến công du của bộ trưởng ngoại giao Mỹ đến Việt Nam để bàn chuyện đại cuộc, ảnh hưởng tới thế giới.

    Trở về Mỹ với những lời tuyên bố đầy “ngược chiều”vụ Cồn Dầu tại Đà Nẵng. Những hình ảnh được cựu phó chủ tịch nhà nước Nguyễn Minh Triết, thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn tiếp đón tại tư gia. Ông lại mang cả gia đình tới trước bàn thờ gia tiên của ông Nguyễn Thanh Sơn bái lạy rất thân thiện như người trong gia đình..v.v.

    Chính những hình ảnh nầy đã làm cho người chống ông càng tăng tốc chống đối và quyết không để cho một người mà họ gọi là kẻ “lộng hành phản bội” lại lý tưởng người quốc gia. Sự chống đối càng gia tăng, phản ứng của ông Hùng càng mạnh mẽ. Cứ thế cuộc chiến giữa ông Hùng và một số đồng hương khó lòng hàn gắn.

    Từ sau khi tổng thống Donard Trump lên làm tổng thống, không ai phủ nhận mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ càng gia tăng. Đối với ông Trump, như ông đã từng tuyên bố trước cuộc bầu cử, ông sẽ làm cho nước Mỹ “Great again”.

    Lời hứa của ông vẫn mạnh mẽ tiếp tục tới bây giờ, không thay đổi. Mối quan hệ thân thiết Mỹ với Việt Nam làm cho cộng đồng người Việt tỵ nạn chia làm hai phe thấy rõ.

    Sự thực thì người Việt tỵ nạn thường tiên đoán theo cảm tính, cảm tình nhiều hơn sự kiện đang xảy ra. Nhưng dù sao cũng làm một số người tỵ nạn từ cái nhìn cảm tính, cảm tình đó để thay đổi chiều hướng đấu tranh. Trong số người nầy có luật sư Hoàng Duy Hùng. Theo tôi nghĩ, ông Hùng lý luận: Ông là người theo đảng Cộng Hòa.

    Đảng cũng đã từng yểm trợ để ông ra tranh cử chức Dân biểu tiểu bang, nhưng không thành công. Ông đã từng về Việt Nam với tư cách là một nghị viên thành phố để định mở đầu cho một chương trình gì đó của thành phố. Là người có trình độ cao, hiểu biết rộng trong sinh hoạt chính trị, quen biết nhiều chính trị gia trong cũng như ngoài nước (hải ngoại),Anh ngữ vững vàng khi đối diện với chính khách Mỹ, ngoại hình ông đúng tiêu chuẩn cho một công dân Mỹ khi xuất hiện trước các quốc gia bạn, cùng với số tuổi đời trung niên, có tài hùng biện, ông còn là một người lãnh đạo một tổ chức chống cộng, tác giả của nhiều tác phẩm có gía trị . .v.v. ông tin người Mỹ sẽ xem ông như là một nhân tố đúng tiêu chuẩn của họ. Ông còn nhận ra rằng dưới thời ông Trump, người Mỹ có thể lơ là với những đồng minh Á Châu, nhưng điều khá thú vị là Mỹ trông như gần gũi và giúp đỡ Việt Nam nhiều hơn. Mỹ và Việt Nam mất gì được gì?

    Không ai biết nhưng tôi chắc chắn dưới mắt ông Hùng thời cơ đến với ông, và Mỹ sẽ cần tới những người như ông.

    Phóng một cái nhìn về quê hương, ông quen thân được với cựu chủ tịch nhà nước Nguyễn Minh Triết, nhà ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn.. và còn nhiều chức sắc lớn nhỏ trong thể chế CS hiện tại.

    Hai người có tầm cỡ như ông Triết và ông Sơn, chúng ta không biết họ sẽ giới thiệu ông Hùng với ai thêm nữa, chúng ta không biết. Ông tin tưởng người Việt trong nước biết ông nhiều, và họ tin tưởng ông có thể là người Việt hải ngoại được chế độ dùng tới, móc nối hoặc có thể lợi dụng ông cho việc kiến thiết xây dựng đất nước khi Mỹ trở thành một “đối tác” lớn với Việt Nam.

    Những dữ kiện nầy không sai nếu nhìn một cách tích cực. Ngoài những lý do tôi nói ở trên, còn một lý do cuối cùng, rất qua trọng và có thể là chìa khóa chính mở cánh cửa ” đổi chiều quay hướng” để ông Hùng nhắm mắt bước vào: Một số người Việt cực đoan, thù hận cá nhân hoặc phe đảng, tôi không ngoại trừ những thành phần ganh ghét và đố kỵ với ông Hùng, đã chống đối ông bừa bãi để dồn ông vào con đường cùng.

    Khi ông đã trở thành người của quần chúng, chuyện bị chống đối là rất bình thường, phải chấp nhận. Nói rằng tất cả triệu người tỵ nạn cộng sản chống ông, đó là điều không đúng. Bất cứ một chính trị gia nào trên thế giới cũng có nhiều người theo và không thiếu người chống.

    Ông Hùng cũng thế thôi. Chúng ta không thể phủ nhận những điều tốt ông Hùng đã làm, những sai trái ông đã phạm. Chỉ có điều những sai phạm thì qúa lớn, những thành qủa lại qúa nhỏ.

    Tôi không rõ ông Hùng nghĩ thế nào về những việc ông đã làm: Phát tán rộng rãi việc ông đến tư gia cựu chủ tịch Nguyễn Minh Triết và Nguyễn Thanh Sơn và được tiếp đón rất thân thiết như người trong nhà?

    Ông tuyên bố chuyện Cồn Dầu ở Đà Nẵng không vì lý do công lý nhưng vì vấn đề tiền bạc, chia chác tiền bạc không công bằng (?), liên lạc và móc nối những tên Việt gian “trở cờ” ở hải ngoại, chê bai những chiến sĩ Hải Quân VNCH trong trận chiến Hoàng Sa là hèn nhát, thách thức hết hội đoàn nầy tới tổ chức kia lên đài đấu trí với ông, ca ngợi chế độ CSVN một cách qúa tích cực nếu không muốn nói là lộ liễu, vạch áo cho người xem lưng công cuộc đấu tranh của các đảng phái chính trị, quốc gia đang tìm cách chống lại chế độ CSVN…

    Biết rằng trong những sự thật “thắt họng” đó, nếu có, ông Hùng có cần thiết phải phơi bày cho đối phương và giới trẻ trong ngoài nước biết không? Với tôi, đó là điều không cần thiết. Lý do là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

    Con đường ông Hùng muốn đi chẳng ăn nhập gì với những chuyện ông Hùng đã và đang làm ở trên, trừ khi ông muốn biểu lộ “cho bỏ ghét, cho hã giận” với những người đang chống đối ông. Từ những cái lợi theo cách nhìn chủ quan đó, ông Hùng muốn lắp thêm một đôi cánh phụ cho một con én để cố dựng một mùa xuân mới.

    Người xưa có câu “dục tốc bất đạt” nhưng vì nôn nóng cho ước vọng chóng thành, ông Hùng biến thành “giục tốc tri đạt”.

    Công việc đại sự, nhất là muốn thay đổi một chế độ, đó không phải là chuyện “mì ăn liền” mà cần sự kiên trì, nhẩn nại. Biết rằng cộng đồng người tỵ nạn đã hơn 44 năm rồi, công việc dựt sập chế độ đương thời chẳng đi tới đâu, nhưng họ nuôi dưỡng được ý chí và quyết tâm đó suốt hơn 44 năm là một thành công, một gương sáng cho tuổi trẻ nhìn vào để bái phục sự kiên nhẫn của lớp cha anh họ. Biết bao quốc gia trên thế giới mất nước, mất luôn tổ quốc, nhưng họ vẫn kiên trì và thành công trong công việc lấy lại đất tổ, đó là Do Thái.

    Nếu con đường ông Hùng đi là đúng, ông có nằm xuống thì thế hệ con, cháu, chắt của ông sẽ tiếp nối, cần chi phải là ông Hùng để lãnh đạo đất nước mai sau.

    Gần đây nhất, ông Hùng gởi bài cho báo Nhân Dân của đảng CSVN, bài ông đã được đăng. Một bài viết của một luật sư người Mỹ gốc Việt, đang ở nước ngoài, có một qúa trình tranh đấu chống cộng và định lật đổ chế độ, điều nầy có gì không bình thường? Chắc chắn là không bình thường. Bài viết nói về những sinh hoạt chống cộng tại hải ngoại, đây là một nhận xét của ông Hùng rất có lợi cho đảng CSVN.

    Dĩ nhiên khi đăng bài nầy, không phải ông Hùng viết sao họ đăng vây. Không. Họ phải kiểm duyệt, những gì ông Hùng được nói và những gì ông Hùng không được nói, nghĩa là tự do phát biểu của ông Hùng đã bị kiểm soát. Thế thì ông Hùng đã và đang tranh đấu cho tự do của hơn 90 người dân trong nước, dù ông có đổi chiều theo CSVN, để tranh đấu làm sao được khi tự do cá nhân ông còn chưa có, lấy đâu tranh đấu cho tự do hơn 90 triệu người dân trong nước.

    Ông Hùng có hiểu một việc đơn giản như thế thôi, chưa trả lời được thì ông có nên đi tiếp không? Có biết bao nhiêu người khoa bảng đã đi theo CSVN và cũng một tấm lòng, một ước vọng, một đường lối hoạt động như ông, nhưng cuối cùng ông Hùng đã rõ, kết cuộc như thế nào. Những việc làm ông Hùng tôi dẫn giải ở trên, có thể đó là những lý do dẫn đến sự chống đối ông Hùng trong thời gian qua.

    Và một số người tỵ nạn đã chống ông Hùng đúng hay sai? Xin thưa rằng: ĐÚNG cho mục đích, SAI về cách chống. Tiêu diệt kẻ thù như giết một con rắn, phải chặt đứt đầu nó, nhưng cải hóa một người bạn đã từng cùng chí hướng, không thể như giết một con rắn.

    Ông Hùng có phải là kẻ thù cần tiêu diệt không? Tôi nghĩ là không.

    Ông Hùng có những lỗi lầm, và tôi tin chắc ông Hùng cũng biết rõ điều đó hơn ai hết. Nhưng vì ngay tự trong con người đầy tự mãn, tự tin và tự kiêu, ông Hùng đã biến nó thành những vũ khí, kích thích thêm lòng thù hận những người không thích ông.

    Cũng như thế, những người nầy không đông nhưng họ có cơ hội, lý do và phương tiện để trù dập ông dễ dàng. Còn ông có gì? Không có gì cả ngoài trái tim đầy nhiệt huyết nhưng dòng máu chảy vào tim lung tung như con suối mất hết những hòn đá cản dòng nước đang êm đềm róc rách chảy. Thử hỏi, những người chống ông có còn nhân tính hay không khi xử dụng những ngôn từ tận cùng của hạ cấp bĩ ổi như: chó đẻ, bâng bô, việt gian, vô học, côn đồ, lưu manh, phản phúc, phản quốc, con chó… dành cho ông.

    Chưa hết, người ta còn tàn nhẫn lôi cả cha mẹ, ông bà, vợ con, anh em của ông để nghiền nát và họ xem như một trò chơi mới, hơn cả chặt đầu một con rắn.

    Trước năm 1975 Việt Nam có bọn người mà hiện nay đổi thành Xã Hội Đen. Chúng dùng dao, súng, acid… để đi thanh toán hoặc giải quyết những vụ mà thân chủ không dám làm vì sợ ở tù, trả thù hay mất mạng. Họ sẽ thuê đám nầy giải quyết cho họ. Họ không phải là bọn đầu trộm đuôi cướp, nhưng là những thành phần giàu có, tiếng tăm, có thế lực, quan chức trong chính quyền, các đại gia… họ chỉ bỏ ít tiền nhờ tụi nầy giải quyết .

    Bọn nầy nói chung được gọi là đám ” đâm thuê chém mướn “. Bây giở ở hải ngoại, bọn nầy cũng tái xuất giang hồ nhưng dưới một hình thức khác, một phương cách khác chuyên nghiệp và hợp pháp hơn. Bọn chúng không còn dùng dao, súng hay những vũ khí sát hại, vì đây là nước Mỹ. Nhưng chúng có những loại “vũ khí” tinh vi hơn như thư nặc danh, phịa chuyện vô tưởng, internet, diễn đàn và mới nhất là livestream.

    Người ta có thể bỏ ra một vài chục dollars để nhờ chúng viết lên diễn đàn những lời nhục mạ vô giáo dục, những chuyện bịa đặt để hại tới thanh danh của người đã được lựa chọn. Nếu mạnh hơn, họ có thể thuê bọn làm Livestream, một video clip dài 15 phút hay nữa tiếng, 1 tiếng, đưa lên youtube, chửi bới thậm tệ nạn nhân và gia đình một cách tàn nhẫn. Muốn chửi tới mức nào bọn chúng cũng làm được.

    Những người thuê chúng làm cũng không phải người dân bình thường, nhưng đa số là những kẻ có tiếng tăm trong cộng đồng như bác sĩ, kỷ sư, tiến sĩ, dân biểu, nghị viên, chủ tịch nầy giám đốc nọ…

    Họ có ân oán giang hồ với một ai đó, đôi khi kể cả chuyện cạnh tranh công việc kinh doanh, nhưng không dám dám ra mặt mà cần nhờ tới bọn âm binh nầy.

    Ở đây bọn chúng được gọi là đám ” viết thuê chửi mướn “. Ông Hùng bị thân bại danh liệt cũng vì bọn nầy, chứ không phải là những người Việt trong cộng đồng. Và cũng chính những người đã có sẳn ác cảm với ông Hùng, nương theo hành vi của bọn thảo khấu tiếp sức nghiền nát ông Hùng ra thành cám.

    Những người có chút tiếng tăm hay làm được ít việc tốt đẹp cho cộng đồng, hoặc những người có lỡ làm những lỗi lầm đến cá nhân hay hội đoàn, tổ chức, tất cả đều bị đánh phá bởi bọn ” viết thuê chửi mướn” nầy. Khi nạn nhân đã ôm đầu máu, cũng bọn chúng trở thành cái loa đổ hết lên đầu người Việt tỵ nạn.

    Ai trong chúng ta có thể ngồi đó nhẫn nại chịu đựng như ông Hùng suốt hơn mấy thập niên qua. Chúng ta tự hỏi những chuỗi tấn công vào ông Hùng như thế có còn chút tình người, tình bạn, tình chiến hữu mà họ từng rêu rao suốt ngày rằng là: Người quốc gia chúng ta đầy tình người hơn bọn Cộng sản.

    Ông Hùng sai một ly, đi một dặm. Những người chống đối ông Hùng sai một ly, không những đi một dặm, mà cả ngàn dặm. Tại sao tôi dám nói như vậy? Vì hậu qủa của những chống đối bất nhân và cực đoan đó sẽ làm cho giới trẻ sợ hãi. Khi chúng đã sợ hải thì chúng không còn dám tham gia vào bất cứ chuyện gì nếu chúng biết có những đầu óc kích động, cực đoan và bất nhân nằm trong đó.

    Chúng cũng hiểu rằng nếu có mắc phạm lỗi lầm như ông Hùng thì cũng sẽ trở thành nạn nhân giống ông Hùng thôi. Khi tuổi trẻ đã tránh xa, khi tuổi già cực đoan và thù hận vẫn tiếp tục chế ngự công lý thì cơ may cứu dân cứu nước sẽ không còn, cộng sản vẫn tiếp tục nằm đó và mãi mãi nằm đó.

    Có người cho rằng ông Hùng bất cần, coi thường cộng đồng người Việt nên họ không mấy ưu ái với ông. Những tin bậy hoàn toàn không đúng mà do những kẻ thù nghịch với ông mượn cái lổ miệng kiếm tiền để chia cách ông với cộng đồng..

    Trước khi ông bị cộng đồng thờ ơ, ông vẫn là người rất trân qúy và tha thiết với cộng đồng, kể cả những người có thể ngấm ngầm chống đối ông nhưng không ra mặt. Cách đây gần 10 năm về trước, khi tôi chuẩn bị ra mắt cuốn ” Tụ Do Trên Biển Máu” tôi có nhờ ông viết cho tôi một nhận định về cuốn sách.

    Lúc nầy ông đang là nghị viên của thành phố Houston . Ông viết:” Thành qủa của những người Việt hải ngoại được xây dựng phần lớn trên sự hy sinh vỹ đại này của những người vượt biên. Người Việt nay đã thành công, có nhiều là chính trị gia như dân biểu liên bang Cao Quang Ánh, Dân biểu Trần Thái Văn, Dân biểu Hubert Võ..v.v..

    Họ thành công về khoa học như khoa học gia Dương Nguyệt Ánh. Về kỷ thuật, thương mại, y khoa thì có vô số bác sĩ, kỷ sư, và đại doanh gia. Lễ hy tế của dân Việt đã đâm chồi nẩy lộc, và mong rằng sự đâm chồi nẩy lộc đó một ngày không xa sẽ trổ bông trái ngay chính tại Việt Nam “.

    Một số người khác cho rằng ông Hùng chỉ là người tham tiền, tham danh? Tham danh tôi cho là đúng nhưng tham tiền, tôi nghĩ là không. Nếu ông Hùng tham tiền, cần gì ông phải chui đầu vào con đường chính trị, trừ khi làm chính trị ở Việt Nam .

    Vậy ông Hùng trở cờ về phò CSVN, thế thì ông ham tiền chăng? Không ai biết. Nhưng ở Mỹ, với bằng cấp là một luật sư, tương đối chuẩn về mọi mặt, ông thừa khả năng đi vào lãnh vực kinh doanh ở Mỹ và ở Việt Nam để làm ra tiền, không khó.

    Nhưng ông Hùng đã chọn con đường chính trị, con đường không dễ đi.

    Phần kết: Có nhiều người chống, cũng không thiếu người khen ông Hùng, đó là quyền tự do của mỗi người. Nếu chống hay khen vì tư lợi, buôn bán làm ăn, hận thù cá nhân, tranh chấp phe nhóm… thì cứ tạm coi như OK.

    Nhưng chống về quan điểm chính trị, lý tưởng hay tôn giáo thì chúng ta không nên, theo tôi. Lý tưởng về tổ quốc, niềm tin về tôn giáo, đó là những sự trừu tượng nằm trong trái tim và trí óc của con người mà không ai thể có thể nhảy vào để chống đối. Chúng ta có trình bày để thuyết phục và quyết định là phần của họ, không phải của chúng ta.

    Ông Hùng rời bỏ những người cùng chung chí hướng để đi theo con đường khác, đó là quyền của ông, ông có tự do làm chuyện đó và chúng ta phải tôn trọng sự tự do của ông. Với cá nhân tôi, tôi không chống ông. Tôi biết ông đang thay đổi con đường ông đi.

    Trong một message ngắn gởi cho ông qua I-phone khi biết ông thay đổi đường lối ông theo đuổi suốt mấy chục năm qua, tôi viết: ” Anh biết Hùng thay đổi quan điểm chính trị. OK, tùy Hùng, nhưng anh vẫn theo dõi những bước chân đi của Hùng”. Có thế thôi.

    Tôi không chống ông Hùng, vì như thế hóa ra tôi áp đặt quyền tự do của tôi trên tự do người khác. CSVN đang làm chuyện đó, hóa ra tôi là Cộng sản sao? Ông Hùng sẽ thành công hay thất bại? Chưa ai biết. Nhưng dù thất bại hay thành công, tôi vẫn mong Hùng, với trí óc sáng suốt của mình, nhìn đúng con đường mình đang đi là Thiện hay Ác.

    Cộng đồng để mất đi một người bạn trẻ như ông là điều đáng buồn. Tôi tin ông Hùng không phải là Cộng sản và chính ông đã xác nhận nhiều lần điều đó. Tôi mong cánh cửa cộng đồng vẫn mở để đón nhận ông như một chú rể đón người vợ mới cưới của mình vừa đi gặp người yêu cũ lần cuối để giã từ, trở về.

    Ông là một tín hữu Công giáo, tôi cũng như ông. Nhưng ông hơn tôi ở chỗ ông đã vào tu viện để mong trở thành một linh mục. còn tôi thì không, vẫn là đứa con Chúa và còn mang nhiều lỗi lầm mà Chúa không muốn.

    Nhưng dù không đi tu, tôi vẫn nghe lời Chúa văng vẵng đâu đây trước khi Ngài tắt thở trên thập gía: ” Lạy Cha, xin Cha tha tội cho những việc chúng làm mà chúng không biết”. Thưa bạn đọc! Tôi đã gác bút hơn 6 năm, tôi không còn màng gì tới viết lách nữa.

    Nhưng vì câu chuyện của ông Hoàng Duy Hùng, tôi xem như một người em tôi rất qúy mến, nên cũng đành cấm bút giấy trở lại để chia xẽ với Hùng và với bạn đọc. Xin bạn đọc và Hùng tha thứ cho tôi nếu có phạm những lỗi lầm nào trong bài viết nầy. Rất cảm ơn và trân trọng.

    HS-Nguyễn Phi Thọ (Trong nhóm Đất Mẹ)

    Houston , TX

    28 tháng 11, Thanksgiving 2021.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Vinh Khuất: Bị Khán Giả Việt Chê Xấu Trai Nhưng Lại Khen Nhạc Hay
  • Là Vinh Dự Hay Là Nghiệp Chướng Đây? Nghề Làm Luật Sư Biện Hộ Cho Đức Giáo Hòang
  • Luật Sư Tư Vấn Ly Hôn Đơn Phương Về Hồ Sơ Xin Ly Hôn Và Quyền Nuôi Con?
  • Dịch Vụ Ly Hôn Khi Chồng Ở Nước Ngoài
  • Vụ Ly Hôn Uẩn Khúc, Ngốn 4 Triệu Đô La Của Tỷ Phú Mỹ
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng Và 2 Bài Phỏng Vấn Trên Vietnamnet

    --- Bài mới hơn ---

  • Luật An Ninh Mạng Có Hiệu Lực Từ 1/1/2019
  • Tài Liệu Giới Thiệu Luật An Ninh Mạng 2021 (Có Hiệu Lực Từ 01/01/2019)
  • Câu Hỏi Cuộc Thi “tìm Hiểu Luật An Ninh Mạng” Trên Địa Bàn Tỉnh Lào Cai Năm 2021
  • Hội Nghị Tổng Kết Công Tác Đảm Bảo An Ninh Trật Tự Năm 2021 Và Trao Giải Cuộc Thi “tìm Hiểu Luật An Ninh Mạng 2021”.
  • Trao Giải Cuộc Thi “tìm Hiểu Luật An Ninh Mạng”
  • Nhiều giới chức đã lên tiếng nhân dịp kỷ niệm 15 năm bình thường hóa bang giao Việt-Mỹ. Trên trang mạng của VietnamNet có ý kiến cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Dy Niên và buổi trò chuyện với Đại sứ Mỹ Michael Michalak. Với tư cách là một người tỵ nạn, Luật sư Hoàng Duy Hùng, Nghị viên người Việt đầu tiên của thành phố Houston, Texas có một số nhận xét về phát biểu của hai giới chức vừa nêu.

    Hình: Hoang Duy Hung

    Luật sư Hoàng Duy Hùng

    VOA: Thưa Luật sư Hoàng Duy Hùng, với tư cách cá nhân và là một người theo dõi thời sự trên Internet, xin ông cho biết những nhận xét đầu tiên sau khi đọc các ý kiến mà cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Dy Niên đã trao đổi với nhà báo Phương Loan trên trang mạng VietnamNet?

    LS Hoàng Duy Hùng: Thực sự sau khi đọc bài phỏng vấn của ông cựu Ngoại trưởng Nguyễn Dy Niên tôi có những băn khoăn và thích thú.

    Băn khoăn vì chúng tôi thấy, với tư cách một người tỵ nạn cộng sản tại Hoa Kỳ, chúng tôi mong thấy có thêm nhân quyền, có thêm dân chủ cho Việt Nam.

    Thích thú vì chúng tôi cũng thấy phía Việt Nam hiện nay đang cố gắng vượt qua những trở ngại, bế tắc để có bang giao chặt chẽ với Hoa Kỳ để nhờ đó; thứ nhất, Việt Nam cũng vươn mình dậy về kinh tế tại khu vực; thứ hai, Việt Nam có thể có một sức mạnh chính trị; và thứ ba, có sức mạnh về quân sự để cân bằng thế lực Trung Quốc đang áp lực nặng nề lên Việt Nam.

    Khi đọc bài phát biểu của ông Nguyễn Dy Niên chúng tôi cảm thấy rằng từ bên trong phía Việt Nam đã phải cố gắng, và Hoa Kỳ đã phải cố gắng. Vì Hoa Kỳ là một quốc gia hùng mạnh nhưng trên danh nghĩa đã thua một quốc gia nhỏ; nhưng Hoa Kỳ đã bỏ qua tự ái cá nhân để bắt tay với một cựu thù, để từ đó trở thành một đối tác có sức mạnh trong vùng. Tôi nghĩ hiện giờ ván cờ không còn là một ván cờ của khu vực mà là ván cờ chung của cả thế giới.

    Những người Việt Nam yêu nước, băn khoăn cho đất nước, muốn đất nước thoát ra khỏi gọng kềm Trung Quốc thì bằng mọi giá phải có một con đường như thế nào đó để đưa đất nước Việt Nam đi lên.

    VOA: Thưa Luật sư, sau những băn khoăn và thích thú, ông thấy các ý kiến của cựu Bộ trưởng Nguyễn Dy Niên có chỗ nào đáng hoan nghênh và chỗ nào đáng chê trách?

    LS Hoàng Duy Hùng: Bài nói chuyện của ông Nguyễn Dy Niên có nhiều điểm đáng hoan nghênh. Ông đã dám thẳng thắn nhìn nhận rằng nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam khi tiếp Tổng thống Clinton qua thăm thì phía Hoa Kỳ nói chuyện một cách văn hoa, nhưng phía nhà nước lại nói chuyện rất là “văn bia”, tức là còn cứng ngắc, và “nói cho ta nghe” hơn là nói cho Mỹ nghe. Điều đó Việt Nam cần phải rút ưu khuyết điểm.

    Nhưng có một điểm đáng trách là nhà nước cũng không nói rõ những biến chuyển trong ngày tháng qua sau 15 năm bang giao, vẫn có những tiếng nói yêu cầu có dân chủ, nhân quyền; những tiếng nói đối lập đó thì nhà nước hoàn toàn lăng thinh và không nhắc đến. Những người như người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại rất mong muốn có một sự cởi mở hơn về tự do ngôn luận, tự do chính trị, và đặc biệt là nhân quyền tại Việt Nam.

    VOA: Cám ơn luật sư. Quay sang với cũng trên trang mạng của VietnamNet, giữa nhà báo Nguyễn Anh Tuấn với Đại sứ Hoa Kỳ Michael Michalak. Ông nghĩ sao về các câu trả lời của ông đại sứ?

    LS Hoàng Duy Hùng: Tôi nghĩ rằng bài nói chuyện đó rất thẳng thắn. Thẳng thắn cho phía Việt Nam cũng như phía Mỹ. Đặc biệt tôi thấy thẳng thắn ngay cả những đề tài tế nhị. Đó là đề tài dân chủ, nhân quyền, đề tài người Việt hải ngoại mà nhà báo Nguyễn Anh Tuấn cũng như Đại sứ Michalak đã không né tránh.

    Đầu tiên ông Ðại sứ nhìn nhận sau 15 năm bang giao, Việt Nam đã có phát triển kinh tế, thương mại với Hoa Kỳ rất vững mạnh, ngày càng bước xa hơn. Từ 450 triệu Mỹ kim của 1995, xuất cảng từ Việt Nam sang Hoa Kỳ; qua đến năm 2009 đã lên hơn 15 tỉ Mỹ kim; tức là gấp 32 lần so với trước đây 15 năm. Đây là một dấu hiệu tốt giữa bang giao hai nước.

    Điểm mạnh thứ hai, ngoài kinh tế thì ông đại sứ cũng nói đến vấn đề Biển Đông, một đề tài rất nhạy cảm hiện nay bên trong, bên ngoài Việt Nam và cả Trung Quốc đang chú ý. Với tư cách là đại diện của Hoa Kỳ, ông Ðại sứ đã nói rằng Hoa Kỳ không nhúng tay vào nội bộ của hai quốc gia để giải quyết vấn đề, mà để cho các quốc gia giải quyết với nhau. Nhưng cách nói của ông chỉ là cách xoa dịu bề ngoài, bên trong chúng ta thấy rất rõ ràng. Ông nói rằng Hoa Kỳ đã cộng tác với Việt Nam trên rất nhiều phương diện, kể cả quân sự, để tạo ổn định trong khu vực. Điều đó cho thấy Hoa Kỳ có một cảm tình đặc biệt với Việt Nam trong giai đoạn này.

    VOA: Xin ông nói rõ hơn về điểm này, liệu Việt Nam có trở thành một đồng minh của Mỹ hay không?

    LS Hoàng Duy Hùng: Lý do chúng tôi cảm nhận Hoa Kỳ có cảm tình đặc biệt với Việt Nam trong giai đoạn này là vì Hoa Kỳ muốn dùng Việt Nam và muốn Việt Nam như một “đối tác” hơn là một đồng minh, hiện giờ thì chưa là đồng minh, nhưng trong tương lai có thể là đồng minh. Như vậy, Hoa Kỳ muốn Việt Nam như là một đối tác để tạo thế ổn định trong khu vực về quân sự cũng như về kinh tế; cho nên đó là điểm mà chúng tôi nghĩ là tốt.

    Như vậy những người Việt Nam yêu nước cũng có một cơ hội để nói rằng Việt Nam có chủ quyền vững mạnh tại Hoàng Sa và Trường Sa, mặc dù Hoa Kỳ không nói rằng chúng tôi không can thiệp trực tiếp nhưng gián tiếp hỗ trợ cho Việt Nam để bảo vệ chủ quyền của mình; vì ông Michalak nói rằng chính phủ Hoa Kỳ công nhận chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Chữ toàn vẹn lãnh thổ rất quan trọng, như vậy những ai yêu nước đều có quyền lên tiếng để bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của mình.

    Đó là về mặt quân sự. Còn về vấn đề dân chủ và nhân quyền thì tôi nghĩ rằng đây là vấn đề tế nhị. Phía Việt Nam thì nghĩ rằng Hoa Kỳ đang dùng đề tài này trong kế hoạch diễn biến hòa bình. Đại sứ Hoa Kỳ đã trả lời là “không”, Hoa Kỳ tôn trọng quyết định của Việt Nam. Hoa Kỳ mong muốn Việt Nam có dân chủ và nhân quyền như người Mỹ đã nghĩ.

    Rất tiếc là phía Việt Nam nhìn khác, hai bên có ánh nhìn khác nhau, và Đại sứ Michalak có nói rằng để giải quyết vấn đề này thì Hoa Kỳ đã mở một con đường đối thoại, và những người chống đối nhà nước cộng sản Việt Nam tại hải ngoại cũng nên bắt chước con đường đối thoại đó, nếu sử dụng “khủng bố” thì Hoa Kỳ không chấp nhận.

    Tôi nghĩ thời đại này là thời đại đối thoại, nhưng đối thoại như thế nào thì Việt Nam là một nhà nước, Hoa Kỳ là một nhà nước, sự đối thoại giữa hai nhà nước nó dễ dàng. Nhưng còn những người dân bên trong Việt Nam và những người đấu tranh dân chủ ở hải ngoại này, sự đối thoại đó có bình đẳng hay không? Tôi nghĩ đây là điều mà nhà nước cộng sản Việt Nam hãy để cho người dân thoải mái hơn, hãy tôn trọng những người đấu tranh dân chủ trong nước, hãy để cho có tự do ngôn luận mạnh mẽ hơn; thì đất nước của chúng ta mới có cơ hội đi lên.

    VOA: Ở vào thời điểm 15 năm bình thường hóa bang giao, nhìn về quá khứ và hướng tới tương lại, Luật sư có những suy nghĩ gì?

    Là người sinh hoạt ở thành phố Houston lâu năm, tôi thấy rằng sau 35 năm, những người yêu nước trong thế hệ cha anh của chúng tôi có người đã ra đi, số người còn lại ở lớp tuổi già thì rất lo âu làm sao cho đất nước có dân chủ và nhân quyền. Cách đây 30 năm thì con đường đấu tranh là con đường vũ trang, rồi dần dần họ mới suy nghĩ khác.

    Bây giờ thì tình hình nó thay đổi, đã 35 năm nay, những người như chúng tôi là những người qua Mỹ khi mới mười mấy tuổi, bây giờ đã gần 50 tuổi thì lại có những ánh nhìn có tính cách táo bạo hơn, đi vào sự suy tư chung của giòng cuộc thế giới, hơn là cục bộ của mình. Đó là điều mà tôi nghĩ hiện giờ các vị cha anh của chúng tôi cũng có suy tư, động não về vấn đề đó.

    Tôi nghĩ rằng trong bước tiến từ 5 đến 10 năm, muốn hay không muốn, tôi nghĩ một chân trời mới cho Việt Nam có dân chủ tự do thực sự sẽ phải được sự cộng tác của tất cả mọi người ở mọi phía, thì đất nước của chúng ta mới đi lên.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bài 2: Hoàng Duy Hùng Là Một Tên Việt Gian, Cộng Nô Ở Texas
  • Góp Ý Cộng Đồng Mạng Về Cuộc Tranh Luận Của Cộng Đồng San Jose Và Ls Hoàng Duy Hùng.
  • Luật Sư Tư Vấn Về Ly Hôn Với Người Mất Tích
  • Dịch Vụ Luật Sư Tư Vấn Ly Hôn Thuận Tình Tại Gia Lâm
  • Luật Sư Chỉ Cách Thuận Tình Ly Hôn Nhanh Nhất
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Lá Cờ Đỏ Sao Vàng

    --- Bài mới hơn ---

  • Cộng Đồng Houston Tố Cáo Tài Khoản Chi Tiêu Của Ls Hoàng Duy Hùng
  • Trận Chiến Khốc Liệt Tại Vòng Bứt Phá Rap Việt: Đấu 4, Loại 3, Chỉ Chọn 1
  • Tràn Ngập Cảm Xúc, Chung Kết 1 ‘rap Việt’ Lập Kỷ Lục Mới Về Lượt Xem
  • Team Hlv Wowy Sẵn Sàng “khai Hỏa” Vòng Đối Đầu Rap Việt
  • Luật An Ninh Mạng Chính Thức Có Hiệu Lực
  • Năm nay, đúng ngày 30/4, thời điểm mà với nhiều người gốc Việt ở Mỹ vẫn là “ngày quốc hận”, “tháng Tư đen”, Hoàng Duy Hùng lại chọn treo lá cờ đỏ sao vàng trong văn phòng – nhà riêng của ông ở Houston, bang Texas, gây nên một cú sốc lớn với nhiều người Việt ở Mỹ. Nhưng, trong cuộc trò chuyện với Dân Việt, Hoàng Duy Hùng nói, ông đã suy nghĩ kỹ, bởi đất nước đã thay đổi, quan hệ Việt Mỹ đã thay đổi.

    Trò chuyện với PV Dân Việt, luật sư Hoàng Duy Hùng kể:

    – Năm 2001, tôi từ Campuchia xâm nhập về Việt Nam qua đường mòn ở An Giang. Tôi mặc đồ nông dân, lẫn vào những người đi làm về qua lại ở vùng biên giới, trời nhá nhem tối nên không ai nhận ra tôi. Lọt qua biên giới, có người dẫn tôi qua một ngôi nhà, ăn uống thay đồ lên xe tải chạy về Bến Tre, rồi họ lại chở tôi lên thành phố chúng tôi Mỗi chặng người dẫn đường chỉ biết đưa tôi đến đó mà thôi.

    Những người cùng “hoạt động” đã liên lạc trước, mua chất nổ cho tôi từ Campuchia. Hồi ấy chất nổ bên đó rất nhiều và rất dễ mua. Lên tới thành phố tôi quyết định đi khấn vua Hùng ở Phú Thọ để mình có thể hoàn thành “nhiệm vụ” trót lọt. Tôi mua vé xe lửa ra Huế, đi taxi đến Đền Hùng. Trên chuyến đi mấy tuần đó, tôi thấy đất nước thay đổi rất nhiều. Thành phố sầm uất, làng mạc trù phú, gương mặt người dân ai cũng thơi thới, vui vẻ nên tôi không còn muốn tiếp tục kế hoạch đánh bom như ban đầu.

    Khi đến Đền Hùng lòng tôi bỗng chợt thao thức. Mộ vua Hùng thứ 6 ở đền Thượng, đứng đó nhìn ra xa thấy 99 ngọn đồi quây quần, chỉ có một ngọn đồi ở xa, giống 99 con voi phục về đền Hùng, chỉ có một con đi xa. Lúc đó tôi suy tư về đất nước, tôi thấy không thể đặt bom được, đặt xong thì sẽ có kết quả gì?

    Về Sài Gòn tôi lại xuống Cần Thơ rà soát lại bến Ninh Kiều, cả ở bến Nhà Rồng cũng vậy. Tôi nghĩ, đánh bom xong thì tiếp theo sẽ là gì? Nên tôi nói với những người “hoạt động” với mình là thôi bỏ. Tôi lại chạy qua Campuchia, Thái Lan.

    Tôi bỏ không phải vì sợ mà vì thấy nếu đánh bom xong cũng chẳng giải quyết được gì. Sau này tiếp xúc với phía Việt Nam, mọi người có nói phía Việt Nam biết hết việc tôi làm, chỉ cần tôi có hành động thôi là họ hốt tôi rồi.

    Khi ấy, sự thù hận trong ông như thế nào mà ông dám chấp nhận bị bắt, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng?

    – Năm 1975 khi mới 13 tuổi, mang cờ vàng ba sọc xuống tàu HQ8 sang Mỹ, tôi khóc như mưa và đã có lời thề “diệt cộng”. Bố tôi từng là sĩ quan trong quân đội Việt Nam Cộng hòa. Học xong ngành Triết học ở đại học, tôi tham gia một tổ chức chống cộng bên Mỹ, rồi năm 1990 – 1991 – 1992 tôi về nước hoạt động cho đảng Đại Việt thuộc Quốc dân đảng.

    Năm 1992 tôi bị bắt và bị biệt giam 16 tháng, lòng tôi khi đó đầy căm hận. Viện Kiểm sát lúc đó đề nghị không truy tố tôi vì tôi không mang súng ống mà chỉ hoạt động theo tổ chức và lý luận. Lúc đó, Việt – Mỹ lại đang nối lại mối bang giao, tôi là công dân Mỹ rồi nên Việt Nam trục xuất tôi, đưa tôi ra máy bay trả về Mỹ.

    Về Mỹ tôi học tiến sĩ luật. Tới năm 1998 tôi lập tổ chức chính trị có tên Phong trào Việt Nam quốc dân hành động với lời thề “quyết tâm lật đổ chế độ cộng sản”.

    Nhưng cuộc xâm nhập năm 2001 là chuyến đi khiến tôi bắt đầu suy nghĩ khác về đất nước. Chuyến trước tôi về năm 1991 – 1992, Việt Nam còn nghèo lắm. Đến 2001 nước mình thay đổi nhiều, chính điều đó làm tôi thay đổi theo. Năm 2013 tôi về Việt Nam với tư cách nghị viên của thành phố Houston thì đất nước còn thay đổi nữa. Đến lần về cuối 2021 đất nước đã khác hoàn toàn.

    Lúc từ bỏ con đường bạo lực, ông đối mặt với việc những người trong tổ chức coi ông là “kẻ phản bội” thế nào?

    – Tôi làm gì cũng minh bạch, người ta có phản ứng hay không thì tôi chấp nhận. Tôi họp đại hội rất minh bạch, trình bày suy nghĩ của tôi. Có những người lắng nghe và đồng ý, có người rời bỏ tổ chức, có người chửi bới – tất cả là chuyện bình thường.

    Có cụ già 80 tuổi ở San Jose, tôi đến ở với cụ 7 ngày 7 đêm cố gắng thuyết phục cụ nhìn ra con đường của tôi thì cụ đồng ý. Giờ tổ chức của tôi không hoạt động nữa. Một khi mình thay đổi thì phải minh bạch với mọi người. Con người tôi không thích nói dối, không có nói dối được gì hết, khổ thế chứ.

    Ông thuyết phục thế nào để có những người đồng ý với ông?

    – Tôi nói bạo lực không thay đổi được gì và chúng ta cũng không có khả năng bạo lực. Lúc đó nói về đất nước hay những điều tích cực họ (người Việt bên Mỹ) không nghe đâu. Tôi phải nói về khả năng của mình. Nếu đặt vài trái bom tự chế, cho nổ tượng đài xong cũng chả làm được gì, họ cũng nhận ra điều đó. Hơn nữa, tôi cũng tiếp xúc với các cơ quan phía Mỹ, họ rằng nói bạo lực gây hại cho đất nước, cho quan hệ hai bên.

    Lúc đó nhiều người nghĩ rằng tôi bị cộng sản mua chuộc, rằng tôi đã gia nhập Đảng Cộng sản. Họ nghĩ vậy là bình thường. Nhưng với cách tôi sống thực tâm cho đất nước, họ cũng nhận ra phải đi theo con đường mới, phải đối thoại, hợp tác, hòa hợp với nhà nước, thì những điều đó phải có thời gian mới thuyết phục được.

    Từ sau cuộc xâm nhập năm 2001 ông đã về nước nhiều lần chưa?

    – Từ năm 2001 Nhà nước không cho tôi về. Nhưng năm 2013 tôi về với tư cách nghị viên thành phố Houston, chuyến đi đó để nối kết Đà Nẵng và Houston. Khi đó tôi đi Về Hà Nội, Đà Nẵng, chúng tôi trong 2 tuần. Hai chuyến đi với hai tư cách khác hoàn toàn.

    Năm 2013 dù là nghị viên, nhưng với hồ sơ 2 lần về Việt Nam trước đó, việc xin visa của ông có khó không?

    – Khi ấy tôi về sân bay Nội Bài là bị công an chặn, nhưng Bộ Ngoại giao có người dẫn tôi đi, vì chuyến đi do phía Bộ Ngoại giao mời. Khi ra khỏi Việt Nam tôi cũng bị chặn ở Tân Sơn Nhất, Thứ trưởng Ngoại giao khi đó là ông Nguyễn Thanh Sơn đã can thiệp và họ để tôi đi.

    Chuyến đi kết nối có kết quả gì?

    – Lúc đó chính sách của Houston muốn kết nối giao thương và đặc biệt là kết nối tinh thần với Đà Nẵng. Cả Đà Nẵng và Houston đều sẵn sàng. Nhưng khi trở về, người Việt ở đây chống phá việc đó dữ dội, thậm chí họ đặt bom nhà tôi, thành phố Houston ngưng không tiến hành việc hợp tác nữa. Sau đó tôi không được bầu làm nghị viên nữa.

    Ông có tiếc vì mất đi ghế nghị viên?

    – Mất đi ghế nghị viên có là gì đâu. Những gì có thể làm cho đất nước thì tôi làm, tôi chẳng ngại gì cả. Chuyện tôi thấy phải thì làm, đúng lương tâm thì tôi làm. Không tiếc! Cũng có những người nói nếu tôi tung hô cờ vàng 3 sọc tiếp, tôi từng là ngôi sao sáng bên này, nếu tôi đi theo con đường họ mong muốn thì họ sẽ đẩy tôi lên. Nhưng tôi chả cần gì hết, chỉ cần nói tiếng nói lương tâm.

    Người ta hỏi tôi về Việt Nam tìm kiếm lợi ích gì? Tôi chả tìm kiếm gì hết. Mình làm là vì lòng mình thấy đúng, trở về với mẹ Việt Nam, cộng tác, xây dựng mẹ Việt Nam, làm được gì đúng thì làm, đó là một phần trách nhiệm, không có gì phải tiếc hết.

    Tôi làm chủ tịch cộng đồng, đắc cử nghị viên, lúc đó muốn dùng vị trí của nước Mỹ để giúp lại cho đất nước. Lúc đó sự phản đối dữ dội quá, tôi chấp nhận thôi.

    Sự phản đối đến bây giờ vẫn còn. Cùng với thời gian từ từ nó sẽ bớt, nếu so sánh sự phản đối hồi năm 2013 là 100 thì giờ chỉ còn 50, phải có thời gian cho mọi người nhìn thấy vấn đề thôi.

    Ông có thấy vấn đề hòa hợp dân tộc được Nhà nước Việt Nam đẩy mạnh qua Nghị quyết 36 về hòa hợp dân tộc, nhưng kết quả vẫn chưa được như mong đợi?

    – Kết quả Nghị quyết 36 chưa được mong đợi là do lòng người bên này (người Việt bên Mỹ), không phải do chính sách. Lòng người vẫn còn bảo thủ, cần có thời gian, nhưng con đường hòa hợp tất yếu phải đến, không sớm thì muộn, không năm nay thì năm khác nhưng chắc chắn phải đến.

    Lòng người có biến cố đau thương, có người trải qua quá khứ ở tù, gia đình có người chết trên biển, họ không nguôi ngoai ngay được mà cần thời gian để lắng đọng lại.

    Tại sao ông nghĩ hòa hợp là tất yếu?

    – Người Việt phải đoàn kết để xây dựng đất nước. Nếu không thì sức mạnh dân tộc bị tản ra, ta sẽ là mồi ngon cho các dân tộc khác xâu xé. Hòa hợp là nhu cầu tất yếu, con đường tất yếu. Bác Hồ nói rồi: Đoàn kết đoàn kết đại đoàn kết – Thành công, thành công, đại thành công. Đứng trước thảm họa nước khác nhòm ngó, họ thấy ta yếu họ sẽ tìm cách xâu xé.

    Những khác biệt trong tâm tư người Việt ở hải ngoại đã được giải quyết. Chẳng hạn từ lâu họ đã được thăm nghĩa trang Bình An của binh lính Việt Nam Cộng hòa. Sự thay đổi đó có giúp xoa dịu tâm tư người Việt?

    – Nhìn kỹ thì thấy đã có nhiều thay đổi. Nhà nước mở lòng, mở rộng vòng tay rất nhiều. Những tổ chức phản động, các đài phản động quốc tế bịa chuyện, bóp méo sự kiện làm họ hiểu lầm. Những năm vừa rồi, có mạng xã hội nên người ta hiểu được nhiều điều.

    Nghĩa trang Bình An không bị xóa, không bị cày lên giống như tuyên truyền của các tổ chức phản động. Khi họ hiểu điều đó, họ sẽ thấy lòng trùng xuống và cảm thấy phải đánh giá lại. Hay có những người trước đây tuyên truyền rằng Trường Sa bị Trung Quốc chiếm hết rồi, thì phải cần có những chuyến đi Trường Sa, những hình ảnh để họ vỡ ra rằng Trường Sa vẫn có những chiến sĩ bám đất bám biển để giữ vững chủ quyền trước Trung Quốc.

    Nhà nước đã có chính sách cởi mở, đã chìa bàn tay, lòng người có thay đổi không, có rất nhiều chứ. Đó là lý do vì sao những clip của tôi trong chuyến về nước cuối năm ngoái gây chấn động trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại.

    Clip của tôi được người ở hải ngoại theo dõi, họ nhìn thấy thay đổi thật, không phải là đất nước nghèo nàn khổ sở, đi tới chỗ nào cũng bị theo dõi… – tất cả những suy nghĩ đó được đánh tan. Khi có những tiếng nói như vậy họ nhận ra sự thật về đất nước, họ sẽ chùng xuống, bớt chống đối Nhà nước Việt Nam.

    Ông bắt đầu làm kênh Góc nhìn Hoàng Duy Hùng từ bao giờ?

    – Từ khi có dịch Covid-19 và thành phố của tôi bị cách ly ngày 18/3, tôi phải ở nhà. 45 ngày sau tôi đạt Nút bạc khi có 100.000 người đăng ký. Mỗi ngày 1 – 2 clip, trong nhà có mình tôi thôi, tự thu, tự làm, đọc báo đọc sách, tổng hợp tình hình rồi ghi hình.

    Các clip của ông động chạm nhiều vấn đề nóng ở Việt Nam, từ dịch Covid-19, phát biểu của Tổng Bí thư ĐCS Việt Nam. Ông nhận được phản hồi như thế nào?

    – Không những là vấn đề nóng ở Việt Nam mà cả với bên này. Nhưng góc nhìn của tôi là tôi không sợ ai, tôi nói đúng lương tâm của mình. Tôi nhận được nhiều phản hồi. Clip bị phản hồi dữ dội nhất là tôi thực hiện clip treo cờ đỏ sao vàng. Khi đó, tôi bị người ta dọa giết, bạn bè tôi nhiều người chia tay. Có chứ sao không có, những người bạn rất thân chia tay nhau… Dám chơi dám chịu không có gì cả. Họ phản ứng cũng là bình thường.

    Còn gia đình ông?

    – Bây giờ tôi ở một mình, không còn ai với ai (im lặng). Tôi hoàn toàn chỉ còn một mình.

    Điều đó tác động thế nào đến suy nghĩ tình cảm của ông?

    – Khi mình nhận ra được con đường của mình thì mình đi. Ai hiểu được mình thì cảm ơn, không hiểu thì cũng cảm ơn, không ép ai hết, có người họ hiểu nhưng họ e ngại. Ngay chính người trong gia đình, hay trong giáo xứ mà họ sinh hoạt họ bị chửi thì họ không muốn gặp mình nữa thôi. Chuyện bình thường…

    Như vậy thì thật sự nặng nề khi không chia sẻ được với ai?

    – Về lý trí thì không sao. Còn tấn công tình cảm có những đau đớn phải giữ trong lòng mình, không nên nói ra. Biết sao bây giờ…

    Khi bị quay lưng như thế ông có gặp khó khăn đến công việc?

    – Đương nhiên việc bị phá này nọ có đôi chút ảnh hưởng nhưng tôi không quan tâm. Ghế Nghị viên tôi còn không quan trọng. Công việc của tôi vẫn duy trì. Nhưng lấy điều đó làm gánh nặng cho mình để không dám nói ra thì không đúng với lòng mình. Tôi không phải người như thế. Tôi sẵn sàng bỏ tất cả mà. Việc bị chống đối không ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi. Tôi chủ trương làm đủ sức của tôi, dự trù một hai năm nữa sẽ về hưu thôi.

    Ông nhìn nhận thế nào về vị thế Việt Nam thời gian qua?

    – Đã có những thay đổi chắc chắn là tuyệt vời. 10 năm nữa vị thế của Việt Nam sẽ rất vững chãi trên trường quốc tế, tôi khẳng định điều đó. Về địa chính trị Việt Nam rất sáng giá. Về kinh tế Việt Nam có thể nhận nhiều đơn hàng sau Covid-19 thay thế Trung Quốc. Việt Nam đang được thế giới chú ý.

    Người ta đã nhắc đến việc Việt Nam tham gia Bộ tứ kim cương mở rộng gồm Mỹ, Úc, Ấn Độ, Nhật Bản và sẽ mời thêm New Zealand, Hàn Quốc, Việt Nam tham gia để tạo tuyến đường phát triển mới. Ngân hàng Thế giới đánh giá Việt Nam có đà phát triển 6,8%. Năm nay Covid-19 có thể chỉ 4%, nhưng 10 năm nữa Việt Nam là một trong những cường quốc, với dân số 100 triệu.

    Năm nay Việt Nam giữ cương vị Chủ tịch ASEAN, thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an đúng vào thời điểm khó khăn. Ông đánh giá thế nào về vai trò quốc tế của Việt Nam?

    – Việc Việt Nam là Ủy viên không thường trực HĐBA, luân phiên Chủ tịch HĐBA cho thấy vị thế của Việt Nam trên toàn thế giới. Việt Nam được điều phối các cường quốc trong bối cảnh tế nhị. Đó là một Việt Nam trong vai trò lãnh đạo. Trong khi đó Việt Nam làm Chủ tịch ASEAN, khối này đang được cả thế giới chú ý.

    Sau dịch, các công ty tập đoàn tìm nơi thay thế Trung Quốc thì đó là ASEAN, gồm những quốc gia đông dân như Việt Nam, Philippines, Indonesia, Malaysia… cộng lại con số tương đương gần 1 tỷ người, gần tương đương với Trung Quốc 1,4 tỷ. Thế giới tìm một lựa chọn khác và tìm được. Việt Nam là chủ tịch ASEAN thì vị trí Việt Nam mỗi ngày càng lên.

    Quan hệ Việt – Mỹ đã có những thay đổi ngoạn mục 25 năm qua. Ông có hình dung được sự thay đổi này?

    – Một mối quan hệ tuyệt vời. Việc trở thành đối tác đã thay đổi Việt Nam rất nhiều, làm Việt Nam có cơ hội phát triển kinh tế. Năm 2021, khi Tổng thống Donald Trump thăm Việt Nam, ông ấy cũng đã vẫy lá cờ đỏ sao vàng. Chắc chắn đó là một thông điệp. Sự tương tác của Mỹ với Việt Nam sẽ tăng. Đó cũng là quyền lợi của Mỹ chứ không chỉ của Việt Nam, đó là quyền lợi chung của cả hai nước.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bước Chuyển Mình Của “tay Luật Sư Chống Cộng”
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Tìm Về Niềm Tin Ở Đất Nước
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Phiên Tòa Kết Hợp Hài Hòa Giữa Sự Nghiêm Minh Và Tính Nhân Văn
  • Luật Sư Mỹ Gốc Việt Hoàng Duy Hùng Nói Gì Về ‘phiên Tòa Xét Xử Vụ Án Đồng Tâm’
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Góp Ý Hay Gieo Rắc ‘độc Dược Chính Trị’?
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Tìm Về Niềm Tin Ở Đất Nước

    --- Bài mới hơn ---

  • Bước Chuyển Mình Của “tay Luật Sư Chống Cộng”
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Lá Cờ Đỏ Sao Vàng
  • Cộng Đồng Houston Tố Cáo Tài Khoản Chi Tiêu Của Ls Hoàng Duy Hùng
  • Trận Chiến Khốc Liệt Tại Vòng Bứt Phá Rap Việt: Đấu 4, Loại 3, Chỉ Chọn 1
  • Tràn Ngập Cảm Xúc, Chung Kết 1 ‘rap Việt’ Lập Kỷ Lục Mới Về Lượt Xem
  • Trong cuộc trò chuyện với TG&VN, người đàn ông gốc Việt ấy đã thể hiện niềm vui trước sự phát triển vượt bậc của đất nước, chia sẻ suy nghĩ về hòa hợp dân tộc.

    Đã bao lâu rồi ông mới về nước và lý do của lần trở lại này?

    Tôi về nước cách đây 6 năm. Khi ấy, tôi về với tư cách là nghị viên của thành phố Houston đến giao lưu và tạo điều kiện hợp tác tốt đẹp trong nước. Lần này tôi về để gặp gỡ những người bạn bè và đón Tết tại quê hương.

    Cảm nhận của ông về đất nước sau chừng đó thời gian?

    Năm 2013, khi tôi về tới Hà Nội, sân bay Nội Bài vẫn chưa có phi trường quốc tế. Nhưng trong lần về nước này, sân bay đã có tòa nhà phi trường quốc tế theo đúng tiêu chuẩn thế giới, đường từ Nội Bài về Thủ đô rộng rãi, khang trang, sạch đẹp, với nhiều tòa nhà cao tầng… Điều này đã nói lên sự phát triển chóng mặt của đất nước hôm nay.

    Và khi tôi tham dự những buổi gặp gỡ, vào một nhà dân, mâm cơm no đủ của họ đã nói lên khả năng của một đất nước. Những bữa cơm cho thấy công dân bình thường đã có dư khả năng chăm lo dinh dưỡng cho cả gia đình. Như vậy, điều kiện sống của người Việt Nam chúng ta đã được cải thiện rất tốt rồi. Ngoài ra, cách cư xử, ứng xử văn hóa của con người ngày càng văn minh, hội nhập.

    Đây chính là một sự phát triển rất tốt đẹp cho Việt Nam và tôi nghĩ sẽ còn phát triển hơn nữa. Trước khi về, tôi đã được đọc những báo cáo của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) về tốc độ tăng trưởng GDP của Việt Nam ước đạt khoảng 7%, thuộc hàng cao nhất thế giới và khu vực.

    Nhưng cảm nhận của ông về đất nước có khác biệt gì so những gì ông nghe người ta nói về Việt Nam khi ở nước ngoài?

    Khi ở nước ngoài, tôi tiếp nhận rất nhiều thông tin không chính xác. Có những người làm tin để đáp ứng một mục đích, mưu đồ riêng nên bịa tin hoặc giấu tin tức. Chẳng hạn như mới đây, khi đoàn Việt Nam tham gia SEA Games tại Philippines với thành tích đứng thứ 2 chỉ sau nước chủ nhà thì truyền thông hải ngoại có nơi nói đoàn Việt Nam đến đó không có khả năng ở khách sạn…

    Họ vẫn miêu tả mâm cơm của người Việt Nam trong nước còn thiếu thốn lắm và những hình ảnh rất nhếch nhác về Việt Nam giống như còn ở thời chiến tranh… Họ đã tô vẽ không trung thực và khi tôi về nước tôi nhận thấy rõ sự khác biệt một trời một vực. Bởi vậy, tôi đã cố gắng làm những clip gửi lên Youtube để cho cộng đồng thấy quang cảnh và cuộc sống thật sự ở Việt Nam hôm nay.

    Theo ông, phải ứng xử thế nào trước những luồng thông tin đa chiều này?

    Tôi biết trong những năm qua, Nhà nước ta đã thực thi Nghị quyết 36 và tạo nhiều kênh nhằm đưa những thông tin chính thống đến với kiều bào. Tuy nhiên, bên phía hải ngoại có một thế lực cực kỳ bảo thủ vẫn phán kháng. Trong năm qua, đài VTV4 đã phát sóng ở California giúp bà con tiếp nhận thông tin, hiểu về đất nước nhiều hơn. Tôi tin trong tương lai những thế lực bảo thủ sẽ dần dần bị dẹp đi để nhường chỗ cho những người đưa thông tin trung thực đến với cộng đồng. Tôi nghĩ chỉ khoảng ba đến năm năm nữa, những thông tin bóp méo sự thật về đất nước sẽ bị xóa bỏ.

    Tôi cũng có một góp ý là Nhà nước hiện có các Đại sứ quán và Lãnh sự quán. Nếu như trong tương lai, chúng ta mở thêm một kênh như phòng tiếp dân ở đây – nơi tiếp nhận những ý kiến, thắc mắc của người Việt ở nước ngoài và có người trả lời trực tiếp thì thông tin sẽ được lan truyền tốt, nhanh chóng và xác thực nhất.

    Là cộng đồng có số lượng lớn nhất thế giới, người Việt tại Mỹ luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt của Nhà nước ta. Cá nhân ông có nhận xét gì lòng yêu nước của bà con?

    Người Việt ở Mỹ hiện có khoảng 2,2 triệu người. Mặc dù, cộng đồng người Việt ở Mỹ còn nhiều thành phần phức tạp những tôi tin những người Việt có tâm hướng về đất nước rất nhiều. Không ồn ào nhưng phải có đến hàng triệu người đã bỏ phiếu để quay về quê hương đất Tổ, mỗi năm họ trở về quê hương ăn Tết và thực hiện các công việc ý nghĩa khác… Họ không nói, nhưng chỉ bằng hành động, rất rõ ràng là họ đã bỏ phiếu cho sự hòa hợp dân tộc.

    Xin cảm ơn ông!

    Hoàng Duy Hùng sinh năm 1962, là một luật sư người Mỹ gốc Việt; ông từng đắc cử nghị viên Hội đồng thành phố Houston, thuộc tiểu bang Texas trong cuộc bầu cử ngày 12/12/2009. Hoàng Duy Hùng cũng là tác giả của khoảng 10 cuốn sách về các vấn đề Việt Nam.

    “Hai nửa thế giới”: Chuyện ít biết về cộng đồng người Việt tại Mỹ

    Chọn một đề tài cực khó nhưng với cách tiếp cận thông minh và tinh tế, những câu chuyện về một bộ phận người Việt …

    --- Bài cũ hơn ---

  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Phiên Tòa Kết Hợp Hài Hòa Giữa Sự Nghiêm Minh Và Tính Nhân Văn
  • Luật Sư Mỹ Gốc Việt Hoàng Duy Hùng Nói Gì Về ‘phiên Tòa Xét Xử Vụ Án Đồng Tâm’
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Góp Ý Hay Gieo Rắc ‘độc Dược Chính Trị’?
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Cờ Đỏ Sao Vàng
  • Sự Thật Liên Hệ Giữa Gs Nguyễn Lý Tưởng Và Ls Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Phiên Tòa Kết Hợp Hài Hòa Giữa Sự Nghiêm Minh Và Tính Nhân Văn

    --- Bài mới hơn ---

  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Tìm Về Niềm Tin Ở Đất Nước
  • Bước Chuyển Mình Của “tay Luật Sư Chống Cộng”
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Lá Cờ Đỏ Sao Vàng
  • Cộng Đồng Houston Tố Cáo Tài Khoản Chi Tiêu Của Ls Hoàng Duy Hùng
  • Trận Chiến Khốc Liệt Tại Vòng Bứt Phá Rap Việt: Đấu 4, Loại 3, Chỉ Chọn 1
  • Trước hết, phải nhấn mạnh rằng, trong lúc đất nước đang sống trong thời bình mà ba chiến sĩ Công an lại phải hy sinh vì chính những người vẫn rêu rao là “vì nhân dân, chống tham nhũng” như “tổ đồng thuận” đó là điều rất đau lòng cho mọi người dân Việt Nam quan tâm tới đất nước, đó cũng là một trong các lý do quan trọng nhất để rất nhiều người quan tâm theo dõi vụ án. Và tôi nhận xét vụ án có một số điểm nổi bật như sau:

    1. Vụ án này là vụ án hình sự, không phải vụ án chính trị song một số luật sư bào chữa cho một số bị cáo lại muốn đánh tráo khái niệm, họ gọi đây là vụ án “mang đầy màu sắc chính trị” như một luật sư đã đăng trên trang Facebook của ông ngay ngày đầu xử án. Vấn đề cơ bản nhất là lúc đầu số người hùa theo “tổ đồng thuận” đã không hiểu luật một cách đúng đắn.

    Ở Việt Nam, đất đai là của Nhà nước, người dân được trao quyền sử dụng, khi cần sử dụng cho việc chung (như xây dựng công trình công cộng, công trình quốc phòng,… thì Nhà nước thu hồi, đền bù). Ở Mỹ và châu Âu cũng có luật Eminent Domain tương tự như vậy. Ðất Ðồng Sênh là đất của sân bay Miếu Môn, là đất phục vụ nhiệm vụ quốc phòng.

    Từ những năm 1980, khi là Bí thư Ðảng ủy, Chủ tịch UBND xã Ðồng Tâm, ông Lê Ðình Kình đã cắt đất bán cho sáu hộ dân một cách bất hợp pháp. Sau đó, sáu hộ đó sang tay và nhân lên thành 14 hộ. Khi thu hồi, Nhà nước đã điều đình, đền bù cho 14 hộ, họ nhận tiền, vui vẻ di dời. Các nhân chứng cho biết ông Lê Ðình Kình cùng “tổ đồng thuận” gây áp lực không cho các chủ hộ này dời đi, rồi hăm dọa, thậm chí đánh đập một số chủ hộ.

    Gia đình ông Lê Ðình Kình và các bị cáo không có một mét vuông đất ở Ðồng Sênh sao lại gọi là tranh chấp đất đai? Các bị cáo thú nhận ông Lê Ðình Kình cho họ ăn “bánh vẽ” mỗi mét vuông giá sáu triệu đồng để khơi dậy lòng tham, kích động họ vi phạm pháp luật. Tôi lấy làm tiếc khi lòng tham đã che khuất lý trí của họ.

    Hơn nữa, khi lực lượng chức năng thực hiện biện pháp cần thiết để bảo vệ trật tự, ông Lê Ðình Kình cùng đồng phạm đã có kế hoạch chống trả từ trước, cho nên không thể coi việc giết hại công an một cách rất dã man lại thuộc về lĩnh vực “chính trị”.

    2. Trước, trong và sau khi phiên tòa được tổ chức, một số tổ chức, cá nhân đã cố gắng “quốc tế hóa” vụ án để kích động. Từ ngày 9/1/2020, khi vụ án xảy ra, các tổ chức chống cộng ở nước ngoài, nhất là tổ chức khủng bố “Việt tân”, đã ráo riết tiếp cận một số chính phủ để rêu rao Nhà nước Việt Nam “giết” ông Lê Ðình Kình, đề nghị họ can thiệp.

    Tội nghiệp thay cho đến nay, không có bất kỳ chính phủ nước nào lên tiếng can thiệp. Vì làm sao can thiệp khi cơ quan cảnh sát điều tra có đủ tang chứng, nhân chứng, vật chứng và lời thú tội của các bị cáo. Chưa kể, pháp luật nhiều nước trên thế giới đều có chế tài rất nghiêm khắc đối với hành vi sai phạm này.

    Ở Mỹ, án lệnh của Tối cao Pháp viện trong vụ Graham v. Connor (Gờ-ra-ham Co-nơ), 490 U.S. 386 (1989) cho phép cảnh sát dùng vũ lực bắn chết nghi phạm trong cả các trường hợp dân sự nếu cảnh sát cảm thấy tính mạng của mình bị đe dọa. Chánh Thẩm phán lúc đó là W.Rehnquist (W.Ren-quýt) viết án lệnh như sau: “Các cảnh sát viên phải quyết định chỉ trong tích tắc, rất căng thẳng, không chắc chắn tình thế ra sao cho mình, nên áp dụng bạo lực cần thiết là điều có lý (reasoanable)”.

    Căn cứ các bài viết và những hình ảnh công bố trên Facebook trước đó thì “tổ đồng thuận” đã chuẩn bị bom xăng, dao bầu, dao chọc, dao phóng lợn, bình ga, lựu đạn,… thề sẽ giết chết “từ 300 đến 500” công an thì rõ ràng, đó là một nhóm khủng bố cần áp dụng bạo lực cần thiết nếu họ chống người thi hành công vụ.

    Ở Mỹ, khi cảnh sát tiến vào mà một người cầm lựu đạn đòi ném vào cảnh sát thì không những họ bắn chết một mình người đó, mà bắn luôn cả những ai có mặt, không chỉ bắn một phát súng mà bắn cả một băng đạn. Vì luật pháp của Mỹ cũng như các quốc gia phương Tây như thế và trước vật chứng, nhân chứng, lời thú tội của các bị cáo, cho nên không nhà nước nào lên tiếng hoặc can thiệp vào vụ án xảy ra ở Ðồng Tâm, và đã làm cho những người chống phá Nhà nước Việt Nam bị nhục nhã, tẽn tò.

    3. Tôi thấy tính nhân văn, lượng khoan hồng của luật pháp Việt Nam rất cao khi Viện Kiểm sát nhân dân chuyển 19 người từ tội danh “giết người” sang tội danh “chống người thi hành công vụ”.

    Ở Mỹ, dù có khoan hồng, họ chỉ chuyển đổi tội “giết người” sang tội “đồng lõa giết người” với mức án chí ít cũng 20 năm hoặc chung thân. Viện Kiểm sát nhân dân quyết định đổi tội danh vì các bị cáo đã nhận ra lỗi lầm và ăn năn, hối hận. Họ cũng nói rõ tự nguyện nhận lỗi để được khoan hồng chứ không bị bức cung.

    Chính ông Bùi Viết Hiểu, không cần tham khảo với luật sư của ông, đã bất ngờ giơ tay phát biểu thay đổi lời khai, thú nhận lỗi lầm. Theo tôi, từ hành động của ông Bùi Viết Hiểu và các bị cáo khác, mà ông mới được nhận mức án từ 16 đến 18 năm tù, còn cứ nghe cố vấn của luật sư để cố cãi theo chiều hướng vô tội, có thể sẽ bị đề nghị mức án cao hơn.

    4. Theo tôi, một số luật sư bào chữa cho một số bị cáo trong vụ án có biểu hiện không bình thường. Hoạt động nghề nghiệp của mấy luật sư này tại phiên tòa khiến bị cáo nản lòng, nên trước ngày tranh luận cuối cùng, một số người công khai không nhờ luật sư biện hộ nữa, đó là điều rất hy hữu.

    Luật pháp cho phép luật sư dựa trên cơ sở pháp luật để bảo vệ quyền lợi thân chủ của mình một cách tối đa, nhưng khi đã có bằng chứng, nhân chứng, vật chứng, và lời thú tội của bị cáo thì không thể bào chữa theo hướng vô tội, mà phải bào chữa theo hướng hối lỗi để được pháp luật khoan hồng, giảm nhẹ hình phạt. Nhưng mấy luật sư này không làm thế, thậm chí còn đổ lỗi cho Công an.

    Trong lúc phiên tòa đang diễn ra, có luật sư còn lên Facebook cho rằng “lựu đạn chỉ là để tập luyện trên thao trường nên không phải là vũ khí”; một luật sư khác viết trên Facebook rằng đó là “lựu đạn rởm” không thể coi là vũ khí giết người… Nếu ở Mỹ, theo án lệnh Graham v. Connor, 490 U.S. 386 (1989) đề cập ở trên, khi tính mạng bị đe dọa, chỉ trong tích tắc cảnh sát phải quyết định có hay không bóp súng, đâu cần xác định lựu đạn “rởm” hay lựu đạn “thật” mới bắn hạ.

    Công an Việt Nam quá hiền, như theo luật pháp Mỹ thì cảnh sát đã bắn cả băng đạn. Tôi đặc biệt chú ý tới sự kiện ngay ngày đầu xử án, một vị luật sư than phiền vì không được ưu tiên gửi ô-tô gần tòa án, phải đi bộ 350 m trong trời mưa, cho nên khi bước vào tòa ông quát tháo ầm ĩ, rồi than phiền về Ðoàn Luật sư Hà Nội với mấy việc không dính líu tới vụ án.

    Tôi biết ngành tư pháp ở Việt Nam đã có nhiều đổi mới rất tích cực; mấy vị luật sư này vẫn đòi cải tổ ngành tư pháp của Việt Nam. Song có lẽ với hành xử nghề nghiệp vừa qua, họ cần cải tổ nhận thức của chính mình.

    Lời kết: Phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ” xảy ra tại Ðồng Tâm (Hà Nội) đã kết thúc, Tòa đã tuyên các bản án tương ứng với mức độ hành vi phạm tội của từng bị cáo. Và những người chống cộng cực đoan lại tiếp tục la lối, điều đó không có gì phải ngạc nhiên.

    Tôi rất đồng tình với bản án vì ngoài việc răn đe thì luật pháp còn có tính nhân đạo, giáo dục con người khi họ biết hối lỗi. Dù có thể có phiên tòa phúc thẩm, tôi vẫn mong những người đã phải nhận án tù sẽ cải tạo thật tốt để tiếp tục được hưởng khoan hồng, những người nhận án tù treo sẽ cố gắng sinh sống lương thiện để trở thành công dân tốt.

    Là một luật sư người Mỹ gốc Việt, tôi quan sát vụ án và rất tán thành cách làm việc của tòa án, trình tự rõ ràng, xử lý nhân văn, mức án đúng người, đúng tội. Qua vụ án, pháp luật Việt Nam đã chứng tỏ với thế giới về sự nghiêm minh nhưng cũng đầy tính nhân văn. Cũng như trong thực tế cuộc sống đất nước hiện nay, ý Ðảng và lòng dân đã kết hợp hài hòa, triển khai rất cụ thể, hiệu quả. Phiên tòa là một bằng chứng thuyết phục, góp phần bẻ gãy những luận điệu chống phá Nhà nước Việt Nam.

    (Theo Nhân Dân)

    --- Bài cũ hơn ---

  • Luật Sư Mỹ Gốc Việt Hoàng Duy Hùng Nói Gì Về ‘phiên Tòa Xét Xử Vụ Án Đồng Tâm’
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Góp Ý Hay Gieo Rắc ‘độc Dược Chính Trị’?
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Cờ Đỏ Sao Vàng
  • Sự Thật Liên Hệ Giữa Gs Nguyễn Lý Tưởng Và Ls Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Giữ Vững Thể Chế Để Đất Nước Tiếp Tục Phát Triển
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Góp Ý Hay Gieo Rắc ‘độc Dược Chính Trị’?

    --- Bài mới hơn ---

  • Luật Sư Mỹ Gốc Việt Hoàng Duy Hùng Nói Gì Về ‘phiên Tòa Xét Xử Vụ Án Đồng Tâm’
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Phiên Tòa Kết Hợp Hài Hòa Giữa Sự Nghiêm Minh Và Tính Nhân Văn
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Tìm Về Niềm Tin Ở Đất Nước
  • Bước Chuyển Mình Của “tay Luật Sư Chống Cộng”
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Lá Cờ Đỏ Sao Vàng
  • Hướng tới Ðại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Ðảng Cộng sản Việt Nam, mọi tầng lớp nhân dân trên cả nước đã gửi đến Ðảng rất nhiều ý kiến góp ý, hiến kế chân thành, có tính xây dựng, thể hiện ý thức trách nhiệm với sự phát triển của đất nước, dân tộc… Tuy nhiên, một số tổ chức, cá nhân lại coi đây là cơ hội phát tán trên in-tơ-nét một số văn bản có nội dung xuyên tạc sự thật, vu cáo, chống phá Ðảng, Nhà nước, truyền bá luận điểm đi ngược xu thế phát triển tất yếu của dân tộc.

    Ðó là lý do để từ nước Mỹ, luật sư Hoàng Duy Hùng đã viết bài phản biện và gửi đến Báo Nhân Dân. Chúng tôi giới thiệu bài viết để bạn đọc tham khảo.

    Ngày 24-10-2020, tổ chức có tên gọi là “câu lạc bộ Lê Hiếu Ðằng” (CLB LHÐ) đưa lên mạng một thư dài gọi là “góp ý Ðại hội XIII Ðảng Cộng sản Việt Nam”, trong đó cho rằng Ðảng, Nhà nước không “đối thoại với người bất đồng chính kiến”, phải “cải tổ tư pháp” và tiến tới cải tổ chính trị. Ðể chứng minh các cáo buộc, CLB LHÐ trưng dẫn ba vụ án Phạm Thị Ðoan Trang, Hồ Duy Hải, Ðồng Tâm (Hà Nội). Với tư cách là một luật sư hành nghề hình sự ở Mỹ hơn 20 năm, tôi đề cập một số khía cạnh pháp lý để chỉ rõ sự hồ đồ, xuyên tạc của CLB LHÐ về ba vụ án này, cũng như cách nhìn không đúng đắn của họ về cải tổ tư pháp.

    Cuối cùng, đề nghị cải cách tư pháp của CLB LHÐ làm tôi nhớ chuyện một bác gốc “Việt Nam cộng hòa” qua Mỹ từ năm 1975, không ưa thích Tổng thống D. Trump nên đã phát biểu: “tam quyền phân lập thì tư pháp phải độc lập, bộ trưởng tư pháp không cần phải theo lệnh của D. Trump”. Tôi cười vì Bộ Tư pháp của Mỹ là một bộ trong bộ máy hành pháp, do Tổng thống bổ nhiệm, phải làm theo ý của Tổng thống! Bộ Tư pháp khác với ngành tư pháp. Mỗi một quốc gia có một thể chế chính trị riêng biệt, ngành tư pháp và bộ tư pháp trong chế độ đa đảng khác với ngành tư pháp và Bộ Tư pháp trong chế độ đơn đảng, không thể đem tư duy, hệ thống điều hành của ngành tư pháp và bộ tư pháp của Mỹ để áp dụng vào Việt Nam. Mục tiêu của ngành tư pháp, Bộ Tư pháp là duy trì luật pháp, giữ gìn kỷ cương xã hội, bảo vệ cuộc sống của người dân, các vị ở CLB LHÐ có dám bảo đảm chắc chắn ngành tư pháp, Bộ Tư pháp ở Mỹ hay phương Tây luôn luôn công bằng? Xem vụ kiện tụng bầu cử của Mỹ thì cũng thấy các nhược điểm của ngành tư pháp và Bộ Tư pháp tại nước Mỹ, nên Việt Nam cần cải cách tư pháp theo sắc thái riêng của mình để bảo đảm xây dựng đất nước ổn định, giàu mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, có thể cần tham khảo bên ngoài giúp hoàn chỉnh, nhưng không thể làm theo quan niệm của bất kỳ quốc gia nào.

    Lời kết: Ðọc bức thư gọi là “góp ý” của CLB LHÐ, tôi cảm nhận đây là tờ truyền đơn kích động với nhiều sự bóp méo xuyên tạc sự thật, nên theo tôi “góp ý” này không chút giá trị, mà thiết nghĩ đây là một loại độc dược chính trị. Thứ độc dược đó cần phải bị vạch trần, phân tích, bác bỏ giúp nhân dân cảnh giác và đấu tranh với mưu đồ của các tổ chức như CLB LHÐ.

    Luật sư Hoàng Duy Hùng (Mỹ/báo Nhân dân)

    --- Bài cũ hơn ---

  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Cờ Đỏ Sao Vàng
  • Sự Thật Liên Hệ Giữa Gs Nguyễn Lý Tưởng Và Ls Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Giữ Vững Thể Chế Để Đất Nước Tiếp Tục Phát Triển
  • Vài Suy Nghĩ Về Một Bài Viết Của Luật Sư Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: ‘tôi Tìm Lại Được Tôi Sau Khi Trở Về Tổ Quốc’
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Cờ Đỏ Sao Vàng

    --- Bài mới hơn ---

  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Góp Ý Hay Gieo Rắc ‘độc Dược Chính Trị’?
  • Luật Sư Mỹ Gốc Việt Hoàng Duy Hùng Nói Gì Về ‘phiên Tòa Xét Xử Vụ Án Đồng Tâm’
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Phiên Tòa Kết Hợp Hài Hòa Giữa Sự Nghiêm Minh Và Tính Nhân Văn
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Tìm Về Niềm Tin Ở Đất Nước
  • Bước Chuyển Mình Của “tay Luật Sư Chống Cộng”
  • Những người cùng “hoạt động” đã liên lạc trước, mua chất nổ cho tôi từ Campuchia. Hồi ấy chất nổ bên đó rất nhiều và rất dễ mua. Lên tới thành phố tôi quyết định đi khấn vua Hùng ở Phú Thọ để mình có thể hoàn thành “nhiệm vụ” trót lọt. Tôi mua vé xe lửa ra Huế, đi taxi đến Đền Hùng. Trên chuyến đi mấy tuần đó, tôi thấy đất nước thay đổi rất nhiều. Thành phố sầm uất, làng mạc trù phú, gương mặt người dân ai cũng thơi thới, vui vẻ nên tôi không còn muốn tiếp tục kế hoạch đánh bom như ban đầu.

    Khi đến Đền Hùng lòng tôi bỗng chợt thao thức. Mộ vua Hùng thứ 6 ở đền Thượng, đứng đó nhìn ra xa thấy 99 ngọn đồi quây quần, chỉ có một ngọn đồi ở xa, giống 99 con voi phục về đền Hùng, chỉ có một con đi xa. Lúc đó tôi suy tư về đất nước, tôi thấy không thể đặt bom được, đặt xong thì sẽ có kết quả gì?

    Tôi bỏ không phải vì sợ mà vì thấy nếu đánh bom xong cũng chẳng giải quyết được gì. Sau này tiếp xúc với phía Việt Nam, mọi người có nói phía Việt Nam biết hết việc tôi làm, chỉ cần tôi có hành động thôi là họ hốt tôi rồi.

    Khi ấy, sự thù hận trong ông như thế nào mà ông dám chấp nhận bị bắt, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng?

    – Năm 1975 khi mới 13 tuổi, mang cờ vàng ba sọc xuống tàu HQ8 sang Mỹ, tôi khóc như mưa và đã có lời thề “diệt cộng”. Bố tôi từng là sĩ quan trong quân đội Việt Nam Cộng hòa. Học xong ngành Triết học ở đại học, tôi tham gia một tổ chức chống cộng bên Mỹ, rồi năm 1990 – 1991 – 1992 tôi về nước hoạt động cho đảng Đại Việt thuộc Quốc dân đảng.

    Năm 1992 tôi bị bắt và bị biệt giam 16 tháng, lòng tôi khi đó đầy căm hận. Viện Kiểm sát lúc đó đề nghị không truy tố tôi vì tôi không mang súng ống mà chỉ hoạt động theo tổ chức và lý luận. Lúc đó, Việt – Mỹ lại đang nối lại mối bang giao, tôi là công dân Mỹ rồi nên Việt Nam trục xuất tôi, đưa tôi ra máy bay trả về Mỹ.

    Về Mỹ tôi học tiến sĩ luật. Tới năm 1998 tôi lập tổ chức chính trị có tên Phong trào Việt Nam quốc dân hành động với lời thề “quyết tâm lật đổ chế độ cộng sản”.

    Nhưng cuộc xâm nhập năm 2001 là chuyến đi khiến tôi bắt đầu suy nghĩ khác về đất nước. Chuyến trước tôi về năm 1991 – 1992, Việt Nam còn nghèo lắm. Đến 2001 nước mình thay đổi nhiều, chính điều đó làm tôi thay đổi theo. Năm 2013 tôi về Việt Nam với tư cách nghị viên của thành phố Houston thì đất nước còn thay đổi nữa. Đến lần về cuối 2021 đất nước đã khác hoàn toàn.

    Lúc từ bỏ con đường bạo lực, ông đối mặt với việc những người trong tổ chức coi ông là “kẻ phản bội” thế nào?

    – Tôi làm gì cũng minh bạch, người ta có phản ứng hay không thì tôi chấp nhận. Tôi họp đại hội rất minh bạch, trình bày suy nghĩ của tôi. Có những người lắng nghe và đồng ý, có người rời bỏ tổ chức, có người chửi bới – tất cả là chuyện bình thường.

    Có cụ già 80 tuổi ở San Jose, tôi đến ở với cụ 7 ngày 7 đêm cố gắng thuyết phục cụ nhìn ra con đường của tôi thì cụ đồng ý. Giờ tổ chức của tôi không hoạt động nữa. Một khi mình thay đổi thì phải minh bạch với mọi người. Con người tôi không thích nói dối, không có nói dối được gì hết, khổ thế chứ.

    Ông thuyết phục thế nào để có những người đồng ý với ông?

    – Tôi nói bạo lực không thay đổi được gì và chúng ta cũng không có khả năng bạo lực. Lúc đó nói về đất nước hay những điều tích cực họ (người Việt bên Mỹ) không nghe đâu. Tôi phải nói về khả năng của mình. Nếu đặt vài trái bom tự chế, cho nổ tượng đài xong cũng chả làm được gì, họ cũng nhận ra điều đó. Hơn nữa, tôi cũng tiếp xúc với các cơ quan phía Mỹ, họ rằng nói bạo lực gây hại cho đất nước, cho quan hệ hai bên.

    Lúc đó nhiều người nghĩ rằng tôi bị cộng sản mua chuộc, rằng tôi đã gia nhập Đảng Cộng sản. Họ nghĩ vậy là bình thường. Nhưng với cách tôi sống thực tâm cho đất nước, họ cũng nhận ra phải đi theo con đường mới, phải đối thoại, hợp tác, hòa hợp với nhà nước, thì những điều đó phải có thời gian mới thuyết phục được.

    Chuyến đi kết nối có kết quả gì?

    – Lúc đó chính sách của Houston muốn kết nối giao thương và đặc biệt là kết nối tinh thần với Đà Nẵng. Cả Đà Nẵng và Houston đều sẵn sàng. Nhưng khi trở về, người Việt ở đây chống phá việc đó dữ dội, thậm chí họ đặt bom nhà tôi, thành phố Houston ngưng không tiến hành việc hợp tác nữa. Sau đó tôi không được bầu làm nghị viên nữa.

    Ông có tiếc vì mất đi ghế nghị viên?

    – Mất đi ghế nghị viên có là gì đâu. Những gì có thể làm cho đất nước thì tôi làm, tôi chẳng ngại gì cả. Chuyện tôi thấy phải thì làm, đúng lương tâm thì tôi làm. Không tiếc! Cũng có những người nói nếu tôi tung hô cờ vàng 3 sọc tiếp, tôi từng là ngôi sao sáng bên này, nếu tôi đi theo con đường họ mong muốn thì họ sẽ đẩy tôi lên. Nhưng tôi chả cần gì hết, chỉ cần nói tiếng nói lương tâm.

    Người ta hỏi tôi về Việt Nam tìm kiếm lợi ích gì? Tôi chả tìm kiếm gì hết. Mình làm là vì lòng mình thấy đúng, trở về với mẹ Việt Nam, cộng tác, xây dựng mẹ Việt Nam, làm được gì đúng thì làm, đó là một phần trách nhiệm, không có gì phải tiếc hết.

    Tôi làm chủ tịch cộng đồng, đắc cử nghị viên, lúc đó muốn dùng vị trí của nước Mỹ để giúp lại cho đất nước. Lúc đó sự phản đối dữ dội quá, tôi chấp nhận thôi.

    Sự phản đối đến bây giờ vẫn còn. Cùng với thời gian từ từ nó sẽ bớt, nếu so sánh sự phản đối hồi năm 2013 là 100 thì giờ chỉ còn 50, phải có thời gian cho mọi người nhìn thấy vấn đề thôi.

    Những khác biệt trong tâm tư người Việt ở hải ngoại đã được giải quyết. Chẳng hạn từ lâu họ đã được thăm nghĩa trang Bình An của binh lính Việt Nam Cộng hòa. Sự thay đổi đó có giúp xoa dịu tâm tư người Việt?

    – Người Việt phải đoàn kết để xây dựng đất nước. Nếu không thì sức mạnh dân tộc bị tản ra, ta sẽ là mồi ngon cho các dân tộc khác xâu xé. Hòa hợp là nhu cầu tất yếu, con đường tất yếu. Bác Hồ nói rồi: Đoàn kết đoàn kết đại đoàn kết – Thành công, thành công, đại thành công. Đứng trước thảm họa nước khác nhòm ngó, họ thấy ta yếu họ sẽ tìm cách xâu xé.

    – Nhìn kỹ thì thấy đã có nhiều thay đổi. Nhà nước mở lòng, mở rộng vòng tay rất nhiều. Những tổ chức phản động, các đài phản động quốc tế bịa chuyện, bóp méo sự kiện làm họ hiểu lầm. Những năm vừa rồi, có mạng xã hội nên người ta hiểu được nhiều điều.

    Nghĩa trang Bình An không bị xóa, không bị cày lên giống như tuyên truyền của các tổ chức phản động. Khi họ hiểu điều đó, họ sẽ thấy lòng trùng xuống và cảm thấy phải đánh giá lại. Hay có những người trước đây tuyên truyền rằng Trường Sa bị Trung Quốc chiếm hết rồi, thì phải cần có những chuyến đi Trường Sa, những hình ảnh để họ vỡ ra rằng Trường Sa vẫn có những chiến sĩ bám đất bám biển để giữ vững chủ quyền trước Trung Quốc.

    Nhà nước đã có chính sách cởi mở, đã chìa bàn tay, lòng người có thay đổi không, có rất nhiều chứ. Đó là lý do vì sao những clip của tôi trong chuyến về nước cuối năm ngoái gây chấn động trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại.

    Còn gia đình ông?

    – Từ khi có dịch Covid-19 và thành phố của tôi bị cách ly ngày 18/3, tôi phải ở nhà. 45 ngày sau tôi đạt Nút bạc khi có 100.000 người đăng ký. Mỗi ngày 1 – 2 clip, trong nhà có mình tôi thôi, tự thu, tự làm, đọc báo đọc sách, tổng hợp tình hình rồi ghi hình.

    Điều đó tác động thế nào đến suy nghĩ tình cảm của ông?

    – Không những là vấn đề nóng ở Việt Nam mà cả với bên này. Nhưng góc nhìn của tôi là tôi không sợ ai, tôi nói đúng lương tâm của mình. Tôi nhận được nhiều phản hồi. Clip bị phản hồi dữ dội nhất là tôi thực hiện clip treo cờ đỏ sao vàng. Khi đó, tôi bị người ta dọa giết, bạn bè tôi nhiều người chia tay. Có chứ sao không có, những người bạn rất thân chia tay nhau… Dám chơi dám chịu không có gì cả. Họ phản ứng cũng là bình thường.

    Như vậy thì thật sự nặng nề khi không chia sẻ được với ai?

    – Bây giờ tôi ở một mình, không còn ai với ai (im lặng). Tôi hoàn toàn chỉ còn một mình.

    Khi bị quay lưng như thế ông có gặp khó khăn đến công việc?

    – Khi mình nhận ra được con đường của mình thì mình đi. Ai hiểu được mình thì cảm ơn, không hiểu thì cũng cảm ơn, không ép ai hết, có người họ hiểu nhưng họ e ngại. Ngay chính người trong gia đình, hay trong giáo xứ mà họ sinh hoạt họ bị chửi thì họ không muốn gặp mình nữa thôi. Chuyện bình thường…

    – Đã có những thay đổi chắc chắn là tuyệt vời. 10 năm nữa vị thế của Việt Nam sẽ rất vững chãi trên trường quốc tế, tôi khẳng định điều đó. Về địa chính trị Việt Nam rất sáng giá. Về kinh tế Việt Nam có thể nhận nhiều đơn hàng sau Covid-19 thay thế Trung Quốc. Việt Nam đang được thế giới chú ý.

    Quan hệ Việt – Mỹ đã có những thay đổi ngoạn mục 25 năm qua. Ông có hình dung được sự thay đổi này?

    Người ta đã nhắc đến việc Việt Nam tham gia Bộ tứ kim cương mở rộng gồm Mỹ, Úc, Ấn Độ, Nhật Bản và sẽ mời thêm New Zealand, Hàn Quốc, Việt Nam tham gia để tạo tuyến đường phát triển mới. Ngân hàng Thế giới đánh giá Việt Nam có đà phát triển 6,8%. Năm nay Covid-19 có thể chỉ 4%, nhưng 10 năm nữa Việt Nam là một trong những cường quốc, với dân số 100 triệu.

    Sau dịch, các công ty tập đoàn tìm nơi thay thế Trung Quốc thì đó là ASEAN, gồm những quốc gia đông dân như Việt Nam, Philippines, Indonesia, Malaysia… cộng lại con số tương đương gần 1 tỷ người, gần tương đương với Trung Quốc 1,4 tỷ. Thế giới tìm một lựa chọn khác và tìm được. Việt Nam là chủ tịch ASEAN thì vị trí Việt Nam mỗi ngày càng lên.

    – Một mối quan hệ tuyệt vời. Việc trở thành đối tác đã thay đổi Việt Nam rất nhiều, làm Việt Nam có cơ hội phát triển kinh tế. Năm 2021, khi Tổng thống Donald Trump thăm Việt Nam, ông ấy cũng đã vẫy lá cờ đỏ sao vàng. Chắc chắn đó là một thông điệp. Sự tương tác của Mỹ với Việt Nam sẽ tăng. Đó cũng là quyền lợi của Mỹ chứ không chỉ của Việt Nam, đó là quyền lợi chung của cả hai nước.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Sự Thật Liên Hệ Giữa Gs Nguyễn Lý Tưởng Và Ls Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Giữ Vững Thể Chế Để Đất Nước Tiếp Tục Phát Triển
  • Vài Suy Nghĩ Về Một Bài Viết Của Luật Sư Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: ‘tôi Tìm Lại Được Tôi Sau Khi Trở Về Tổ Quốc’
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Hòa Hợp Dân Tộc Là Chủ Trương Nhất Quán Của Đảng, Nhà Nước Việt Nam (Kỳ 1)
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Giữ Vững Thể Chế Để Đất Nước Tiếp Tục Phát Triển

    --- Bài mới hơn ---

  • Sự Thật Liên Hệ Giữa Gs Nguyễn Lý Tưởng Và Ls Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Cờ Đỏ Sao Vàng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Góp Ý Hay Gieo Rắc ‘độc Dược Chính Trị’?
  • Luật Sư Mỹ Gốc Việt Hoàng Duy Hùng Nói Gì Về ‘phiên Tòa Xét Xử Vụ Án Đồng Tâm’
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Phiên Tòa Kết Hợp Hài Hòa Giữa Sự Nghiêm Minh Và Tính Nhân Văn
  • Tùy tiện luận giải để xuyên tạc, chống phá và phủ nhận nền tảng tư tưởng của Ðảng Cộng sản Việt Nam là chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Ðảng và lựa chọn định hướng xã hội chủ nghĩa, vốn là thủ đoạn nhiều năm qua các thế lực thù địch và cá nhân thiếu thiện chí vẫn tiến hành. Ðáng tiếc là đến nay, có người ở trong nước vẫn mù quáng cổ vũ và chạy theo xu hướng này. Bài viết của Luật sư Hoàng Duy Hùng mới gửi đến Báo Nhân Dân đã đề cập một trường hợp như vậy. Xin giới thiệu để bạn đọc tham khảo.

    Liên minh quốc tế Stefanus ‘tấu hài’ về Nguyễn Bắc Truyển

    Nhân danh Liên hợp quốc nhưng tảng lờ quy định của Liên hợp quốc

    Tạm hoãn phiên tòa xét xử Trần Đức Thạch về tội ‘Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’

    Tự do tôn giáo ở Việt Nam: Sự thật không thể xuyên tạc

    Trước Ðại hội XIII của Ðảng Cộng sản Việt Nam, đọc bài của một ông tiến sĩ từ Hà Nội gửi đăng trên RFA tôi rất e ngại. Nguyên việc bàn về vấn đề tư tưởng của Ðảng Cộng sản Việt Nam mà lại gửi một cơ quan truyền thông nước ngoài nổi tiếng xuyên tạc, bóp méo sự thật để đánh phá Việt Nam đã thấy nhận thức và mục đích của tiến sĩ là gì. Qua bài viết, ông cho biết không chấp nhận hai quan điểm: 1. “không có Ðảng Cộng sản Việt Nam thì quốc gia sẽ bước vào thời kỳ thập nhị sứ quân”, 2. “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”; sau khi trình bày lý do tại sao không chấp nhận, ông muốn làm sáng tỏ hai điều “ngộ nhận” để “thay đổi tư duy thúc đẩy cải cách thể chế chính trị”!

    Luật sư Hoàng Duy Hùng (ảnh facebook fan hâm mộ góc nhìn Hoàng Duy Hùng)

    Mở đầu, tiến sĩ trích lời một lãnh đạo Hội đồng Lý luận T.Ư nói: “Không còn thừa nhận chủ nghĩa Mác – Lê-nin tức là không thừa nhận sự lãnh đạo của Ðảng. Các đảng phái sẽ mọc lên như nấm và quốc gia sẽ bước vào thời kỳ thập nhị sứ quân, rối loạn”, rồi ông cho rằng hệ thống xã hội chủ nghĩa theo tư tưởng Mác – Lê-nin đã “sụp đổ hoàn toàn” từ năm 1991. Nguyên nhân sụp đổ là do chủ nghĩa xã hội thua kém trong cạnh tranh kinh tế với chủ nghĩa tư bản, vì thế các quốc gia cộng sản còn lại phải “loay hoay bổ sung” chủ nghĩa Mác – Lê-nin, như tại Việt Nam là tư tưởng Hồ Chí Minh, để phù hợp với đặc thù từng nước. Với ông tiến sĩ, vì sai lầm cơ bản nên chủ nghĩa Mác – Lê-nin đã sụp đổ hoàn toàn. Theo tôi, chủ nghĩa hay chủ thuyết nào cũng có ưu và nhược điểm, nhất là khi vận dụng lại có các hạn chế, không thuận lợi. C.Mác cho rằng trước khi tiến lên chủ nghĩa cộng sản phải trải qua thời kỳ chủ nghĩa xã hội, trước khi đến chủ nghĩa xã hội phải kinh qua chủ nghĩa tư bản. V.I Lê-nin muốn cách mạng thế giới sớm thành công, nên đã gặp nhiều khó khăn trước sự tiến công quyết liệt của các nước tư bản. Nhưng, chủ nghĩa tư bản cũng có nhược điểm cốt tử của nó, như Giáo hoàng Gioan Phao-lô II gọi là “chủ nghĩa thô bạo”, nên các quốc gia cộng sản như Việt Nam không thể ôm mô hình của chủ nghĩa tư bản vào mình, trong khi xây dựng chủ nghĩa xã hội phải vừa sửa chữa nhược điểm, vừa làm thế nào để xây dựng kinh tế thị trường mà vẫn giữ định hướng xã hội chủ nghĩa; vừa dựa trên quan điểm cơ bản của chủ nghĩa Mác – Lê-nin, vừa sáng tạo, phát triển, linh hoạt thích ứng với bối cảnh lịch sử, đặc điểm văn hóa của dân tộc. Các năm gần đây, dù còn có những khác biệt trong quan niệm về chủ nghĩa xã hội nhưng một bộ phận giới trẻ ở Mỹ đã háo hức tiếp nhận chủ nghĩa xã hội, mà Thượng nghị sĩ B.Sanders (B.Xan-đơ), K.Harris (C.Ha-rít), hạ nghị sĩ A.G.Cortez (A.G Cô-tét) là một trong những nhân vật đi đầu. Cao trào đón nhận chủ nghĩa xã hội làm cho cục diện bầu cử ở Mỹ năm 2021 có nhiều biến chuyển, nên việc tiến sĩ khẳng định chủ nghĩa xã hội sụp đổ vì không đủ sức cạnh tranh với chủ nghĩa tư bản là một sai lầm. Thêm nữa là chủ nghĩa tư bản có tuổi đời rất dài, trong khi tuổi đời của các nhà nước theo chủ nghĩa xã hội chưa đến 100 năm. Vì nhiều nguyên do khác nhau, trong đó có nguyên nhân chủ quan, nôn nóng muốn rút ngắn giai đoạn, nên Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa ở Ðông Âu mắc sai lầm, lại bị các nước tư bản tiến công nên năm 1991 sụp đổ, để lại bài học cho những nước còn lại tự điều chỉnh, vươn lên như hiện nay. Các đảng cộng sản và nhà nước còn lại vẫn lấy chủ nghĩa Mác – Lê-nin làm nền tảng, nhưng họ điều chỉnh để phù hợp với nhân loại, với lịch sử và văn hóa của mỗi nước là điều tất nhiên, không thể vứt bỏ để đi theo đề nghị của ông Tiến sĩ. Qua bao nhiêu năm bị chiến tranh tàn phá, bị bao vây cấm vận mãi đến năm 1995, song với nền tảng là chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, Việt Nam đã dần trở thành một nước đang phát triển trong vùng, vượt một số nước trong khu vực đã theo chủ nghĩa tư bản và thực hiện đa đảng hàng trăm năm.

    Ông tiến sĩ viết, sau năm 1991 chủ nghĩa xã hội sụp đổ ở Ðông Âu, Ðông Âu đã chuyển đổi sang chủ nghĩa tư bản và đa đảng mà không có nạn loạn sứ quân. Chẳng lẽ ông không biết, hay cố tình quên sau năm 1991, Tiệp Khắc tách đôi thành Czech (Séc) và Slovakia (Xlô-va-ki-a), còn Nam Tư vỡ thành nhiều mảnh. Tại Ucraine (U-crai-na), “cách mạng cam” khiến cho chính trường rối loạn, rồi đến chiến tranh ly khai, huynh đệ tương tàn chưa biết bao giờ chấm dứt. Ở Gruzia (Gru-di-a), sau “cách mạng hoa hồng” lại đến cuộc chiến ở Abkhazia (Áp-kha-di-a), Nam Ossetia (Ô-xê-ti-a). Azerbaijan (A-déc-bai-gian) và Armenia (Ác-mê-ni-a) cũng dai dẳng chiến tranh, mới đây cuộc chiến Nargona-Karabak (Na-go-rơ-nưi Ca-ra-bắc) lại bùng nổ. Nước Nga cũng rất vất vả để giải quyết cuộc khủng hoảng ở Chechnya (Trê-sni-a), sau nhiều năm mới ổn thỏa. Nhìn rộng ra thì ở Syria (Xy-ri), năm 2011, dân chúng bị xúi bẩy làm cách mạng mùa xuân, họ lập các phe nhóm chống lại chính phủ, cuối cùng Syria tan nát như tương, thành phố cổ kính Aleppo (A-lép-pô) bị san thành bình địa. Chính từ việc đa đảng là nguyên nhân chính đưa Syria đến loạn sứ quân, đất nước tan hoang. Ðó cũng có thể là viễn cảnh đối với Việt Nam nếu thực hiện đa đảng. Chưa kể với vị thế địa – chính trị quan trọng, lại nằm ở địa thế giao thoa giữa Ấn Ðộ Dương và Thái Bình Dương nên vị trí của Việt Nam rất tế nhị, nhiều quốc gia dòm ngó.

    Lịch sử và toàn cảnh quốc tế cho thấy trên thế giới không có quốc gia nào giống quốc gia nào, nên thể chế chính trị của mỗi quốc gia phải là sự lựa chọn phù hợp với văn hóa, lịch sử, địa thế của quốc gia đó. Chiến tranh liên miên suốt mấy chục năm, đất nước kiệt quệ, song sau 30 năm đổi mới và hội nhập với thế giới, Việt Nam từng bước ổn định, vừa phát triển kinh tế – xã hội, vừa tăng cường uy tín trên thế giới. Trong khi đó, một quốc gia cũng nằm trong khu vực có đất đai trù phú, hàng trăm năm nay không chiến tranh, nhưng thể chế đa đảng khiến biểu tình liên miên xảy ra, đất nước bất ổn, kinh tế bị trì trệ. Một quốc gia khác đông dân, giàu tài nguyên, lại được Mỹ nâng đỡ gần 100 năm, nhưng vẫn còn nghèo, tham nhũng trầm trọng… Mỹ là một cường quốc, có hai đảng mạnh, vậy mà cuộc bầu cử năm 2021 gặp nhiều xáo trộn, nhiều cáo buộc cho rằng bị nước ngoài giật dây, xảy ra nhiều cuộc biểu tình náo loạn. Thế nên không thể coi đa đảng là mô hình Việt Nam phải noi theo.

    Ông tiến sĩ cho rằng: “Ðảng cộng sản toàn trị có thể lãnh đạo nền kinh tế thị trường đó là ngộ nhận thứ hai. Ðiều này là không thể bởi vì chế độ này với bản chất chuyên chế mâu thuẫn với các giá trị dân chủ và tự do của thị trường”! Rõ ràng, tiến sĩ nhắm mắt làm ngơ trước vai trò của Ðảng Cộng sản Việt Nam khi lãnh đạo nhân dân Việt Nam tiến hành đổi mới. Nhờ có kỷ luật, dân chủ trong kỷ luật, mà Ðảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo dân tộc đánh bại thực dân Pháp để giành độc lập cho nước nhà, đánh bại đế quốc Mỹ và “chính quyền Sài Gòn” để thống nhất đất nước. Hiện nay đang rất bản lĩnh, vững vàng bảo vệ chủ quyền đất nước, bảo vệ biên giới trên đất liền, trên biển. Chỉ sau hơn 30 năm đổi mới, sau 25 năm hội nhập với thế giới, kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa đã giúp Việt Nam phát triển vượt bậc. Chưa kể, một thực tế không thể phủ nhận là chính thể chế một đảng, kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa đã tạo nền tảng để Nhà nước Việt Nam và toàn dân vừa lo phòng, chống dịch vừa tập trung phát triển kinh tế vượt qua đại dịch Covid-19 một cách vẻ vang, được nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế lên tiếng ca ngợi, tạo niềm tin để nhiều quốc gia, tập đoàn kinh tế đầu tư vào Việt Nam. Cần nhìn nhận rõ về thành tựu này trong bối cảnh chung đại dịch Covid-19 khiến cả thế giới phải loay hoay, châu Âu lúng túng, Ấn Ðộ vất vả, Mỹ hứng chịu hơn 10 triệu ca dương tính với Covid-19, 250 nghìn người chết… Một thí dụ khác là Indonesia (In-đô-nê-xi-a), quốc gia đa đảng đã nhiều năm, bình quân đầu người giờ không hơn Việt Nam bao nhiêu, nhưng vì thiếu kỷ luật trong phòng, chống Covid-19 mà số ca dương tính với Covid-19 gần 500 nghìn người, trong đó có 15 nghìn người chết. Không khống chế được Covid-19, nên du lịch nội địa của Indonesia lâm vào khủng hoảng, khách du lịch nước ngoài không đến, các công ty quốc tế không dám đầu tư, nền kinh tế khủng hoảng trầm trọng nhất trong hơn hai thập niên vừa qua. Giới quan sát dự tính trong 5 năm tới, bình quân đầu người của Indonesia nguy cơ có thể sẽ kém Việt Nam. Còn Việt Nam, nhờ kỷ luật xã hội mang tính nhân văn được tổ chức theo định hướng xã hội chủ nghĩa, tính đến nay tại Việt Nam chỉ có hơn 1.200 ca dương tính, hơn hai tháng trong cộng đồng không có ca lây nhiễm, các ca dương tính sau này là do người nước ngoài nhập cảnh Việt Nam. Ðặc biệt, dù năm 2021 mức tăng trưởng GDP không đạt kế hoạch đề ra, không cao như các năm trước, song các chuyên gia kinh tế vẫn cho rằng nhìn trên toàn cầu, thì Việt Nam là một trong số không nhiều quốc gia tăng trưởng cao nhất trên thế giới trong năm 2021.

    Tóm lại, ông tiến sĩ muốn áp dụng chủ nghĩa tư bản và mô hình đa đảng vào Việt Nam, ông coi đó là tiến bộ cho đất nước. Nhưng tôi cho rằng từ lịch sử, văn hóa Việt Nam, nhất là từ bối cảnh địa – chính trị của Việt Nam thì chủ nghĩa tư bản và thể chế đa đảng là không thích hợp. Theo tôi, áp dụng chủ nghĩa tư bản và thực hiện đa đảng sẽ đẩy đất nước vào tình trạng bất ổn về chính trị, gây loạn sứ quân, kéo lùi sự phát triển. Nên điều tốt nhất cho Việt Nam là giữ vững thể chế hiện tại, nỗ lực và kiên quyết thực hiện thành công các mục tiêu, chủ trương, đường lối của Ðảng và Nhà nước, chống tham nhũng một cách sâu rộng bảo đảm an sinh xã hội, xây cất thêm đường sá, hạn chế ô nhiễm về môi sinh, chú trọng giáo dục để nâng cao hiểu biết lịch sử dân tộc, nuôi dưỡng lòng yêu nước trong giới trẻ… Cứ như vậy một ngày không xa, Việt Nam quê hương của tôi sẽ đứng vào hàng ngũ các quốc gia phát triển.

    Hoàng Duy Hùng (Mỹ/báo Nhân dân)

    --- Bài cũ hơn ---

  • Vài Suy Nghĩ Về Một Bài Viết Của Luật Sư Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: ‘tôi Tìm Lại Được Tôi Sau Khi Trở Về Tổ Quốc’
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Hòa Hợp Dân Tộc Là Chủ Trương Nhất Quán Của Đảng, Nhà Nước Việt Nam (Kỳ 1)
  • Phiên Tòa Xét Xử Vụ Án Đồng Tâm Qua Góc Nhìn Của Luật Sư Người Mỹ Gốc Việt
  • Để Trả Lời “góc Nhìn Của Hoàng Duy Hùng” Thế Nào Là “nghĩa Tử
  • Vài Suy Nghĩ Về Một Bài Viết Của Luật Sư Hoàng Duy Hùng

    --- Bài mới hơn ---

  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Giữ Vững Thể Chế Để Đất Nước Tiếp Tục Phát Triển
  • Sự Thật Liên Hệ Giữa Gs Nguyễn Lý Tưởng Và Ls Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Cờ Đỏ Sao Vàng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Góp Ý Hay Gieo Rắc ‘độc Dược Chính Trị’?
  • Luật Sư Mỹ Gốc Việt Hoàng Duy Hùng Nói Gì Về ‘phiên Tòa Xét Xử Vụ Án Đồng Tâm’
  • MẶT THẬT

    HOÀNG DUY HÙNG

    Vài suy nghĩ về một bài viết của Ls Hoàng Duy Hùng.

    [Đào Minh Tri, Tôn-thất Sơn]

    Jun 28, 2008

    Một điểm tức cười khác, là ông Hoàng Duy Hùng đã không hiểu được rằng ông Michael Michalak là một viên chức thuộc bộ ngoại giao Hoa Kỳ. Ông ta xuống Houston để thi hành công tác của bộ ngoại giao là thông báo cho cộng đồng người Việt biết quyết định thành lập lãnh sự quán Việt Nam tại Houston. Bằng ngôn ngữ của một nhà ngoại giao chuyên nghiệp, ông Michael Michalak đã hoàn thành nhiệm vụ của một ông Đại sứ, tạo ấn tượng mơ hồ rằng chuyện Mỹ làm là có lợi cho việc thệc hiện tự do dân chủ, là chấm dứt chế độ CSVN. Michael Michalak không phải đại diện chính phủ Hoa Kỳ để đi trình bày với cộng đồng người Việt về sách lược đấu tranh lật đổ cộng sản Việt Nam. Làm thế nào mà luật sư Hoàng Duy Hùng lại có thể suy diễn sự việc một cách quái gỡ như thế được? Nếu không suy diễn thì ông Hùng đã chịu ảnh hưởng của ấn tượng mà ông Michalak tạo ra. Hay là ông Hùng lấy thái độ thời cơ để mong có một chỗ đứng đâu đó trên cái sân khấu chính trị mà đào kép chính là Hoa kỳ- CSVN.

    Cá nhân ông luật sư Hoàng Duy Hùng có muốn đối diện và đối thoại với những người đang cầm quyền tại Việt Nam để xin/cho là chuyện của cá nhân ông, nhưng xin đừng mang danh nghĩa cộng đồng ra để làm điểm dựa cho mục tiêu chính trị của cá nhân ông.

    Đào Minh Tri – Tâm Thức Việt Nam .

    http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%c5%93G%19Z

    Hiện nay mọi nỗ lực của ông Hoàng Duy Hùng đều làm cách nào kiếm một chân trong các chức vụ dân cử cho thành phố, cho tiểu bang và có thể nếu làm ăn khấm khá thì là chức gouvernor Texas hay chức thượng nghị sĩ.

    Vậy thì bài viết của ông HDH ” ăn theo” đại sứ Mỹ tại VN thì là điều không có gì lạ.

    Bấy lâu nay ông HDH bận đưa con mắt nhìn tầm xa không uỗng, cho các tay chân bộ hạ gửi lên net những lời hoặc thiếu tử tế hoặc lời dành cho người kẻ thiếu giáo dục tấn công những ai có ý kiến với ông ta hoặc về ông ta.

    Thật đáng tiếc cho một người có học nhưng thiếu tử tế.

    Tôn-thất Sơn

    http://www.freewebs.com/matthat-hoangduyhung/103.vaisuynghi.html

    --- Bài cũ hơn ---

  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: ‘tôi Tìm Lại Được Tôi Sau Khi Trở Về Tổ Quốc’
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Hòa Hợp Dân Tộc Là Chủ Trương Nhất Quán Của Đảng, Nhà Nước Việt Nam (Kỳ 1)
  • Phiên Tòa Xét Xử Vụ Án Đồng Tâm Qua Góc Nhìn Của Luật Sư Người Mỹ Gốc Việt
  • Để Trả Lời “góc Nhìn Của Hoàng Duy Hùng” Thế Nào Là “nghĩa Tử
  • Vì Sao Báo Nhân Dân Đăng Bài Hoàng Duy Hùng Viết?
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: ‘tôi Tìm Lại Được Tôi Sau Khi Trở Về Tổ Quốc’

    --- Bài mới hơn ---

  • Vài Suy Nghĩ Về Một Bài Viết Của Luật Sư Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Giữ Vững Thể Chế Để Đất Nước Tiếp Tục Phát Triển
  • Sự Thật Liên Hệ Giữa Gs Nguyễn Lý Tưởng Và Ls Hoàng Duy Hùng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Từ Âm Mưu Đánh Bom Đến Cờ Đỏ Sao Vàng
  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Góp Ý Hay Gieo Rắc ‘độc Dược Chính Trị’?
  • Vừa qua, luật sư Hoàng Duy Hùng – người Mỹ gốc Việt, đã có chuyến trở về Việt Nam với tư cách một du khách. Song như tâm sự với Báo Nhân Dân thì trong sâu thẳm tâm tư, ông đã trở về như một người con về với “Mẹ Việt Nam”, để từ đó hiểu thêm và rõ hơn bản thân và quê hương mình, cũng như chính sách hòa hợp dân tộc của Đảng, Nhà nước Việt Nam. Bài viết của ông sau chuyến đi đã cho thấy cụ thể điều này. Báo Nhân Dân trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

    Mỗi lần về Việt Nam trong lòng tôi có một cảm giác khác nhau. Lần trở về năm 1990, tôi bị bắt biệt giam từ tháng 2-1992 tới tháng 6-1993 vì đã có ý đồ thành lập cơ sở lật đổ chế độ. Lần thứ hai tôi về nước là năm 2001 với kế hoạch đặt bom tại bến Nhà Rồng (TP Hồ Chí Minh) và bến Ninh Kiều (TP Cần Thơ). May mắn cho tôi, sau khi khấn Vua Hùng, tôi đã từ bỏ ý định. Cảm nhận của tôi khi ấy là đất nước đã ổn định và bắt đầu phát triển, người dân được hưởng cảnh an bình, nên lương tâm không cho phép tôi làm điều gì gây xáo trộn cuộc sống của người Việt Nam. Thật sự thì tôi bị hụt hẫng khi thấy đất nước đã thay đổi, suy nghĩ của tôi về Đảng Cộng sản “hèn, ác” cũng khác trước. Tôi nhận ra người cộng sản rất kiên trì lòng yêu nước và thực tế lòng yêu nước của họ rất khác so với những người “quốc gia”. Lần thứ ba là năm 2013, như từng kể trên Báo Nhân Dân, lần đó tôi về Việt Nam với tư cách Ủy viên Hội đồng TP Houston (Hiu-xtơn – Mỹ) để vận động kết nghĩa với TP Đà Nẵng. Dù về trách nhiệm, tôi đặt trách nhiệm, quyền lợi của TP Houston lên trên hết; nhưng tôi đã thấy một Việt Nam ổn định chính trị và đang phát triển vững vàng. Tôi mừng cho dân tộc, cho quê hương của tôi. Lần thứ tư tôi về Việt Nam là để tham dự Lễ Giáng sinh 2021 tại Hà Nội, đón Giao thừa Tết Dương lịch 2021 ở TP Hồ Chí Minh. Và tôi khẳng định rằng được trở về bên “Mẹ Việt Nam”, tôi đã tìm thấy chính bản thân mình, tôi hạnh phúc, sung sướng vô cùng. Nói cách khác, sau rất nhiều trăn trở, băn khoăn, thậm chí cả sai lầm, nay tôi mới tìm ra được chính tôi. Tôi không còn thù hận Đảng Cộng sản Việt Nam nữa mà trân quý lòng yêu nước của các đảng viên cộng sản. Tại sao lại như vậy? Tôi xin trả lời bằng những suy nghĩ sau khi chứng kiến sự đổi thay của đất nước.

    Cũng như những quốc gia đang phát triển khác, ở Việt Nam còn có một số tiêu cực, nhưng tôi thấy những mặt tích cực của Việt Nam là cơ bản, lớn hơn rất nhiều và Việt Nam hôm nay đã thay da đổi thịt thật sự. Bước xuống sân bay quốc tế Nội Bài, tôi thấy nơi này đẹp, sang trọng không thua kém sân bay ở các quốc gia khác. Vào TP Hồ Chí Minh từ Nội Bài, tôi thấy nhà ga nội địa, sân bay Tân Sơn Nhất cũng sạch sẽ, sang trọng, văn minh tương tự. Từ sân bay Nội Bài về Hà Nội, hoặc từ Hà Nội sang Nội Bài, tôi đi trên đường cao tốc vừa tốt, vừa đẹp, vừa sạch sẽ và không còn ổ gà như xưa. Hai bên đường, cao ốc, chung cư nhiều hơn, đèn điện sáng giăng giăng khắp nơi. Tất cả cho thấy cảnh tượng về sự phát triển. Nghĩ đó là ở vùng đô thị, nhưng rồi đến nhiều nơi, tôi mới biết đây là bức tranh chung của cả nước. Ở Hà Nội, tôi thăm khu chung cư Times City, ban đêm tôi đi ô-tô qua đường vành đai 3 trên cao, ngắm quang cảnh khu vực hồ Tây với những cao ốc, đường sá sạch sẽ,… trong tôi trào lên cảm xúc hãnh diện, tự hào. Trước đây, khi tôi về Hà Nội, chưa có những khu vực tân tiến này. Cũng như vậy, vào TP Hồ Chí Minh, tôi thấy khu Tân Cảng, khu Mỹ Hưng đẹp lộng lẫy, khang trang mà tôi chưa thấy khi về lần trước. Từ Hà Nội đi Hải Phòng, tôi gặp đường cao tốc không khác đường cao tốc ở Mỹ, ô-tô có thể chạy tới 120 km/giờ, mỗi bên ba làn xe. Các trạm dịch vụ nghỉ chân đều xây mới, phòng vệ sinh sạch sẽ không tính tiền, quầy hàng có wifi làm cho tôi liên tưởng đến các trạm dịch vụ ở đông bắc nước Mỹ hay ở châu Âu. Tới vịnh Hạ Long, quả thật tôi cho rằng đây là “thiên đường hạ giới”, là kỳ quan thiên nhiên do “trời” ban tặng kết hợp với trí óc, bàn tay của con người để phát triển theo một quang cảnh rất mới, làm tôn lên cảnh đẹp lạ lùng của tự nhiên. Trong hai tuần về thăm đất nước, dù biết sẽ rất mệt mỏi, nhưng tôi vẫn cố gắng đi thật nhiều. Từ Hà Nội, TP Hồ Chí Minh đến Hải Phòng, Cao Bằng… nơi nào tôi cũng thấy hình ảnh một Việt Nam tươi đẹp, năng động và phát triển. Nhà cửa san sát, cuộc sống nhộn nhịp, người dân hồ hởi, nhà máy, xí nghiệp, công xưởng mọc lên khắp nơi. Và tôi đặc biệt ấn tượng với công nghệ xe hơi của nhà máy Vinfast ở Hải Phòng. Hay chỉ riêng hình ảnh về mâm cơm của người Việt Nam hôm nay cũng đã nói lên rất nhiều. Không còn đói nữa, mà đã được ăn no, đủ dinh dưỡng, thậm chí đang nảy sinh vấn đề làm thế nào để bữa ăn ngon hơn, sang hơn. Đương nhiên vẫn còn có một số người còn khó khăn, đói nghèo, nhưng điều này không có gì lạ, nơi nào cũng có, ở Mỹ hay ở châu Âu cũng vậy. Vấn đề quan trọng là ở chỗ Đảng, Nhà nước Việt Nam rất chú trọng hỗ trợ những hộ dân còn đói nghèo, giúp họ thoát nghèo và vươn lên. Tôi đã quay phim và phát trên mạng những hình ảnh về sự phát triển của đất nước, đã đưa ra một số nhận xét, phát biểu lạc quan về sự phát triển đó, song một số người Việt Nam ở hải ngoại không tin, cho rằng tôi khen Việt Nam thái quá. Tôi chủ trương không trả lời cho những gì xuyên tạc, vì ai không tin, cứ việc về Việt Nam. Sự thật sẽ buộc họ phải suy nghĩ lại.

    Đó là những mặt phát triển tích cực, về tiêu cực thì tôi không hài lòng về nạn kẹt xe và ô nhiễm. Nhà nước cần điều hành có hiệu quả hơn để khắc phục nạn kẹt xe, cần có những phương tiện công cộng giúp cho sự đi lại nhanh chóng dễ dàng, phải kiểm soát các phương tiện giao thông quá cũ thải chất carbon dioxide ra quá nhiều thì nạn ô nhiễm mới bớt đi, sức khỏe của người dân mới bảo đảm. Tôi cũng không hài lòng bởi vẫn còn những sự chồng chéo trong vận hành công việc của một số ban, ngành và tôi mong trong tương lai gần, việc chồng chéo này sẽ không còn.

    Những ngày thăm đất nước, tôi đã tiếp xúc với nhiều người Việt Nam, từ cá nhân bình thường tới người làm việc tại một số ban, ngành của chính quyền. Tôi cảm nhận tính nhân văn của người Việt thật tuyệt vời. Tiếp xúc với đại diện Báo Nhân Dân, tôi không những được đón tiếp như một thành viên, mà còn như người anh em xa xứ trở về. Ứng xử của Báo Nhân Dân, nhất là khi cho tôi tham quan hầm tránh bom đạn của các vị tiền bối làm báo trong thời chiến tranh, được cô hướng dẫn viên cắt nghĩa và diễn giải, giúp tôi nhận ra và hiểu thêm về lòng yêu nước sâu thẳm, bền bỉ của những thế hệ cộng sản tiền bối. Khi ấy, tôi thật sự xúc cảm và trân quý lòng yêu nước của những người cộng sản, tôi thấy họ không hề “tàn ác, xấu xa” như tôi từng bị tuyên truyền. Và tôi cảm thấy trân trọng, thân thiện hơn với những đảng viên cộng sản yêu nước. Tiếp xúc với đại diện các ban, ngành và cơ quan truyền thông như VTV1, VTV4, VOV, An ninh TV… cũng vậy. Tất cả đều rất thân thiện, nhân văn, đưa ra những câu hỏi chuyên nghiệp, sâu sắc. Và điều quan trọng không chỉ là các câu hỏi, quan trọng hơn là cảm giác những người đó đón nhận tôi như một người anh, một người em, một người Việt xa xứ trở về với “Mẹ Việt Nam” trân trọng và cổ vũ tôi được đem sức mình đóng góp cho chủ trương hòa hợp dân tộc của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Cảm giác đó rất thật và rất đặc biệt, rất khó sử dụng từ ngữ để diễn tả.

    Tiếp xúc với những cá nhân, từ cựu lãnh đạo hàng đầu của đất nước đến người dân thường, ai nấy đều thể hiện rất rõ tình thương yêu với tôi, một người Việt Nam ở nước ngoài có khát vọng được trở về để hiểu thêm về quê hương, đất nước, từ đó nỗ lực góp phần xây dựng khối đoàn kết dân tộc, để mọi người Việt Nam chung tay vì đất nước. Nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đều tỏ ra quảng đại, giản dị, chân chất, thiết tha mong muốn người Việt Nam ở trong nước và nước ngoài đều nhìn về một hướng, cùng đi trên một con đường vì lợi ích dân tộc. Nghe một vị cắt nghĩa cho tôi về việc cần quan tâm đến chữ Tâm, cho rằng hòa hợp dân tộc phải xây dựng trên chữ Tâm, ai không có Tâm thì nhận ra ngay, tôi thật sự khâm phục, nhập tâm hướng dẫn của vị cựu lãnh đạo. Rồi những người bình thường như anh Ba Trí ở Bạc Liêu đã bán hai tấn lúa để có lộ phí từ Bạc Liêu lên TP Hồ Chí Minh, chờ hai ngày để tìm cách gặp tôi. Rồi bác Bảy lặn lội từ Bến Tre lên TP Hồ Chí Minh để dặn dò tôi làm nhiều việc tốt hơn nữa cho đất nước. Rồi những người tôi gặp ở Cao Bằng, Quảng Ninh… đã giúp tôi cảm nhận sâu xa về tình cảm của đồng bào mình. Sự chân tình của họ giúp tôi củng cố niềm tin về ý nguyện của mình. Vâng, sự phát triển của đất nước và cách tiếp đón đầy tình người đã làm cho lòng tôi thật sự tỉnh ngộ và trở nên ấm áp. Tôi tìm được chính bản thân tôi trong lòng “Mẹ Việt Nam”. Trước sự nghiệp lớn của dân tộc, giữa hàng triệu người đang xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, tôi biết mình chỉ là một người con nhỏ bé, nhưng dù bé nhỏ tôi vẫn sẽ cố gắng dành tất cả tâm huyết, nghị lực để đóng góp vào chính sách hòa hợp dân tộc của Đảng và Nhà nước Việt Nam.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Luật Sư Hoàng Duy Hùng: Hòa Hợp Dân Tộc Là Chủ Trương Nhất Quán Của Đảng, Nhà Nước Việt Nam (Kỳ 1)
  • Phiên Tòa Xét Xử Vụ Án Đồng Tâm Qua Góc Nhìn Của Luật Sư Người Mỹ Gốc Việt
  • Để Trả Lời “góc Nhìn Của Hoàng Duy Hùng” Thế Nào Là “nghĩa Tử
  • Vì Sao Báo Nhân Dân Đăng Bài Hoàng Duy Hùng Viết?
  • Việt Kiều Hoàng Duy Hùng Phản Biện Quan Điểm “ngả Vào Lòng Bu Mỹ” Của Lê Mã Lương
  • Tin tức online tv