Bức Xúc Luật Rừng Trong… Rừng Luật Việt Nam

--- Bài mới hơn ---

  • Luật Rừng Ở Việt Nam Qua Cái Nhìn Của Một Người Ba Lan
  • Vụ Công Hàm Việt Nam Gửi Liên Hiệp Quốc: Luật Pháp Sẽ Thắng ‘luật Rừng’
  • Nữ Phụ Hot Nhất “itaewon Class” Kwon Nara Từng Gây Xao Xuyến Khi Khoe Mặt Mộc Trên Show Thực Tế
  • Bạn Trai Cũ 6 Năm Của So Yeon (T
  • Luật Rừng Ở Phố Đi Bộ
  • – Khi đọc được những thông tin về các loại văn bản mà khi ban hành bị cho là xa rời thực tế, thậm chí vô cảm như quy định giấy phép vận chuyển trứng chỉ có hiệu lực trong một ngày ở Lào Cai, hay dự thảo quy định nơi bán bia không được vượt quá 30 độ C của Bộ Công Thương… ông thấy thế nào?

    Việc có những văn bản xa rời thực tế đang là vấn đề nóng bỏng, gây nhức nhối hiện nay, dù đã có những hội thảo, hội nghị tổng kết, đánh giá tình hình này nhưng nó vẫn không hề thuyên giảm.

    Với quy định kiểu giấy phép vận chuyển trứng chỉ có hiệu lực trong một ngày, tôi biết Bộ trưởng Bộ NN&PTNT Cao Đức Phát đã chỉ đạo Cục Thú y lên Lào Cai để kiểm tra thông tin. Quy định như thế không chỉ khiến những chủ trang trại mà đến tôi còn bức xúc nữa là.

    – Nhưng hình như, khi đưa ra những văn bản quy định như thế, người ta cũng xuất phát từ mục đích tốt là bảo vệ sức khoẻ nhân dân?

    Tôi cũng có nhận thấy điều đó.

    – Theo ông, vì sao người ta có mục đích, động cơ tốt song lại không thể chuyển hóa vào trong những văn bản mang tính thuyết phục?

    Là bởi họ không cân bằng được giữa trạng thái nôn nóng, vội vàng, muốn cho ra hiệu quả tức thì với việc phải cân nhắc thấu đáo trước khi ra quyết định. Văn bản quy phạm pháp luật phải được tính toán cẩn trọng. Tiếc là ở ta chưa làm được.

    GS Nguyễn Đăng Dung, Khoa Luật học, Đại học Quốc gia Hà Nội.

    Đừng có đổ hết cho năng lực

    – Đây không phải là lần đầu tiên chúng ta có những văn bản bị cho là “trên trời” như thế. Thử “bắt bệnh” cho nó, theo ông là do đâu?

    Dễ dàng nhận thấy rằng việc ban hành văn bản ở ta không bắt nguồn từ thực tiễn. Cái xưa nay chúng ta vẫn nói là đưa pháp luật vào cuộc sống chỉ đúng một phần. Bây giờ phải là đưa cuộc sống vào pháp luật, nhưng ta vẫn giữ tư duy cũ thành thử các văn bản pháp luật xưa nay không có hiệu lực thực thi hoặc kém hiệu lực.

    – Thú thực, đôi khi đọc những văn bản đó, tôi tự hỏi: Không hiểu người ta nghĩ cái gì mà quy định như thế?

    Sẽ có nhiều người đặt câu hỏi đó. Nó có vấn đề về trình độ, năng lực. Nhưng nó cũng có lý do mang tính hệ thống mà chúng ta không nên chỉ chăm chăm trách bản thân người ra quyết định.

    Ông đang biện hộ cho những người ra văn bản “trên trời” dù chính ông cũng thấy bức xúc với những văn bản đấy?

    Không phải, mà đó là thực tế. Ở ta hiện nay, bản thân người quản lý ra quyết định còn phải hướng về phía trên, giữa người dân và cấp trên thì họ chiều cấp trên hơn vì họ ăn lương từ cấp trên, ngồi ở vị trí đó là do cấp trên chứ không phải từ lá phiếu của người dân. Thậm chí, nếu làm đúng ý chí của dân thì họ mất chức, mất lương vì nhiều khi ý chí của trên nhưng cũng là ý chí của con người, chiều được người nọ thì lại mất lòng người kia. Do vậy, đừng có đổ hết cho năng lực!

    – Nghĩa là, những người ra văn bản “trên trời” cũng cần được thông cảm?

    (Cười) Đó là sự thật mà. Họ cũng có cái khó khi đưa ra quyết định chứ. Dĩ nhiên, cũng tùy từng văn bản nhưng đúng là đang tồn tại thực tế như vậy.

    – Ông đánh giá thế nào về việc ban hành các văn bản quy phạm pháp luật ở ta hiện nay?

    Tôi rất đồng ý với Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cũng như Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hà Hùng Cường khi đánh giá rằng, ở ta có cả một rừng luật nhưng hành xử lại áp dụng luật rừng. Đó là câu ví von rất hay và cũng cực chuẩn.

    Hiện nay, vẫn còn nhiều ý kiến tranh cãi như có nên gọi là văn bản quy phạm pháp luật hay bỏ chữ quy phạm đi. Chúng ta phân biệt như thế hóa ra chúng ta chỉ chú trọng khâu văn bản chứa đựng quy phạm còn những văn bản là nghị quyết, quyết định, chỉ thị của một người đứng đầu hành pháp lại không ban hành đúng quy trình, trong khi đáng ra quy trình chuẩn phải áp dụng cho mọi văn bản.

    – Vậy thế nào mới là quy trình chuẩn trong ban hành văn bản?

    Nó tùy từng mức độ và từng loại văn bản. Nhưng tựu trung lại, trước hết cần căn cứ xem cơ quan ra văn bản đó là gì. Nếu là Quốc hội thì phải có biểu quyết đa số, muốn vậy phải tranh luận. Nhưng trước đó, để đưa ra một dự thảo luật thì cần những người làm công tác chuyên môn soạn thảo, không được duy cảm, duy lý.

    – Sao ông lại bảo không có, vì người ta vẫn lấy ý kiến góp ý cho các dự thảo văn bản quy phạm pháp luật rồi đấy chứ?

    Đúng là người ta có lấy ý kiến góp ý cho các dự thảo, thông thường là trên các website. Vậy nhưng, nên nhớ, thứ nhất không phải ai cũng có điều kiện sử dụng internet. Thứ hai, ngay với bản thân tôi có khi còn phải lăn lộn, vướng bận nhiều thứ trong cuộc sống cũng chẳng biết đến cái việc lấy ý kiến ấy. Thứ nữa, khi những văn bản ấy chưa động chạm đến quyền lợi của người ta thì họ chẳng quan tâm đâu.

    – Thế thì còn trách gì được những người ra văn bản nữa, vì họ sẽ bảo “chúng tôi đã lấy ý kiến rồi đấy, quý vị không góp ý thì khi ban hành quyết định, quý vị đừng kêu ca”!

    Không thể mang cái lý do đó ra để nại được. Anh không thể tung một cái dự thảo dài ngoằng ra để bắt người dân phải đọc rồi cho ý kiến. Không phải cứ tung dự thảo lên mạng rồi lu loa “chúng tôi đã lấy ý kiến rồi đấy” là xong đâu.

    – Vậy theo ông, làm gì để đưa ra được những văn bản khiến người dân tâm phục khẩu phục?

    Muốn vậy, với những dự thảo luật dài tới hàng trăm trang, người soạn thảo nên làm bản tóm lược những ý chính để người ta tiện theo dõi, góp ý. Còn với những dự thảo văn bản hành chính có tác động trực tiếp tới quyền lợi của người dân thì cần phải trực tiếp hỏi ý kiến của họ thông qua những buổi tiếp xúc. Biết là như thế sẽ làm khó nhà quản lý, nhưng đó là việc buộc phải làm để tránh những văn bản “trên trời”.

    – Tôi e sẽ là chưa đủ nếu chính bản thân những người làm công tác điều hành, quản lý cũng phải bớt vô cảm?

    Dĩ nhiên rồi. Bản thân họ cũng cần phải học để hiểu về quyền hạn, trách nhiệm của mình, nâng cao năng lực, trình độ thì mới đưa ra văn bản có tính khả thi. Ngoài ra, họ cũng cần nhận thức được rằng mình phải công tâm, vì dân. Muốn vậy thì việc tuyển chọn, bầu cử phải hoàn toàn từ lá phiếu của nhân dân.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Vietsub Law Of The Jungle Tập 265
  • Vietsub Law Of The Jungle Tập 51
  • Vietsub Law Of The Jungle Tập 53
  • Phim Thần Tượng Của Tuần
  • Các Thành Viên Nhóm Mamamoo
  • Khi “Luật Rừng” Hữu Hiệu Hơn

    --- Bài mới hơn ---

  • Rico: Dự Luật Thượng Viện 50 Phù Hợp Với San Jose
  • Đội Ngũ Luật Sư Di Trú & Nhân Viên Pháp Lý Của Skt
  • Tìm Hiểu Thêm Thủ Tục Ly Dị
  • Môt Số Nguyên Tắc Về Thơ Lục Bát
  • Luật Tài Sản Ở Mỹ
  • TTCT – Khi người ta nói nhiều đến lũ lụt, xói mòn và việc những cánh rừng đang biến mất, có một thực tế quan trọng đang diễn ra nơi các thôn bản bên rừng: ở đây, trong việc bảo vệ rừng, thì luật pháp đang tỏ ra không hiệu quả bằng… luật rừng – luật lệ linh thiêng của những người đã sinh ra và lớn lên trong rừng.

    Một phụ nữ Dao Đỏ ngồi bên nửa căn nhà còn lại sau trận sạt lở đá tháng 8-2016 ở xã Phìn Ngan, Bát Xát (Lào Cai) -Đỗ Mạnh Cường

    Những bức tranh tương phản

    Trên mạng hỏi đáp Quora, có một người hỏi: “Bức ảnh ấn tượng nhất về biên giới giữa hai quốc gia là gì?”. Câu trả lời được bình chọn nhiều nhất là một bức ảnh biên giới của Haiti và Cộng hòa Dominica.

    Nó được chia thành hai màu rõ ràng: màu nâu nằm bên phía Haiti và màu xanh phía Dominica. Nơi ấy đã từng là một cánh rừng. Nhưng sự khác biệt về chính sách bảo vệ rừng đã biến nó thành hai thế giới: màu nâu của đất trống đồi trọc, và màu xanh ngát của những cánh rừng nguyên sơ.

    Bức ảnh ấy không chỉ là một phong cảnh đặc sắc, trong nó còn là một thông điệp cốt lõi và duy nhất về vấn đề giữ rừng: chính sách.

    Không có một bức ảnh tương phản đến như thế để so sánh chính sách giữ rừng tại Việt Nam. Nhưng nếu bạn đến xã Phìn Ngan, Bát Xát, Lào Cai những ngày này, bạn cũng sẽ bắt gặp một khung cảnh tương phản.

    Phía dưới thung lũng, cơn lũ hồi tháng 8 vừa rồi đã biến nơi này thành một dòng sông đá. Những tảng đá lớn, to bằng cả một ngôi nhà, bị cơn lũ tàn bạo cuốn đi từ các sườn núi xuống thung lũng như một dòng thác, phủ kín thung lũng một màu trắng tang thương. Dòng sông đá nằm đó như biểu tượng phô diễn sức mạnh tàn nhẫn của thiên nhiên.

    Bên cạnh dòng sông đá, một người phụ nữ Dao Đỏ ngồi thẫn thờ trong nửa căn nhà còn lại của mình, nhìn xuống vực. Bà không nói được tiếng Kinh để trả lời phỏng vấn, nhưng cứ ngồi đó rất lâu. Núi rừng của bà có lẽ chưa bao giờ chứng kiến khung cảnh gì tàn khốc tới mức độ đó.

    Ở một vài chỗ khác, người ta đang san nền để bắt đầu xây những căn nhà tái định cư. Phía ngoài xã, một vài cánh đồng đã bị vùi trong màu xám của cát – bà con loay hoay trồng khoai lang lên những nơi từng là ruộng lúa xanh ngát.

    Ở Phìn Ngan có một thôn duy nhất không bị lũ quét. Có người nói rằng bởi vì thôn ấy ở trên cao. Nhưng cũng có người nói rằng bởi vì thôn ấy còn rừng. Đó là Sải Duần. Tẩn Duần Chẳn, già làng của Sải Duần, không giấu được sự tự hào khi chỉ vào những thân cây. Phần lớn chúng có tuổi đời gần 30 năm. Đó là quãng thời gian mà người dân trong thôn quyết định rằng họ sẽ giữ rừng.

    Trước đó, trong nhiều năm, những cánh rừng vô chủ. Người dân ở các xã khác cứ hồn nhiên kéo về, lúc thì kéo đi cây gỗ, lúc thì chặt cây vầu. Người trong thôn lên đồi, tiện tay cũng ném mồi lửa, cháy một khoảng rừng để làm nương. Cả vùng Sải Duần khi ấy, theo lời già làng, chỉ thấy đồi trọc.

    Nhưng rồi già làng Chẳn nghĩ, nếu cứ như thế này thì chẳng còn rừng. Không còn rừng thì có rất nhiều chuyện. Đầu tiên là chính con cái trong thôn lớn lên cũng không có cây gỗ mà xây nhà. Sau là lũ quét. Ông quyết định họp người trong thôn lại. Họ lập một đội tuần tra. Họ sẽ giữ tất cả những người vào chặt cây trong rừng, và bắt nộp phạt.

    Hỏi già làng rằng lúc ấy Nhà nước có khuyến khích gì mình trong việc giữ rừng không, ông lắc đầu. Đó là năm 1988. Phải đến tận hơn 20 năm sau, là năm 2014, thì Nhà nước mới thực hiện chính sách giao rừng cho thôn bản. Còn khi ấy rừng gần như vô chủ.

    Thôn Sải Duần quyết định giữ người, bắt nộp phạt, thật ra là chẳng nằm trong khung pháp luật nào. “Trái pháp luật đấy – già làng nói thẳng – Nhưng mình không giữ thì ai giữ?”.

    Già làng sử dụng kiến thức về tự nhiên của mình để đề ra những nguyên tắc rất khoa học. Không ai được phun thuốc diệt cỏ, vì phun thuốc diệt cỏ thì làm chết cả bộ rễ của những cây dưới đất. “Đất lúc ấy cứ như là tro bếp ấy – ông Chẳn tả – Mưa xuống là sạt ngay thôi”.

    Đó là những phân tích vi mô mà người ta sẽ không thể tìm thấy trong những chính sách của Nhà nước. Những cánh rừng tái sinh sau 30 năm đã rậm rạp. Nhưng không phải nơi nào trong huyện Bát Xát này, hay ở tỉnh Lào Cai này, cũng có được cái hương ước như thế. Nó chỉ là một quyết định tự phát của một cộng đồng yêu rừng.

    Tương phản xanh ở biên giới hai nước Haiti – Dominica -lenta.co

    Ai chống biến đổi khí hậu?

    Sự tương phản trong chính sách có thể nhìn thấy ngay cả trong việc thôn bản giữ rừng. Ở Quan Thần Sán, Si Ma Cai, có hai dòng họ lớn của người Mông: họ Tráng và họ Cư. Nhà nước giao rừng cho hai cộng đồng này, mỗi dòng họ một cánh rừng.

    Nhưng họ Cư, dưới sự chỉ huy của già làng Cư Seo Phú, một người có nhiều năm làm công tác dân vận với huyện, rất nhanh chóng họp mặt lại để cùng đưa ra một bản hương ước với những nguyên tắc rất ngặt nghèo, thì dòng họ Tráng lại không.

    Già làng Cư Seo Phú lập luận rất chắc chắn: “Một cái nhà của người Mông như thế này, làm đơn giản cũng mất mấy chục cây gỗ. Cứ để bà con chặt thì chẳng mấy mà hết rừng”. Thế nghĩa là người trong họ cũng không được tùy tiện lấy cây. Đội tuần tra được lập.

    Khác với Sải Duần, họ Cư không phạt người chặt gỗ lậu bằng tiền mà quy ra gà và rượu – để cho chính đội tuần tra ăn uống luôn! Họ chỉ cần giữ rừng. Lý do? Là nguồn nước, và chống lũ quét, già làng Seo Phú bảo.

    Còn những cánh rừng bên phía họ Tráng thì cứ thế trọc dần. Trọc mãi, đến khi họ Tráng nhìn sang bên kia đồi, thấy một màu xanh biếc của họ Cư, mới ngừng. Già làng Cư Seo Phú bảo bên ấy họ mới nhận ra được vấn đề đôi năm nay, bây giờ cũng đã có hương ước rồi. Cũng không ai được chặt cây nữa.

    Việt Nam được đánh giá là một trong những quốc gia nhạy cảm nhất với biến đổi khí hậu (đứng thứ 10 thế giới), và theo một nghiên cứu gần đây thì trong thế kỷ tới, 25% dân số sẽ nằm trong vùng có nguy cơ chịu lũ nặng.

    Nhưng nếu hỏi bất kỳ một già làng trưởng bản nào ở vùng rừng núi này, cho dù là những người chưa từng được đi học, họ sẽ phân tích được hai điểm: thứ nhất, rừng bảo vệ được ruộng nương và nhà cửa; thứ hai, rừng giao cho cộng đồng giữ thì hiệu quả hơn của ban quản lý.

    Thậm chí, ở Lùng Sui, Si Ma Cai, già làng còn chủ động bảo vệ cả những cánh rừng phòng hộ vốn nằm ngoài địa bàn quản lý của mình. “Ban quản lý thì một năm nó vào đây được mấy lần” – ông lầm bầm.

    Ở đó, họ canh chừng được mọi hoạt động nhỏ nhất. Một chiếc máy xúc lấy cớ vào làm đường nông thôn mới để đào lên một gốc cây lớn, họ nhận ra, giữ lại. Nộp phạt cả chục con gà mới được đi. Nhất cử nhất động trong cánh rừng này, người Mông và người Dao Đỏ biết hết.

    Vì đấy không chỉ là sinh kế, là nơi bao bọc, nó còn là rừng thiêng: trong rừng của thôn Sải Duần có một vùng đất thờ mà không người lạ nào được phép bước chân vào.

    Nghĩa là chống thiên tai và biến đổi khí hậu nên bắt đầu từ chính những cộng đồng coi rừng là sinh mệnh này. Luật pháp đang không tỏ ra hiệu quả bằng… luật rừng. Nhưng làm thế nào để người dân giữ rừng? Có hai điểm: đầu tiên là việc giao rừng cho họ.

    Luật bảo vệ và phát triển rừng hiện nay vẫn đang rất mập mờ quy định về việc rừng như thế nào thì sẽ giao lại cho cộng đồng quản lý. Khoản 2, điều 29 Luật bảo vệ và phát triển rừng 2004 quy định sẽ giao “Khu rừng hiện cộng đồng dân cư thôn đang quản lý, sử dụng có hiệu quả”.

    Nhưng đáng tiếc là cách định tính này khiến cho người triển khai không hiểu được loại rừng gì sẽ giao. Nó không thuộc về phân loại nào của ngành lâm nghiệp hay theo phân loại truyền thống của bà con. Thế nào là hiệu quả?

    Điểm thứ hai, quan trọng hơn, là cho bà con hưởng lợi ích từ những cánh rừng mình được giao để họ có cam kết tự nhiên với rừng. Lợi ích thuần túy hiện nay theo chính sách (quyết định 07/2012/QĐ-TTg ban hành một số chính sách tăng cường công tác bảo vệ rừng) thì chỉ hỗ trợ 100.000 đồng/ha/năm để tổ chức quản lý bảo vệ rừng đối với diện tích rừng do UBND cấp xã trực tiếp quản lý.

    Ở nơi này, họ nhận tiền chế độ 200.000 đồng/năm với mỗi hecta rừng được giao, một số tiền quá nhỏ bé. Lợi ích thật sự phải là việc được khai thác giá trị của cánh rừng ấy theo luật. Trên thực tế, khi được giao rừng, bà con hoàn toàn có thể trồng thêm những cây dưới tán rừng – như là thảo quả, sa nhân tím, thuốc nam… Hoặc họ có thể tỉa cành cây lấy gỗ theo luật. Nhưng hiện nay các quy định của luật gần như không có không gian cho những việc này. Không thể trông chờ họ đồng lòng dốc sức vì 200.000 đồng/ha/năm.

    Đó không phải là một thực tế mới. Nhưng nó trở nên bức thiết khi nhìn lại những thiên tai. Mất rừng được chỉ ra là một trong những nguyên nhân quan trọng nhất trong các trận lũ lớn ở Lào Cai và ở miền Trung mới đây. Con sông đá của xã Phìn Ngan chắc chắn sẽ còn tồn tại hàng chục năm nữa trước khi nước suối có thể làm mòn nó, như một lời cảnh báo về một tương lai xám, nếu rừng không được giữ ngay hôm nay.■

    Hương ước thôn bản Lào Cai về giữ rừng

    Đây là một số điểm chung nổi bật từ một số hương ước của cả người Dao và người Mông tại Bát Xát và Si Ma Cai (Lào Cai):

    – Mỗi cây gỗ chặt trong rừng, tùy độ lớn nhỏ, sẽ bị phạt từ 50.000 – 200.000 đồng. Số tiền này được dùng để đưa vào quỹ của thôn, phục vụ đội tuần tra và công tác bảo vệ rừng.

    – Nếu không có tiền nộp phạt sẽ được quy thành lợn, gà để đội tuần tra cùng ăn uống.

    – Mỗi người dân bị phát hiện phun thuốc diệt cỏ sẽ bị phạt đến 200.000 đồng.

    – Phần nương rẫy đã ổn định không được xâm phạm vào rừng. Không được đốt nương.

    – Mỗi nhà có việc cần dùng gỗ phải xin phép, trả một khoản phí tượng trưng (cho quỹ của bản) để “mua ưu đãi” tối đa là 5 cây gỗ trồng. Phần còn lại phải tự mua bên ngoài.

    Nguồn: http://cuoituan.tuoitre.vn/

    Nguồn: http://cuoituan.tuoitre.vn/

    --- Bài cũ hơn ---

  • Luật Rừng! (Sơn Dã Bần Phu)
  • Những Nội Dung Cơ Bản Của Luật Phòng, Chống Tác Hại Của Rượu, Bia
  • Trả Lời Câu Hỏi Công Dân
  • Tìm Hiểu Luật Quy Hoạch Đô Thị
  • Quy Định Về Hoạt Động Quảng Cáo Năm 2022
  • Chương 3: Luật Của Rừng Xanh

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Tarzan 3: Luật Của Rừng Già
  • Quy Định Pháp Luật Về Đất Rừng Hiện Nay Như Thế Nào?
  • Quy Định Về Đất Rừng Sản Xuất
  • Có Được Xây Dựng Trang Trại Trên Đất Rừng Sản Xuất Không?
  • Có Được Bán Đất Rừng Sản Xuất Không? Luật Toàn Quốc
  • Tácdăng chậm chạp mở tờ giấy mà một thủy thủ đưa cho chàng trên xuồng và bắt đầu đọc. Lá thư với những dòng chữ độc địa khơi dậy trong lòng chàng nỗi căm uất, ý định báo thù khốc liệt.

    “Lá thư này là nhằm nói rõ cho Ngài biết ý muốn của tôi về số phận của thằng bé con Ngài và số phận của chính bản thân Ngài.

    Ngài đã chào đời như một con khỉ. Và cũng giống như một con khỉ, Ngài đã sống, đã lớn lên trong rừng sâu. Vậy thì có gì đáng ngạc nhiên khi Ngài phải trở về cái quê hương chôn rau cắt rốn của Ngài. Nhưng riêng con trai của Ngài thì không thể lập lại con đường cũ của bố nó. Theo quy luật tất yếu của sự tiến hóa, con hơn cha là nhà có phúc. Thằng bố là một con khỉ độc. Thế thì thằng con được phép làm một con người. Nó sẽ được đeo bên hông những thứ đồ trang sức bằng đồng. Có thể mũi nó cũng sẽ được sỏ một cái khoang bằng sắt. Ngài hãy hình dung thằng con trai nối dõi tông đường của Ngài như vậy! Bởi vì nó sẽ trở thành một thành viên của bộ lạc ăn thịt người. Nó được phép làm người, nhưng sẽ là một người rừng chính hiệu. Tôi đã có thể giết Ngài dễ như trở bàn tay. Nhưng chỉ giết Ngài thì vô ích vì Ngài chẳng còn biết gì về số phận con Ngài. Nếu để Ngài sống ở một nơi nào đó, một nơi mà Ngài không thể thoát, ngài sẽ có khối thời giờ để mà suy nghĩ, tưởng tượng về thằng con bất hạnh của mình.

    Gieo gió thì phải gặp bão. Chính Ngài tự chuốc tai họa vào mình. Sự trừng phạt như vậy là xứng đáng. Bởi vì đã biết bao lần Ngài cản đường tôi.

    NicôlaiRôcốp.

    Tái bút: Sự trừng phạt sẽ còn lớn hơn nữa khi bổ xuống đầu vợ Ngài. Điều ấy thì tôi để cho Ngài tự hình dung lấy…”

    Trong lúc đang đọc những dòng chữ trên, Tácdăng nghe thấy sau lưng mình có tiếng động sột soạt. Tiếng động nghe có vẽ rất quen thuộc, khiến chàng sực tỉnh và biết ngay điều gì đang đến với mình. Toàn bộ giác quan mạnh mẽ của chàng đã hồi sinh trở lại. Trong phút chốc chàng đã biến thành Tácdăng – Đứa con của rừng già. Chàng quay phắt lại với tư thế của con mãnh thú chuẩn bị bước vào trận đấu. Bản năng sinh tồn và phản xạ tự vệ trỗi dây, khiến cả cơ thể của chàng căng lên. Chàng rùng mình một cái rồi hạ thấp người, mặt đối mặt với địch thủ, trước mặt chàng lúc này là một con vượn khổng lồ.

    Đã hai năm trôi qua tính từ khi Tácdăng từ giã rừng già. Chính vì thế sức mạnh của vị chúa tể muôn loài trong người chàng có phần vơi cạn. Cuộc chiến đấu với con vượn đực đang tuổi sung sức đối với chàng đã thành một sự thử sức gian nan. Nhìn ra xung quanh chàng còn thấy có mấy con vượn khác. Những kinh nghiệm của cuộc sống bầy đàn đã cho chàng biết rằng những con vượn đó sẽ không tấn công chàng. Đàn vượn bao giờ cũng để cho con đầu đàn chiến đấu một mình.

    Con vượn lắc đầu một cái rồi xông thẳng về phía Tácdăng. Nếu như mấy năm trước, Tácdăng cũng có thể dương trán ra ứng chiến. Nhưng đã bao ngày sống với con người, tất nhiên chàng đã biết nhiều thế đánh mà đối với loài thú là điều hoàn toàn xa lạ. Ngay tức khắc, chàng né sang bên. Con thú vừa lao qua, chàng đã giáng một cú đấm nặng tay vào bụng nó. Con vượn rống lên đau đớn, ngã khuỵu xuống đất. Nó vừa nhổm mình đứng dậy, đối thủ da trắng đã áp sát bên canh, vung tay bồi hết cú đấm này tới cú đấm khác. Chẳng còn thấy gì trong giây phút này những dấu hiệu của chàng huân tước nước Anh. Tácdăng đã trở lại là đứa con hung dữ của vượn mẹ Kala thủa nào. Hai hàm răng trắng khỏe mạnh của chàng cắn ngập vào cổ họng địch thủ. Còn quả đấm của chàng thì tới tấp giáng xuống bộ mặt lông lá của con vật chẳng khác gì chiếc búa máy. Con vượn lúc này chỉ biết nhe răng, sùi bọt mép, giẫy dụa một cách bất lực. Những con vượn trong đàn đã vây quanh lại thành một vòng tròn, quan sát cuộc chiến. Có mấy con vượn to béo cất tiếng hú ầm ỹ, chạy lồng lộn, có vẻ muốn khích lệ bạn mình. Đột nhiên chúng dừng chân, giương mắt nhìn kinh ngạc khi trông thấy con vượn da trắng, không lông đã vòng ra phía sau, xiết chặt gáy đối phương rồi dí mạnh xuống đất. Tácdăng đang sử dụng lại lối đánh rất hiệu quả mà chàng đã dùng lần đầu trong cuộc chiến đấu với Tơ cốt ngày xưa.

    Từ cơ thể con thú bỗng vang lên một tiếng ” rắc” giống như tiếng cành cây bị gió bẻ gẫy. Cái đầu to xù của con vượn rũ gục xuống ngực. Tiếng kêu thét, gầm gừ tắt lịm. Đàn vượn xung quanh giương tròn mắt, hết nhìn cơ thể bất động của con vượn bạn, lại nhìn sang con thú da trắng đang đứng phủi tay bên cạnh. Đàn vượn không hiểu vì sao bạn nó không đứng dậy tiếp tục tấn công kẻ thù hai chân kia. Vừa lúc đó, kẻ thù hai chân nọ bước tới, đặt chân lên cổ con vượn rồi ngửa mặt rú lên man dại – Tiếng thét chính hiệu của loài vượn sau khi chiến thắng đối thủ. Tới lúc ấy đàn vượn mới biết rằng con vượn đầu đàn của chúng đã chết.

    Tiếng thét của Tácdăng sắc nhọn như mũi dao, xuyên qua từng kẽ lá. Lũ vượn con trên các lùm cây nô đùa vội vàng nép vào lưng mẹ. Chim chóc ngừng kêu. Cả một dải rừng già im ắng. Chỉ thỉnh thoảng đó đây vang lên tiếng quả khô rơi xào xạc.

    Tácdăng dừng lại, không thét nữa. Chàng lắc đầu cho mái tóc bay lên khỏi trán. Đó là một thói quen từ thời chàng còn để tóc dài ngang vai.

    Quan sát một hồi kỹ lưỡng, chàng nhận ra đàn vượn bao quanh chàng rất giống bộ lạc vượn cũ của mình. Chàng nhớ rằng, theo tập quán, nếu một con vượn nào đó được thừa nhận là thủ lĩnh, nó có toàn quyền hành động, có thể tự do cắn xe đồng loại bất cứ lúc nào, tùy thích. Nếu một thành viên của bộ lạc khác đến nhập bầy mà giết chết hoặc khuất phục được thủ lĩnh đương quyền, nó sẽ nghiễm nhiên ” lên ngôi” trở thành người kế vị. Chính vì vậy nếu Tácdăng bỏ đi, sớm muộn lũ vượn đực cũng phải cắn xé nhau để lựa chọn kẻ thống trị bộ lạc.

    Tácdăng còn đang băn khoăn thì một con vượn đực cao lớn tiến thắng đển chỗ chàng. Con vượn này đang độ trung niên, sung sức. Những bắp cơ của nó nổi lên từng múi lớn, rùng rùng chuyển động dưới lớp lông đen, bóng mượt. Nó há mồm, gầm gừ, để lộ những chiếc răng to, trắng lớn. Tácdăng vẫn đứng im lặng, theo dõi từng cử động nhỏ của con vật. Chàng biết rằng nếu lúc này chàng tiến hoặc lùi một bước, đều có nghĩa là chấp nhận cuộc chiến đấu. Thực lòng chàng không muốn thử sức lần thứ hai. Vì vậy chàng vẫn tiếp tục đứng im, bình thản nhìn con thú đang nhe răng tiến tới.

    Nhưng cái điều chàng không muốn lại cứ xảy ra. Sau phút bỡ ngỡ vì tiếng thét dữ dội của kẻ chiến thắng lạ mặt, đàn vượn lại xiết chặt vòng vây quanh chàng. Chúng có vẻ muốn chứng kiến cuộc tỉ thí và kiểm nghiệm sức mạnh của ứng cử viên thủ lĩnh. Vòng vây của đàn vượn càng kích thích dòng máu nóng trong mình con vượn đực. Sự cổ vũ âm thầm của đồng loại đã thôi thúc con vượn đực vững tâm lao vào cuộc chiến. Đôi chân của nó hơi ngắn nhưng khá nhanh nhẹn. Cái đầu to xù của nó hơi cúi xuống đất nhưng gồ vai của nó vẫn cao ngang mặt Tácdăng.

    Đột nhiên trong đầu Tácdăng lóe lên những âm thanh quen thuộc của thời thơ ấu. Chàng đã nhớ ra ngôn ngữ của bộ lạc vượn.

    – Mày là ai? – Tácdăng hỏi con vượn đực – mày đang xúc phạm Tácdăng con trai của Kala đấy.

    – Tao là Acút- Con vượn đực trả lời – Môlát chết rồi thì tao làm thủ lĩnh. Mày hãy cút đi! Nếu không tao sẽ giết mày.

    – Mày đã trông thấy tao giết Môlát rất dễ dàng, nếu tao muốn làm thủ lĩnh, tao có thể giết mày như thế. Nhưng Tácdăng này không muốn làm thủ lĩnh bộ lạc. Tácdăng chỉ muốn sống bình yên trên mảnh đất này thôi. Mày và Tácdăng này hãy trở thành bạn bè! Tácdăng sẽ giúp mày và mày cũng giúp đỡ Tácdăng.

    – Mày không thể giết được Acút! – Con vượn đực trả lời – Không có ai khỏe bằng Acút này. Nếu mày không giết Môlát thì Acút cũng giết nó. Bởi Acút này đã quyết định trở thành thủ lĩnh từ lâu rồi.

    Thay cho câu trả lời , Tácdăng bất thần lao vào con vượn ngang bướng. Nhanh như chớp, chàng đẩy mạnh chiếc mỗm con vượn sang bên trái rồi vòng sang bên phải, áp người phía sau lưng nó. Con vượn bàng hoàng, chưa kịp ứng phó đã bị Tácdăng vòng tay qua nách, khóa chặt cổ địch thủ, giống như lần trước. Chàng không muốn giết Acút nên chỉ gì chặt cánh tay để cho nó hiểu thế nào là sức mạnh Tácdăng.

    – Ka gô đa? – Tácdăng thì thào hỏi Acút. Đó là câu mà chàng đã có lần hỏi Kétchác ngày xưa. Trong ngôn ngữ của loài vượn ” Ka gô đa?” có nghĩa là ” đầu hàng chứ?”

    Acút chợt nhớ tiếng thét man rợ cảu Tácdăng sau khi giết chết Môlát. Nó khẽ rùng mình. Nhưng nó vẫn thích vị trí của người cầm đầu bộ lạc. Vì vậy nó không trả lời, cố vùng vẫy để xoay chuyển tình thế. Tuy vậy vòng tay đối thủ trên cổ nó mỗi lúc một xiết mạnh, làm nó vô cùng đau đớn. Chịu đựng được vài giây, nó buộc phải bật mồm run run kêu lên:

    – Ka gô đa.

    Tácdăng thả lỏng cánh tay.

    – Tao để cho mày sống mà làm thủ lĩnh- Tácdăng nói – Tácdăng này không thích cầm đầu bộ lạc. Nếu có kẻ nào tranh quyền thủ lĩnh của mày, Tácdăng này sẽ giúp cho mày.

    Acút đứng thẳng dậy, lắc cái đầu to xù, gầm gừ nhìn từng con vượn đực đang bao quanh. Nó biết rằng rất nhiều con vượn đực khỏe mạnh như nó cũng muốn làm thủ lĩnh. Nửa phút im lặng trôi qua không một con vượn nào xông ra tuyên chiến. Ngược lại lũ vượn đực xung quanh đã khiêm tốn lùi ra một quãng. Cuối cùng Acút nhập vào đàn biến mất vào rừng sâu.

    Trên bờ biển chỉ còn trơ lại một mìnhTácdăng. Cho tới lúc này chàng cảm thấy đau. Hoá ra trong cuộc vật lộn với Môlát, da chàng bị cào rách mấy mảng. Tuy vậy chàng vẫn kiên nhẫn chịu đựng và có phần dửng dưng với các vết máu,chẳng khác gì một con thú rừng. Chàng nghĩ bụng: Cần phải sắm sửa vũ khí càng sớm càng tốt.Tiếng gầm của các loài hổ báo từ rừng sâu vọng ra nhắc cho chàng nhớ rằng cuộc sống nơi đây cũng đầy đe doạ. Chảng còn cách nào khác là phải trở về với lối sống ngày xưa. Cuộc đấu tranh sinh tồn trong rừng xanh là vậy: Mày không giết tao, tao sẽ giết mày! Từ hôm nay chàng lại sẽ bị thú dữ rình mò săn đuổi. Ngai từ giờ phút này chàng phải có vũ khí phòng thân.

    Ngay ven bờ biển có một vách đá màu xanh. Nhìn màu đá Tácdăng biết đó là một loại đá cứng. Loay hoay một hồi chàng đã lấy được một thanh đá mỏng, có đầu nhọn. Vừa mài vừa đập, mấy tiếng đồng hồ sau, chàng đã có con dao bằng đá – thứ công cụ của loài người nguyên thuỷ. Sau dó chàng vào rừng kiếm một cành cây rất cứng bẻ lấy một đoạn rồi vót ngọn một đầu. Chàng tìm một lỗ đá trên đỉnh núi và nhồi vào đó một ít vỏ cây khô, thọc mũi gậy cứng vào lỗ đá rồi xoay chiếc gậy liên tục bằng hai lòng bàn tay. Sự kiên nhẫn của chàng đã được bù đắp lại chính đáng. Chỉ một lát sau từ lỗ đá chứa vỏ cây đã bốc lên một làn khói mỏng. Vỏ cây bốc cháy. Chàng nhanh nhẹn gạt những cành củi khô lên trên. Một hồi sau ngọn lửa đã bốc lên cháy rần rật.

    Từ lúc có lửa, Tácdăng miệt mài làm việc. Chàng mài dũa hoàn chỉnh con dao bằng đá. Chàng còn chế tạo các vũ khí cần thiết giống như ngày trước. Đốc dao găm, một cánh cung, một ống tên và một ngọn giáo. Sau khi có đủ các trang bị cho cuộc sống săn bắn và tự vệ. Chàng tìm một lùm cây cao ven sông làm một cái chòi rất kín đáo. Chàng dùng lá cọ lợp thành mái che và dùng cỏ khô rải làm lớp đệm.

    Trời đã tối từ lúc nào, Tácdăng không hề biết. Chàng chợt nhận ra là bụng mình rỗng tuếch. Cơn đói bắt đầu hành hạ chàng. Trong lúc lang thang tìm kiếm vật liệu làm vũ khí, chàng đã phát hiện được đoạn sông mà lũ thú rừng thường tới uống nước.

    Với sự khéo léo nhanh nhẹn của loài khỉ, Tácdăng chuyền qua các lùm cây hướng thẳng tới máng nước đó. Rừng sâu đã bắt đầu rậm rịch tiếng chân các loài thú ăn đêm. Tácdăng khẽ thở dài. Nếu không có nỗi lo lắng nhớ nhung vò xé trong lòng, chắc hẳn chàng sẽ cảm thấy mình là người hạnh phúc. Bởi vì sau bao ngày tháng lăn lộn trong thế giới loài người, tới giờ này chàng mới trở về cuộc sống tự do của thời niên thiếu. Bằng một cú nhảy nhẹ nhàng, chàng vọt sang một cành cây cổ thụ mọc ngả xuống lối mòn mà thú rừng thường qua lại. Đôi mắt tinh tường của chàng đảo bốn xung quanh, tìm kiếm con mồi. Quả là ” cầu được ước thấy”, chàng vừa co chân theo tư thế của loài báo vồ mồi, đã trông thấy một con hươu thủng thẳng đi tới. Nhưng con hươu không phải đi tới một mình. Bám sát sau lưng nó , còn có một con vật khác. Hình như con hươu không hề trông thấy, cũng không đánh hơi được kẻ đang bám sau lưng mình. Từ trên cành cây, đứa con trai của rừng xanh đã trông thấy tất cả. Chàng chưa biết chắc chắn con thú sau lưng hươu là con gì, nhưng ắt hẳn là một loài thú dữ cũng đang kiếm ăn như chàng. Có thể đó là một con sư thử hoặc một con báo Sêta. Nếu con hươu không chạy nhanh tới chỗ Tácdăng, Tácdăng tất dễ bị con thú hớt tay trên, cái ý nghĩ lo sợ mất mồi vừa thoáng hiện trong đầu Tácdăng, thì ngay lúc đó con hươu giật mình phóng thẳng tới chỗ Tácdăng. Hình như con hươu đã phát hiện ra mối đe doạ rình rập sau lưng mình nên định chạy thoạt sang bên kia vũng lội. Đúng thế, sau lưng con hươu khoảng dăm chục thước lộ ra thân hình uyển chuyển của con sư tử Numa, Tácdăng đã nhận rõ mặt con sư tử. Cùng lúc ấy con hươu đã chạy tới tầm vồ của chàng.

    Không do dự, Tác dăng nhảy thẳng xuống lưng hươu. Trông thấy kẻ cướp mồi, sư tử Numa vội vàng phóng tới. Tácdăng nhanh tay tóm chặt sừng hươu , nghiến răng xoắn cổ con vật gần hết một vòng. Con vật chỉ kịp kêu ré lên một tiếng ngạt hơi rồi dãy chết. Tácdăng vác con hươu còn đang dãy trên vai rồi leo lên cành cao đúng lúc sư tử Numa lao tới gốc cây. Chàng mỉm cười hài lòng, cúi đầu nhìn xuống đất. Đôi mắt màu vàng lóng lánh của sư tử Numa đang chiếu thẳng vào mặt chàng bằng thứ ánh sáng của lòng căm uất tột độ. Sau khi ngồi thật thoải mái trên cây, chàng thong thả rút dao khoét một miếng thịt thật ngon ở mông hươu, đưa lên miệng. Phía dưới đất, con sư tử vẫn lồng lộn chạy qua chạy lại, thỉnh thoảng lại với hai chân trước lên gốc cây, cào xoàn xoạt. Tiếng gầm gừ của nó mỗi lúc một nhỏ dần. Nó đã có vẻ tuyệt vọng, chán chường vì tên cướp chưa kịp nhìn rõ mặt.

    Sau khi nếm đủ hai chục miếng thịt nóng ngọt ngào, Tácdăng đặt con hươu ăn dở lên một chạc cây. Chẳng thèm để ý tới con sư tử còn đang tức tối, lởn vởn phía dưới, Tácdăng vội vã chuyền qua các lùm cây, tìm về mái chòi của mình. Món ăn tươi bữa tối vẫn còn để lại dư vị ngon lành cho tới khi chàng sửa soạn chỗ ngã lưng. Dòng máu rừng già trong cơ thể chàng hình như bắt đầu chảy mạnh hơn. Chàng huân tước Grâyxtâu chợt nhận ra rằng, bữa thịt hươu vừa rồi ngon gấp trăm lần những bữa đại tiệc trong các vũ hội của giới quý tộc Luân đôn… Chàng kéo búi cỏ gối đầu rồi ngủ một mạch cho tới bữa trưa ngày hôm sau.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Truyện Tarzan 3: Luật Của Rừng Già
  • Tarzan 3: Luật Của Rừng Già
  • Một Xã Hội Ứng Xử Theo Luật Rừng
  • Xã Hội Đen, Mafia, Lợi Ích Nhóm
  • Thấy Gì Từ Vụ Án Thẩm Phán Sử Dụng “luật Rừng”
  • Luật Sư Và Ứng Xử Kiểu Luật Rừng

    --- Bài mới hơn ---

  • Phim 2 Ngày 1 Đêm (Phần 3) Ep Tập 269
  • Team Wowy Hứa Hẹn Bùng Nổ Ở Vòng Đối Đầu Rap Việt
  • Đối Đầu Của Rap Việt: Suboi Tung Nón Vàng Cứu R.i.c
  • 4 Đội Rap Việt Sẵn Sàng Góp Mặt Tại Vòng 2 Đầy Thử Thách
  • Rap Việt Lộ Kết Quả 8 Thí Sinh Vào Chung Kết?
  • Khi sự thật đã được làm rõ thì hóa ra ngoài sự việc có vụ xô xát, hành hung người đi đường thì những gì mà hai vị luật sư Trần Thu Nam và Lê Văn Luân đã tung lên mạng để kích động dư luận là bịa đặt.

    Chiều 10/11, Đại tá Nguyễn Duy Ngọc, Phó Giám đốc, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội đã chủ trì cuộc họp thông báo kết luận điều tra ban đầu vụ việc luật sư Trần Thu Nam (39 tuổi, ở Cầu Giấy, Hà Nội) thuộc Văn phòng luật sư Tín Việt và Cộng sự và luật sư Lê Văn Luân (30 tuổi, ở Đống Đa, Hà Nội) thuộc Văn phòng luật sư Hưng Đạo Thăng Long bị một số đối tượng hành hung.

    Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội đã xác minh, làm rõ tám đối tượng tham gia vụ việc đánh hai luật sư gồm: Đặng Quang Huy (sinh năm 1989, xã Nam Phương Tiến, Chương Mỹ), Nguyễn Duy Ninh (sinh năm 1984, xã Nam Phương Tiến, Chương Mỹ),Lưu Công Thắng (sinh năm 1981, xã Thanh Bình, Chương Mỹ), Đỗ Xuân Nguyên (sinh năm 1978, xã Trường Yên, Chương Mỹ), Cao Văn Huân (sinh năm1995, xã Nam Phương Tiến); Nguyễn Duy Mạnh (sinh năm 1994, xã Tân Tiến, Chương Mỹ), Hoàng Đình Dần(sinh năm 1986, xã Phú Nghĩa, Chương Mỹ) đều làm ruộng; Nguyễn Gia Tú (sinh năm 1977, xã Đông Phương Yên, Chương Mỹ) nhân viên Quỹ tín dụng xã Đông Phương Yên.

    Qua quá trình đấu tranh khai thác điều tra ban đầu, các đối tượng đã khai nhận khoảng 12 giờ ngày 3/11, các đối tượng ngồi ăn tại nhà hàng Ngân Trinh. Đến 14 giờ cùng ngày, các đối tượng rủ nhau đi thăm người ốm bằng xe máy tại địa phận thôn Lũng Vị, xã Đông Phương Yên thì thấy xe ôtô 4 chỗ, trên xe có hai luật sư Trần Thu Nam và Lê Văn Luân.

    Vì xe ôtô phóng nhanh bắn bụi bẩn lên người nên các đối tượng đuổi theo. Đến 15 giờ 30 phút ngày 3/11, các đối tượng đứng chờ trên trục đường để đợi ôtô ra và có hành vi hành hung hai luật sư trên.

    Cơ quan điều tra xác định Cao Văn Huân là người chặn đầu xe. Sau đó, Huân, Thắng, Mạnh, Ninh xông vào dùng tay chân đấm đá vào mặt hai luật sư. Khi luật sư Luân bỏ chạy, Đỗ Văn Nguyên đuổi theo, đạp vào người làm luật sư Lê Văn Luân ngã xuống ruộng.

    Đại tá Nguyễn Văn Viện, người phát ngôn Công an thành phố Hà Nội cho biết, thông tin cho rằng trong số đối tượng hành hung hai luật sư có cả nhân viên công an xã và việc hai luật sư bị cướp điện thoại di động là sai sự thật.

    Căn cứ vào tài liệu điều tra thu thập được, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội đã xác định ngay trước thời điểm tám thanh niên chặn xe để đánh anh Nam và anh Luân thì có anh Nguyễn Văn Cửu, sinh năm 1982 là công an viên xã Đông Phương Yên có đi xe máy qua khu vực đó, nhưng không dừng lại và không biết, không tham gia vào sự việc trên.

    Cũng theo Công an thành phố Hà Nội, nằm trong diễn biến vụ việc việc trên, luật sư Lê Văn Luân đã trình bày với Cơ quan Cảnh sát điều tra trong quá trình xô xát, anh Luân bị ngã xuống ruộng nước sau đó bỏ chạy. Khi anh Luân quay lại xe ôtô thì mới biết bị rơi chiếc điện thoại di động LG D682 màu đen. Cơ quan Cảnh sát điều tra đã truy tìm chiếc điện thoại này nhưng chưa thấy.

    Đại tá Nguyễn Văn Viện cho biết thêm về thông tin phản ánh việc Cơ quan Cảnh sát điều tra gây khó khăn trong việc cấp Giấy chứng nhận người bảo vệ quyền lợi của đương sự trong vụ án bị can Đỗ Đăng Dư đang bị tạm giam tại Trại giam số 3 bị Vũ Văn Bình là can phạm cùng buồng giam đánh, gây thương tích dẫn đến tử vong, xảy ra ngày 6/10/2015 là không chính xác.

    Đến đây thì dư luận và cư dân mạng có quyền ném đá hai vị luật sư này về tội là luật sư mà phát ngôn như kẻ vô học, vu cáo lực lượng công an, kích động dư luận bằng những lời lẽ suy đoán thiếu căn cứ. Chính họ mới là những người phải chịu trách nhiệm vì đã làm mất uy tín Liên đoàn luật sư khi phát ngôn bừa bãi, hấp tấp trước sự kiện pháp lý.

    Qua vụ việc này chúng ta càng thấy rõ bộ mặt thật của các phương tiện truyền thông phương Tây BBC, VOA, RFI, RFA cùng những trang mạng Bauxite, Ba Sàm, Tễu, Huỳnh Ngọc Chênh… đã đồng ca một hợp ca vu cáo, bịa đặt, kích động với ý đồ xấu nhằm làm mất uy tín chính quyền nhân dân.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Lan Trinh: ‘ông Bầu Xử Luật Rừng Với Tôi’
  • Pháp Luật Nghiêm Để Triệt Tiêu Các Kiểu Hành Xử Theo “luật Rừng”
  • Vay Tiền Tiêu Dùng Tín Chấp Có Bị Xử Theo Luật Rừng?
  • Quy Định Về Giao Đất Rừng Phòng Hộ, Đất Rừng Sản Xuất
  • Có Được Chuyển Đất Rừng Sản Xuất Sang Đất Ở Không?
  • Các Văn Bản Pháp Luật Về Rừng

    --- Bài mới hơn ---

  • Văn Bản Pháp Luật Quản Lý Bảo Vệ Rừng
  • Văn Bản Pháp Luật Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu
  • Văn Bản Pháp Luật Về Phòng Chống Rửa Tiền
  • Các Văn Bản Pháp Luật Liên Quan Đến Phòng Chống Rửa Tiền Và Quản Lý Ngoại Hối Được Ban Hành
  • Các Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật Chính Của Việt Nam Liên Quan Đến Cơ Chế Phòng, Chống Rửa Tiền Và Tài Trợ Khủng Bố
  • Văn Bản Pháp Luật Về Rừng, Các Văn Bản Pháp Luật Về Rừng, Văn Bản Pháp Luật Quản Lý Bảo Vệ Rừng, Hiểu Biết Của Đồng Chí Về Vi Phạm Pháp Luật, Kỷ Luật Và Trách Nhiệm Pháp Lý? Các Giải Pháp Phòng, Ch, Hiểu Biết Của Đồng Chí Về Vi Phạm Pháp Luật, Kỷ Luật Và Trách Nhiệm Pháp Lý? Các Giải Pháp Phòng, Ch, Hiểu Biết Của Đồng Chí Về Vi Phạm Pháp Luật, Kỷ Luật Và Trách Nhiệm Pháp Lý? Các Giải Pháp Phòng, Ch, Câu Thơ Rừng Mơ ôm Lấy Núi Sử Dụng Biện Pháp Tu Từ Gì, Phương Pháp Điều Tra Rừng, Pháp Luật Về Bảo Vệ Quyền Lợi Người Tiêu Dùng Với Pháp Luật Thương Mại, Tiểu Luận Pháp Luật Và Hệ Thống Pháp Luật Xhcn Việt Nam, Pháp Luật Và Thực Hiện Pháp Luật Trong Nhà Nước Xhcnvn, Pháp Luật Quốc Tế, Pháp Luật Nước Ngoài Về Bảo Vệ Quyền Trẻ Em, Giải Pháp Tìm Nguồn Tài Trợ Phi Chính Phủ Trồng Rừng, Luật Rừng 178, Luật Rừng Uno, Luật Rừng Exo, Luật Rừng, Luật Rừng Tập 1, Luật Rừng chúng tôi Luật Rừng Kphim, Luật Rừng Bản Trung, Văn Bản Pháp Luật Môn Học Lý Luận Nhà Nước Và Pháp Luật, Hướng Dẫn Thi Hành Luật Bảo Vệ Rừng, Luật Phòng Chống Cháy Rừng, Nghị Định Hướng Dẫn Thi Hành Luật Bảo Vệ Rừng, Báo Cáo Kết Quả Qua Giám Sát Việc Tuân Thủ Hiến Pháp Và Pháp Luật Của Hội Đồng Nhân Dân Xã, Quy Định Pháp Luật Về Khiếu Nại Là Cơ Sở Pháp Lý Để Công Dân Thực Hiện Qu, Pháp Luật Về Tuyển Dụng Viên Chức ở Vn Hiện Nay Trạg Và Giải Pháp, Giải Thích Câu Tục Ngiải Pháp Chủ Yêu Đường Lối, Chính Sách, Pháp Luật Của Đẩng, Nhà Nươc…, Sống Và Làm Việc Theo Hiến Pháp Và Pháp Luật, Danh Mụcvề Quản Lý Thực Vật Rừng, Động Vật Rừng Nguy Cấp, Quý, Hiếm, Sổ Tay Hướng Dẫn Thực Hiện Quản Lý Rừng Bền Vững Cho Rừng Trồng, Về Quản Lý Thực Vật Rừng, Động Vật Rừng Nguy Cấp, Quý, Hiếm, Một Số Giải Pháp Hoàn Thiện Pháp Luật Về Hoạt Động Thu Thập Chứng Cứ Của Người Bào Chữa Trong Tố Tụn, Một Số Giải Pháp Hoàn Thiện Pháp Luật Về Hoạt Động Thu Thập Chứng Cứ Của Người Bào Chữa Trong Tố Tụn, Văn Bản Pháp Luật Nào Dưới Đây Có Hiệu Lực Pháp Lý Cao Nhất, Phương Pháp Nghiên Cứu Khoa Học Pháp Luật, Biện Pháp Xử Lý Văn Bản Pháp Luật Khiếm Khuyết, Khái Niệm Chính Sách Pháp Luật Và Hệ Thống Chính Sách Pháp Luật, Văn Bản Pháp Luật Là Gì Có Mấy Loại Văn Bản Pháp Luật, Luật Phòng Chống Bệnh Truyền Nhiễm Thư Viện Pháp Luật, Nghị Định Kiểm Tra Xử Lý Kỷ Luật Trong Thi Hành Pháp Luật Về Xử Lý Vi Phạm , Phòng Chống Vi Phạm Kỷ Luật,pháp Luật Trong Quân Đội, Dự Thảo Luật Sửa Đổi Bổ Sung Một Số Điều Của Luật Giám Định Tư Pháp, Giáo Trình Luật Hiến Pháp Khoa Luật Đhqghn, Luật Ban Hành Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật Số 80/2015/qh13, Chương Trình Khung Pháp Luật Đại Cương Đại Học Luật Hà Nội, Quản Trị Công Ty Luật Theo Pháp Luật Việt Nam, Văn Bản Pháp Luật Dành Cho Học Phần Luật Kinh Doanh, Bộ Luật Hình Sự Việt Nam Đang Có Hiệu Lực Pháp Luật Là, Văn Bản Pháp Luật Có Giá Trị Pháp Lý Cao Nhất, Văn Bản Pháp Luật Hiến Pháp, Điều 4 Luật Ban Hành Văn Bản Pháp Luật 2022, Giáo Trình Luật Hiến Pháp Đại Học Luật Hà Nội, Lý Luận Nhà Nước Và Pháp Luật Luật Lao Động, Dự Thảo Luật Ban Hành Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật, Đề án Giao Rừng Cho Thuê Rừng, Điều 4 Luật Ban Hành Văn Bản Pháp Luật, Đề Thi Môn Xây Dựng Văn Bản Pháp Luật Trường Đại Học Luật Hà Nội, Luật Ban Hành Văn Bản Pháp Luật 1996, Vai Trò Của Luật Sư:luật Sư Bảo Vệ Quyền Và Lợi ích Hợp Pháp Cho Nguyên Đơn, Lý Luận Nhà Nước Và Pháp Luật Đại Học Luật Hà Nội, Luật Phổ Biến Giáo Dục Pháp Luật, Luật Ban Hành Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật, Biên Bản Cuộc Họp Rút Kinh Nghiệm Trong Công Tác Trồng Rừng Rừng, Tăng Cường Quản Lý, Giáo Dục Chấp Hành Kỷ Luật; Phòng Ngừa, Ngăn Chặn Vi Phạm Pháp Luật Và Vi Phạm K, Tăng Cường Quản Lý, Giáo Dục Chấp Hành Kỷ Luật; Phòng Ngừa, Ngăn Chặn Vi Phạm Pháp Luật Và Vi Phạm K, Bài Tham Luận Về Quản Lý Rèn Luyện Kỷ Luật , Chấp Hành Pháp Luật Trong Quân Đội, Tình Hình Tệ Nạn Xã Hội, Vi Phạm Kỷ Luật, Pháp Luật Có Liên Quan Đến Quân Đội, Bộ Luật Dân Sự Pháp Và Đức, Văn Bản Pháp Luật Đất Đai, Văn Bản Pháp Luật Sở Hữu Trí Tuệ, Bộ Luật Dân Sự Pháp, Bộ Luật Dân Sự Pháp Pdf, Văn Bản Pháp Luật Trẻ Em, Tìm Văn Bản Pháp Luật Về Ma Túy, Văn Bản Pháp Luật Ueh, Văn Bản Pháp Luật Huế, Chủ Đề Pháp Luật, Văn Bản Pháp Luật Gia Lai, Văn Bản Pháp Luật Gồm, Văn Bản Pháp Luật Về Đất Đai, Văn Bản Pháp Luật Doc, Văn Bản Pháp Luật Sbv, Sự Tồn Tại Của Pháp Luật, Tư Vấn Pháp Luật, Văn Bản Pháp Luật, Văn Bản Pháp Luật Hà Nội, Văn Bản Pháp Luật Mới Về Đất Đai, Văn Bản Pháp Luật Bao Gồm, Văn Bản Pháp Luật Bộ Y Tế, Văn Bản Pháp Luật Mới, Văn Bản Pháp Luật Mẫu, Văn Bản Pháp Luật Là Gì Cho Ví Dụ, Văn Bản Pháp Luật Của Bộ Y Tế, Văn Bản Pháp Luật Là Gì, Văn Bản Pháp Luật Là, Tin Pháp Luật, Văn Bản Pháp Luật Dân Sự, Luật Pháp,

    Văn Bản Pháp Luật Về Rừng, Các Văn Bản Pháp Luật Về Rừng, Văn Bản Pháp Luật Quản Lý Bảo Vệ Rừng, Hiểu Biết Của Đồng Chí Về Vi Phạm Pháp Luật, Kỷ Luật Và Trách Nhiệm Pháp Lý? Các Giải Pháp Phòng, Ch, Hiểu Biết Của Đồng Chí Về Vi Phạm Pháp Luật, Kỷ Luật Và Trách Nhiệm Pháp Lý? Các Giải Pháp Phòng, Ch, Hiểu Biết Của Đồng Chí Về Vi Phạm Pháp Luật, Kỷ Luật Và Trách Nhiệm Pháp Lý? Các Giải Pháp Phòng, Ch, Câu Thơ Rừng Mơ ôm Lấy Núi Sử Dụng Biện Pháp Tu Từ Gì, Phương Pháp Điều Tra Rừng, Pháp Luật Về Bảo Vệ Quyền Lợi Người Tiêu Dùng Với Pháp Luật Thương Mại, Tiểu Luận Pháp Luật Và Hệ Thống Pháp Luật Xhcn Việt Nam, Pháp Luật Và Thực Hiện Pháp Luật Trong Nhà Nước Xhcnvn, Pháp Luật Quốc Tế, Pháp Luật Nước Ngoài Về Bảo Vệ Quyền Trẻ Em, Giải Pháp Tìm Nguồn Tài Trợ Phi Chính Phủ Trồng Rừng, Luật Rừng 178, Luật Rừng Uno, Luật Rừng Exo, Luật Rừng, Luật Rừng Tập 1, Luật Rừng chúng tôi Luật Rừng Kphim, Luật Rừng Bản Trung, Văn Bản Pháp Luật Môn Học Lý Luận Nhà Nước Và Pháp Luật, Hướng Dẫn Thi Hành Luật Bảo Vệ Rừng, Luật Phòng Chống Cháy Rừng, Nghị Định Hướng Dẫn Thi Hành Luật Bảo Vệ Rừng, Báo Cáo Kết Quả Qua Giám Sát Việc Tuân Thủ Hiến Pháp Và Pháp Luật Của Hội Đồng Nhân Dân Xã, Quy Định Pháp Luật Về Khiếu Nại Là Cơ Sở Pháp Lý Để Công Dân Thực Hiện Qu, Pháp Luật Về Tuyển Dụng Viên Chức ở Vn Hiện Nay Trạg Và Giải Pháp, Giải Thích Câu Tục Ngiải Pháp Chủ Yêu Đường Lối, Chính Sách, Pháp Luật Của Đẩng, Nhà Nươc…, Sống Và Làm Việc Theo Hiến Pháp Và Pháp Luật, Danh Mụcvề Quản Lý Thực Vật Rừng, Động Vật Rừng Nguy Cấp, Quý, Hiếm, Sổ Tay Hướng Dẫn Thực Hiện Quản Lý Rừng Bền Vững Cho Rừng Trồng, Về Quản Lý Thực Vật Rừng, Động Vật Rừng Nguy Cấp, Quý, Hiếm, Một Số Giải Pháp Hoàn Thiện Pháp Luật Về Hoạt Động Thu Thập Chứng Cứ Của Người Bào Chữa Trong Tố Tụn, Một Số Giải Pháp Hoàn Thiện Pháp Luật Về Hoạt Động Thu Thập Chứng Cứ Của Người Bào Chữa Trong Tố Tụn, Văn Bản Pháp Luật Nào Dưới Đây Có Hiệu Lực Pháp Lý Cao Nhất, Phương Pháp Nghiên Cứu Khoa Học Pháp Luật, Biện Pháp Xử Lý Văn Bản Pháp Luật Khiếm Khuyết, Khái Niệm Chính Sách Pháp Luật Và Hệ Thống Chính Sách Pháp Luật, Văn Bản Pháp Luật Là Gì Có Mấy Loại Văn Bản Pháp Luật, Luật Phòng Chống Bệnh Truyền Nhiễm Thư Viện Pháp Luật, Nghị Định Kiểm Tra Xử Lý Kỷ Luật Trong Thi Hành Pháp Luật Về Xử Lý Vi Phạm , Phòng Chống Vi Phạm Kỷ Luật,pháp Luật Trong Quân Đội, Dự Thảo Luật Sửa Đổi Bổ Sung Một Số Điều Của Luật Giám Định Tư Pháp, Giáo Trình Luật Hiến Pháp Khoa Luật Đhqghn, Luật Ban Hành Văn Bản Quy Phạm Pháp Luật Số 80/2015/qh13, Chương Trình Khung Pháp Luật Đại Cương Đại Học Luật Hà Nội, Quản Trị Công Ty Luật Theo Pháp Luật Việt Nam, Văn Bản Pháp Luật Dành Cho Học Phần Luật Kinh Doanh, Bộ Luật Hình Sự Việt Nam Đang Có Hiệu Lực Pháp Luật Là,

    --- Bài cũ hơn ---

  • Văn Bản Pháp Luật Về Rừng
  • Thủ Tục Đăng Ký Thành Lập Hộ Kinh Doanh Cá Thể
  • Các Quy Định Pháp Luật Về Hộ Kinh Doanh
  • Pháp Luật Về Hộ Kinh Doanh
  • Quy Định Về Hộ Kinh Doanh
  • Dùng “luật Rừng” Xử Bạn Nghiện

    --- Bài mới hơn ---

  • Quy Định Tham Gia Chương Trình Rap Việt All
  • Nỗi Khổ Của Một Người Việt Phạm Tội Lái Xe Say Xỉn Ở Mỹ
  • Phạt Lái Xe Uống Rượu Ở Mỹ: Nghiêm Minh Nhưng Không Cứng Nhắc
  • Một Số Quy Định Cơ Bản Của Luật Phòng Chống Tác Hại Của Rượu, Bia Năm 2022 Và Nghị Định Số 100/2019/nđ
  • Quy Định Mới Trong Kiểm Soát Việc Mua Bán Rượu, Bia
  • (CAO) Đưa tiền cho bạn đi mua dụng cụ sử dụng ma túy đá nhưng bị “ém” bớt, Linh dùng “luật rừng” phạt Lộc số tiền gấp 3 lần. Nhiều lần đòi không được, Linh gọi đồng bọn tìm đến tận nhà xách dao đâm gục “con nợ”.

    Ngày 20-4, Công an Q.11, chúng tôi vẫn đang củng cố hồ sơ để xử lý hai đối tượng Nguyễn Ngọc Linh (SN 1980) và Đinh Công Thân (SN 1996, cùng tạm trú Q. Bình Tân) về hành vi “cố ý gây thương tích”.

    Theo kết quả điều tra ban đầu, Linh và Lưu Văn Lộc (SN 1998, ngụ Q.11) có quen biết với nhau từ trước. Khoảng tháng 2-2018, Linh đưa cho Lộc 500 ngàn đồng để đi mua nỏ thủy tinh sử dụng ma túy đá.

    Tuy nhiên, Lộc chỉ mua hết 100 ngàn đồng, còn 400.000đ Lộc không đưa lại cho tên Linh mà giữ lại. Sau đó Linh biết được nên dùng “luật rừng” phạt Lộc 1,5 triệu đồng. Ngoài ra, Lộc còn mượn của Linh 1 triệu đồng để tiêu xài.

    Tối ngày 18-4, Linh và Thân đến nhà Lộc đòi nợ. Lúc này hai bên xảy ra mâu thuẫn nên Linh đã dùng dao xếp đâm vào bắp tay Lộc. Thân cũng dùng dùng dao đâm vào bả vai khiến nạn nhân phải vào bệnh viện Q11 cấp cứu.

    Ngay sau khi tiếp nhận thông tin vụ án, Công an Q.11 nhanh chóng vào cuộc điều tra và bắt gọn hai đối tượng để phục vụ công tác điều tra. Bước đầu, hai đối tượng đã thừa nhận hành vi phạm tội của mình. Hiện vụ án đang được điều tra làm rõ.

    Thanh Minh

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đất Rừng Sản Xuất Là Gì? Quy Định Về Chuyển Nhượng, Thế Chấp & Giao Đất Như Nào?
  • Đất Rừng Sản Xuất Là Gì? Xây Nhà, Chuyển Nhượng & Thế Chấp
  • Trùm Xã Hội Đen Đe Dọa, Đòi Xử Từ Hiểu Đông Theo ‘Luật Rừng‘ Vì Lý Do Bất Ngờ
  • Khi Giang Hồ Vác Dao Xử Theo “luật Rừng”!
  • Chi Tiết Thủ Tục Hành Chính
  • Luật Rừng Trong Tiếng Tiếng Anh

    --- Bài mới hơn ---

  • Cách Chơi Trong Tiếng Tiếng Anh
  • Từ Vựng Tiếng Anh Về Các Loại Trò Chơi
  • 4 Trò Chơi Nhóm Hay Nhất Để Học Tiếng Anh
  • Học Tiếng Anh Pháp Lý Ở Môi Trường Đại Học
  • Bosman Là Gì? Ngược Dòng Lịch Sử Khám Phá Sự Ra Đời Của Luật Bosman
  • Cánh hữu lúc nào cũng vì tiền, chủ nghĩa dân tộc, luật rừng.

    The right’s always been about money, nationalism, the law of the jungle.

    OpenSubtitles2018.v3

    Luật rừng đó Sarah.

    It’s the law of the jungle.

    OpenSubtitles2018.v3

    Đấy là luật rừng

    It’s the law of the jungle.

    OpenSubtitles2018.v3

    Luôn có luật rừng gần đâu đây, quan sát vào.

    There’s always a law dog somewhere close, watching.

    OpenSubtitles2018.v3

    Chơi một trò chơi với cái luật rừng ngu ngốc của nó.

    Play this game with its own set of stupid fucking rules.

    OpenSubtitles2018.v3

    Los Pepes là một đội đao phủ xài luật rừng.

    Los Pepes is a vigilante death squad.

    OpenSubtitles2018.v3

    Họ sẽ dùng luật rừng đấy..

    That could lead to Lynch law

    OpenSubtitles2018.v3

    Hắn nghĩ các người vẫn còn nợ hắn một vụ hành hình theo luật rừng.

    He ps you still owe him for a lynching.

    OpenSubtitles2018.v3

    Và dựa theo “luật rừng” của hắn, hắn cũng phải thả các con vật, vì bạn đưa ra câu trả lời đúng.

    And by its own rules, the troll has to free the creatures as well, since you said a true statement.

    ted2019

    Ví dụ, phân đoạn “Luật Rừng” đã đặt ra các luật lệ về sự an toàn cho các cá nhân, gia đình và cộng đồng.

    The verses of “The Law of the Jungle“, for example, lay down rules for the safety of inpiduals, families, and communities.

    WikiMatrix

    Trong phiên tòa năm 2007, công an đã bịt miệng không cho ngài nói khi ngài phản đối hội đồng xét xử và lên án họ thực thi thứ “luật rừng”.

    During his trial in 2007, police placed their hands over his mouth to muzzle him when he confronted Vietnamese judicial officials and accused them of practicing the “law of the jungle.”

    hrw.org

    Bang cũng được mô tả trong phim tài liệu Hoa Kỳ năm 2014 tựa đề “Sacred Planet” và trong phiên bản mới của “The Amazing Race” cũng như trong một chương trình thực tế của Hàn Quốc mang tên “Luật Rừng“, đều trong năm 2014.

    The state was also featured in a 2014 American documentary of “Sacred Planet” and featured again in a new edition of “The Amazing Race” as well on a Korean reality show programme titled the “Law of the Jungle“, both in 2014.

    WikiMatrix

    Chính phủ bang Sabah đã ban hành một số luật nhằm bảo vệ các khu rừng và các loài hoang dã gặp nguy hiểm theo Sắc lệnh Động vật năm 1962, Đạo luật Rừng năm 1968 và Đạo luật Bảo tồn Loài hoang dã năm 1997 cùng các luật khác.

    The Sabah state government has enacted several laws to protect its forests and endangered wildlife species under the Animals Ordinance 1962, Forest Enactment 1968 and the Wildlife Conservation Enactment 1997 among others.

    WikiMatrix

    Chúng dạy ta về lòng tôn trọng đối với bề trên, sự vâng lời, và về địa vị xã hội với “Luật Rừng“, đồng thời cũng khắc họa về tinh thần tự do khi di chuyển giữa các thế giới khác nhau, như việc Mowgli chuyển từ rừng ra sống ở ngôi làng.

    They teach respect for authority, obedience, and knowing one’s place in society with “the law of the jungle“, but the stories also illustrate the freedom to move between different worlds, such as when Mowgli moves between the jungle and the village.

    WikiMatrix

    Đây là luật của khu rừng.

    This is the law of the jungle.

    OpenSubtitles2018.v3

    Oh, bọn con đọc luật của khu rừng.

    We recited the law of the jungle.

    OpenSubtitles2018.v3

    Đây là luật của khu rừng

    This is the law of the jungle

    OpenSubtitles2018.v3

    Na Uy là quốc gia đầu tiên ban hành luật cấm phá rừng, để ngăn chặn rừng mưa biến mất.

    Norway is the first country which banned cutting of trees (deforestation), in order to pvent rain forests from vanishing.

    WikiMatrix

    Chúng ta có thể dành 10, 000 lần tuổi thọ cố gắng cắt tỉa rừng rậm luật pháp này.

    We could spend 10, 000 lifetimes trying to prune this legal jungle.

    QED

    Trong hệ thống thông luật, chẳng hạn trong luật săn bắn hay luật về rừng của Anh, đã chỉ ra những động vật như thế nào thì được coi là res nullius và khi nào thì chúng trở thành tài sản của một người nào đó.

    In English common law, for example, forest laws and game laws have specified which animals are res nullius and when they become someone’s property.

    WikiMatrix

    Đã có những điều luật ngăn chặn phá rừng, môi trường sống của chúng và cấm săn bắn nhưng những điều luật này lại không được thi hành hiệu quả, điều này có thể đang dần thay đổi.

    Laws are in place to pvent the destruction of their habitat and to pvent hunting, but although these laws have not been strongly enforced, that may be changing.

    WikiMatrix

    Họ công thức hóa và qui định những chi tiết tỉ mỉ về việc cử hành các nghi lễ”. Một học giả khác viết: “Đạo của người Pha-ri-si đặt ra cả rừng luật lệ, chi phối đủ mọi mặt.

    Said another scholar: “Pharisaism produced a mass of legal rules covering all situations, with the inevitable consequence that they magnified trifles and in doing so trifled with magnitudes (Mt.

    jw2019

    Năm 1972, Ấn Độ ban hành Luật bảo vệ loài hoang dã và Dự án Hổ để bảo vệ những vùng hoang vu cốt yếu; Đạo luật Bảo tồn rừng được ban hành vào năm 1980 và sửa đổi bổ sung vào năm 1988.

    In 1972, India enacted the Wildlife Protection Act and Project Tiger to safeguard crucial wilderness; the Forest Conservation Act was enacted in 1980 and amendments added in 1988.

    WikiMatrix

    --- Bài cũ hơn ---

  • Glossary Of 2022 Construction Decrees
  • Luật Học Trong Tiếng Tiếng Anh
  • Luật Pháp Trong Tiếng Tiếng Anh
  • Quy Luật Là Gì – Kipkis
  • Luật Magnitsky Và Luật Tự Do Tôn Giáo 1150 : Thêm Cơ Hội Cho Nhân Quyền Việt Nam
  • Luật Rừng! (Sơn Dã Bần Phu)

    --- Bài mới hơn ---

  • Khi “Luật Rừng” Hữu Hiệu Hơn
  • Rico: Dự Luật Thượng Viện 50 Phù Hợp Với San Jose
  • Đội Ngũ Luật Sư Di Trú & Nhân Viên Pháp Lý Của Skt
  • Tìm Hiểu Thêm Thủ Tục Ly Dị
  • Môt Số Nguyên Tắc Về Thơ Lục Bát
  • Gửi bài này cho bạn bè

    09 tháng 4, 2008, hiệu đính 18 tháng 5, 2008

    “Luật rừng! Đồ luật rừng!”

    “Luật rừng” là những chữ mà người ta thường dùng để

    chỉ những hành động xâm phạm đến quyền lợi, tài sản và mạng sống của kẻ

    khác một cách táo bạo mà không cần biết đến đạo đức, lẻ phải hay pháp

    luật nào can thiệp vào, khi nhu cầu, hay lòng tham nổi lên mà lý trí con

    người không kềm chế được.

    Vì sao lại dùng chữ “Luật Rừng” để ám chỉ những

    hành động trên?

    Thú vật trong rừng khi đói thì ăn, không đợi giờ

    giấc, không cần biết trái cây ngọn cỏ này của ai, không cần biết những

    con thú nhỏ hay lớn cũng có đời sống của nó, đói thì cứ ăn cái đã.

    Không cần biết làm như vậy là xâm phạm đến tài sản, tính mệnh của kẻ

    khác. Đó là luật rừng.

    Còn loài người thì sao?

    “Chúng em là thú vật, không biết đọc chữ nghĩa

    của loài người nên chúng em phạm vào luật pháp của loài người các bác

    đặt ra.”

    “Chúng em là những kẻ thất học nên

    không biết đâu là luật. Chúng em không biết suy nghĩ nên không biết đâu

    là lẻ phải trái mà tránh khi hành động. Còn quý bác quý cô biết đọc

    biết viết thì sao? Các bác hành động đạo đức hơn chúng em chăng?”

    Nếu thú vật trên rừng mà biết nói, chắc chắn sẽ hỏi

    những câu hỏi như vầy.

    Thực vậy, nhờ có luật pháp được đặt ra để ngăn cấm,

    răn đe những ai lấp ló muốn trộm cắp, cướp của, giết người. Nếu xã hội

    loài người mà không có luật pháp bảo vệ, chắc chắn sẽ không còn tồn tại

    đến ngày nay. Mà loài người lại thông minh giỏi giang, đa mưu, lắm kế.

    Bao nhiêu là vũ khí tối tân, bao nhiêu chất độc nguy hiểm mà tung ra thì

    những kẻ yếu thế ắt phải chết ngay.

    Tuy nhiên, luật pháp của mỗi quốc gia, hay công

    pháp quốc tế được đặt ra để áp dụng với người dân thấp cổ bé miệng, và

    với những quốc gia bé nhỏ thôi. Còn đối với những quan chức, bọn tu sĩ

    có thế lực mạnh mà làm nhiều điều gian ác thì sao? Với những quốc gia

    mạnh thế thì sao? Chúng cũng xài luật rừng tuốt. Mạnh được yếu thua.

    Để chúng em đi ngược dòng lịch sử nhân loại mà dẫn

    chứng những biến cố lịch sử có ảnh hưởng lớn đến loài người cho các bác

    biết nghe:

    -*- Bên trời Âu, Cận Đông, các vùng Tiểu Á, một

    trong bốn cái nôi văn minh cổ của nhân loại Alexandre Le Grand/Alexander

    The Great, (356-323 BC) thiết lập một đế quốc rộng lớn chạy dài từ

    Macédonia (quê hương của ông ấy) dọc theo phía bắc Địa-trung-hải cho đến

    tận Á-Phú-Hán, Ấn-Độ, 1 phần Á-Rập, và bên kia bờ Địa-trung-hải là

    Ai-Cập với một sa mạc mênh mông.

    -Julius Caesar (100?-44 BC), anh hùng của đế quốc

    La-Mã, chinh phục Âu-Châu từ năm 49 đến 44 BC, Tiểu-Á, rồi qua đến

    Ai-Cập.

    -Bonaparte Napoléon I (1769-1821) sắp sửa thâu trọn

    gần Âu-châu thì thất trận ở Mạc-Tư-Khoa, rồi bị bại trận cuối cùng ở

    Waterloo bởi liên minh Áo, Phổ (Đức bây giờ), Nga, Tây-ban-nha….

    Và xa hơn có “Người Aryen ào ạt xâm lăng người

    Dravidien, người Achéen và người Dorien xâm lăng người Crétois và Egéen,

    người Germain xâm lăng người La-Mã, người Lombard xâm lăng người Ý và

    người Anh xâm chiếm khắp thế giới. (Will Durant, Lịch Sử Văn Minh Ấn-Độ,

    N-h-Lê dịch, tr. 46).

    -*- Còn Á-châu thì sao?

    Từ ngàn xưa, ở cái xứ “Trung-hoa vĩ đại” của loài

    người các bác, cũng là một trong bốn cái nôi văn minh cổ của nhân loại,

    các chư hầu đua nhau dành dân lấn đất. Ai thắng thì nhân danh “Mệnh

    Trời” mà “Thế thiên hành đạo” làm cho dân Tàu trên ngàn năm chinh

    chiến. Đến đời Tần-Thủy-Hoàng yên được vài chục năm, nhưng mà xương rơi

    máu đổ cũng nhiều. Sau khi Hán Sở tranh hùng trong 5 năm chinh chiến

    điêu linh, dân chúng yên ổn được gần 400 năm. Rồi Tấn triều, Nam triều,

    Bắc triều, Đại Đường, Ngũ đại tàn Đường, Bắc Tống, Nam Tống, Nguyên

    Mông, Đại Minh, rồi Thanh triều. Chưa hết, Bát quốc Liên-Minh xâu xé

    cái nôi văn minh của các bác ra nhiều mãnh. “Cái nôi văn minh” này xâu

    xé “cái nôi văn minh” kia. Những dân tộc hấp thụ nền văn hóa, giáo lý

    Kitô xâu xé dân tộc của nền văn minh Á-Đông ra từng mảnh để gặm nhắm cả

    gần trăm năm! Mỗi lần các “Thiên-Tử” thay nhau mà “thế thiên hành

    đạo”, thì các cuộc giao tranh giữa hai triều đại làm cho dân Tàu xang

    bang xất bất, ai oán lên tận mây xanh, dân tình ta thán.

    -Thành-Cát-Tư-Hãn với “vó ngựa đoàn quân viễn

    chinh đi đến đâu thì cỏ không mọc, gà không gáy, chó không sủa, trẻ con

    không dám khóc”. Vó ngựa chiến chinh Mông-Cổ chỉ bị chùn bước trước

    sức kháng cự của dân An-Nam nhỏ bé và của con cháu Thái-Dương Thần nữ mà

    thôi. Xin nhớ là khi chiến thuyền Mông-Cổ vượt bể để qua hòn đảo

    Phù-Tang thì không may bị bảo đánh chìm hơn một nửa, nên quân Mông bị

    thua to. Thiếu “thiên thời” rồi!

    Vào thời cận đại, con cháu của các Đức Lão-Tử,

    Khổng-Tử đã rủ lòng nhơn nghĩa, ra tay tế độ, bảo bọc trọn gói Tây-Tạng,

    Mãn-Châu và một số quần đảo Việt-Nam để che chở khi nắng mưa. Anh hùng

    hảo hán quá !

    Các vị trên là những anh hùng của xứ họ. Nhưng đối

    với các nước bị xâm lăng thì họ là kẻ cướp nước, kẻ dã man tàn bạo, kẻ

    hung tàn khát máu, kẻ tham lam đê tiện … Họ có tài quân sự để cướp bóc,

    và cái tâm của quỷ Sa-tan, quỷ Lu-xi-phe (nếu có các quỷ loại này).

    “Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” và sau một

    ngàn năm độc lập nhưng phải triều cống cho con cháu có nền đạo lý Khổng

    Mạnh thì gần“một trăm năm đô hộ giặc Tây”. Những cái đó

    đã nói lên cái văn minh của kẻ không phải luật rừng đấy ư ?

    số trong muôn vàn sự bạo tàn khát máu bỉ ổi vô cùng của loài người các

    bác.

    Trong hai trận Thế-chiến, các bác nhân danh đủ thứ

    chuyện để xâu xé nhau. Đầu sỏ này cấu kết đầu sỏ kia, đầu sỏ kia cấu

    kết đầu sỏ nọ, lập ra cái Đại-đồng này, cái Đại-Đông-Á kia mà thống trị

    kẻ yếu thế.

    Rồi vấn đề nhân quyền, tự do tín ngưỡng, tự do ngôn

    luận, tự do hội họp cũng được các bác nêu ra một cách sốt sắng. Dân Da

    Trắng thương Dân Da Vàng quá !!!!! Khi quyền lợi kinh tế chưa tương

    đồng trên thị trường thế giới, tài nguyên trên địa cầu chia chác không

    đều, các bác Da Trắng đem bày cái trò quyền này quyền kia ra mà làm khó

    nhau.

    Nhưng một khi “đôi bên đều có lợi” thì không sao!

    Không sao! Các Chú không tôn trọng nhân quyền thì dân “Các Chú” chịu

    lấy.

    “Các Chú” không có tự do tín ngưỡng hả? Không cho

    theo Đạo Thiên Chúa thì dân “Các Chú” không được lên thiên-đàng,

    thiên-đàng càng rộng chổ. Nếu có lên thì “Các Chú” get in line bên

    Đông, ta đây get in line bên Tây, đâu có sợ “Các Chú” dành đi đâu mà

    sợ.

    Không có tự do ngôn luận hả? Không sao! Không

    sao! Ta đây khỏi sợ nhức óc vì “Các Chú” nói ngách nói cạnh ta, khỏi

    lo!

    Không có tự do hội họp hả? Cũng không sao tuốt!

    Khỏi mất thì giờ đình công, lãng việc. Dồn hết thì giờ sản xuất hàng

    hóa được nhiều mà rẻ, ta mua cho.

    Thế đấy! Dùng nhơn nghĩa để làm bình phong, cái cớ

    hù dọa, đòi hỏi lẫn nhau thôi. Bây giờ “Các Chú” bên trời Đông vẫn

    chính sách đó, vẫn chế độ đó sao Chú Sam không lên tiếng eo xèo này nọ

    nữa đi? Chẳng qua là giả nhơn giả nghĩa cả đấy thôi các bác ạ!

    -Các bác đã nghe nói đến chế độ APARTHEID chưa?

    Nhờ sự can thiệp của Mỷ mà Nam Phi đã miễn cưỡng, cay đắng bãi bỏ chế độ

    Apartheid. Một chế độ ghê gớm của bọn thực dân da trắng Anh và Hòa-Lan

    đã áp đặt, dày xéo lên mãnh đất phì nhiêu vĩ đại, và tài nguyên phong

    phú ở tận cùng Nam châu Phi lục địa từ năm 1910. (Thực sự thì người

    Hoà-Lan đã đến đây từ 1652, và người Hòa-Lan lâu dần có tên gọi là

    Afrikaner, ngôn ngữ là Afrikaans). Luật pháp bất công và dã man đến độ

    mà chính người da trắng, ông W.W. Howitt trong cuốn Colonisationi

    Christianity (Londre 1938) đã phải phẩn uất thốt lên rằng “trên khắp

    thế giới, từ cổ tới kim không có một dân tộc nào đối xử với một dân tộc

    bị chinh phục lại mọi rợ thô bạo, tàn nhẫn đáng phỉ nhổ như những dân

    tộc tự cho là theo Kitô giáo đó. (René Dumont, L’Afric du

    noire est mal partie…Ed du Seuil, 1652. Đọc Alan Paton, “Pleure ô Pays

    Bien Aimé”, Ed. Albin Michel, 1950/Khóc lên đi ôi quê hương yêu dấu,

    Nguyễn-hiến-Lê dịch. Tác giả là một người da trắng, thấy luật pháp được

    đặt ra để bóc lột dã man người bản xứ, mà còn không chịu được, huống hồ

    là dân bản xứ Da Đen.

    Một số luật này cũng được áp dụng cho người An-Nam

    các bác dưới thời Pháp thuộc đó. Đều là thực dân cả thôi!

    Trong số loài người của các bác, còn có kẻ có lương

    tri đặt ra cái luật bảo vệ môi sinh. Nhờ luật bảo vệ môi sinh của

    Liên-hiệp-quốc mà rừng cây được bảo vệ, nhiều loài động vật quý hiếm

    chúng em khỏi bị diệt chủng. Nếu không thì chúng em bị diệt chủng từ

    lâu bởi “thiện chí đi khai hóa” cho nhau của loài người các bác. Rồi

    công pháp quốc tế được ai tôn trọng không?

    Nói về công pháp quốc tế, khoảng năm 1978, ông

    Đoàn-Thêm (cựu Đổng-lý văn phòng Phủ tổng-thống thời ông Diệm) kể cho

    tôi rằng, mặc dù hải phận quốc tế chỉ quy định từ bờ biển ra chưa đầy

    200 hải lý, nhưng các tàu biển của Mỷ bỏ neo ngày đêm khai thác mỏ thiếc

    ở ngoài khơi Thái-bình-Dương. Rồi các nước quanh đó đâm đơn lên tòa án

    quốc tế Lahay kiện Mỷ. Kiện cáo chưa ngã ngủ đến đâu và Mỷ vẫn tiếp tục

    khai thác tỉnh bơ, ai làm gì được. Mỏ thiếc này có trử lượng khai thác

    đến 600 năm, với năng xuất khai thác lúc bấy giờ!

    “Le colt fait la loi” (Cây súng làm nên luật

    pháp), “Le plus fort fait la loi ” ( Kẻ mạnh làm ra pháp luật ), ” La

    loi du plus fort ” – ” La raison du plus fort ” ( Luật của kẻ mạnh- Cái

    lý của kẻ mạnh), “Thượng-Đế đứng về phe có các tiểu đoàn mạnh “

    (Napoléon I) mà các bác!

    Chưa hết đâu, gần đây nghe các bác gấu ó nhau về

    việc có kẻ ỷ mạnh, đem tàu chiến đến lập thành phố mới ở cái nơi đâu tận

    ngoài bể khơi Việt-Nam vì nghe nói có khí mê-tan (metal), acétylène,

    métylène ở dưới chân dưới bụng người dân ngoài đó. Đấy, luật này là

    luật gì vậy hở các bác của loài người văn minh?

    Cũng ở Việt-Nam nửa:

    Nhiều người nhắc đi nhắc lại rằng nhờ có thực dân

    (trá hình dưới chiêu bài giảng đạo) đã sáng chế ra chữ Việt từ chữ

    La-tinh nên bây giờ các bác mới có được chữ viết dể dàng. Điều đó quá

    đúng đi thôi. Nhưng thưa các bác, đừng vội mừng! “Lợi bất cập hại!”

    Với chiêu bài giảng đạo làm bình phong, quân ăn cướp đã vơ vét biết bao

    tài nguyên, bao nhiêu xương máu, mồ hôi nước mắt của dân đen An-Nam đã

    đổ ra để có đuợc những chữ La-tin này. Thử nhìn lại các nước Nhật,

    Trung-Hoa, Đài-Loan, Nam, Bắc Hàn, Ấn-Độ, Pakistan có cần vần chữ La-tin

    cướp nước đó không mà bây giờ có nước thì đã có lò nguyên tử, có nước

    thì kinh tế dồi dào như 4 con rồng Á-châu.

    Cũng vẫn nhiều người rêu rao lên rằng“ Tại sao

    vua tôi nhà Nguyễn lại kỳ thị, giết chóc các cố đạo, giáo dân?” Thì

    đây là câu trả lời: Lấy danh nghĩa đi giảng đạo lý Ki-Tô: Charles

    Gosselin, một tên sĩ quan Pháp đã viết trong cuốn Đế-quốc An-Nam như

    sau: “Các cha đạo thực ra là cái cớ để chúng ta ra tay hành động với

    nước Nam …. nước Anh địch thủ của chúng ta đã nhanh chóng phát triển ở

    Viễn-Đông buộc chúng ta phải đặt chân vào vùng biển Trung-Hoa……. Nước

    Nam đã giúp chúng ta có cơ hội đó. Việc họ giết các giáo sĩ người Pháp

    đã cho chúng ta cái cớ để can thiệp….” (Trần-đức-Minh, Một Thời

    Nhiễu Nhương 1945-1975, tr 53). Vì “khai hóa cho dân bản xứ An-Nam”

    nên họ đã khai thác dùm luôn tài nguyên từ những cánh rừng bạt ngàn trù

    phú, đến những cao nguyên màu mở để trồng cao su, café, trà. Chưa hết,

    quặng mỏ dưới đất chúng cũng moi lên để làm giàu cho đám người văn minh

    da trắng. Đương nhiên đâu có dể dàng mà ăn cướp những tài nguyên này.

    Chúng gặp phải sự đề kháng của dân bản xứ, dù yếu thế. Để sự cướp bóc

    được dể dàng và an toàn hơn, chúng phải thương lượng. Văn minh như các

    bác mà Francois Harmand, một tên sĩ quan Đại-lang-sa đứng trên một chiến

    hạm rập rình ở cửa Sông Hương ngang nhiên thốt ra lời đe dọa: “The

    word Vietnam will be erased from history” (Cái tên Việt-Nam sẽ bị xóa

    khỏi lịch sử. Karnow Stanley, Vietnam A History, Ed. Viking Press,

    Newyork, 1983, page 85). Và “Năm 1847 dưới triều Vua Thiệu-Trị quân

    ăn cướp đưa 2 chiến hạm đến Đà-Nẳng yêu cầu bỏ dụ cấm Đạo. Trong lúc

    hai bên còn thương nghị thì 2 tàu Pháp đó nổ súng vào thuyền của ta rồi

    bỏ chạy.” (Trần-đức-Minh, sđd, tr. 48); Hoặc là chúng không

    muốn điều đình: Toàn quyền D’Argenlieu nói với tên tư lệnh Valluy rằng

    “ I am amazed, mon Général, yes amazed, that France should have such

    a fine expeditionary corps in Indo-China and that its leaders should

    pfer to negotiate rather than fight.” (Vietnam A Complete

    Photographic History, Michael Maclear, page 11); Cựu Đại-tá

    Trần-đức-Minh tạm dịch: “tôi ngạc nhiên, phải nói là ngạc nhiên thấy

    rằng Pháp có một đạo quân viễn chinh giỏi mà giới lảnh đạo của nó lại

    tính chuyện điều đình”. Thế là cuộc bắn phá của Pháp ở Hải-Phòng

    rất kịch liệt và tàn khốc làm cho 6000 người dân Việt-Nam thiệt mạng.

    (Trần-đức-Minh, sđd, tr. 118) Đó, các bác thấy chưa!

    Đó là cái văn minh của một dân tộc đã hấp thụ một

    nền giáo lý từ đâu? Có người nói rằng “chiếc áo đen đi trước, súng

    cà-nông theo sau.” Rỏ ràng bằng chứng rành rành: “Giáo sĩ

    Đắc-Lộ (Alexandre de Rhodes) sau hơn 20 năm truyền giáo ở nước ta đã đưa

    ra nhận xét: ” Đây là một vị trí cần phải chiếm lấy, và chiếm

    được vị trí này thì thương nhân Châu Âu sẽ tìm được nguồn lợi nhuận và

    tài nguyên dồi dào”. (Nguyễn phan Quang, Lịch sử Việt-Nam

    1427-1858, nhà xuất bản Giáo Dục Tp. HCM, quyền 2, tập 2, trang 210;

    Trích từ sách của Bạch Hạc Trần-đức-Minh, sđd, tr. 11).

    Cũng Alexandre de Rhodes:

    “Tôi tin rằng vì nước Pháp ngoan đạo nhất trong

    tất cả các vương quốc nên sẽ cung cấp cho tôi nhiều quân lính để đi

    chinh phục toàn thể Đông Phương …” (Helen B. Lamb: Vietnam’s Will to

    Live, 1985, trang 38 và 39).

    Lúc mới qua Mỷ, hằng tuần có 2 người phụ nữ đến tận

    nhà truyền giáo cho kẻ hèn này, đạo của Jéhovah. Ban đầu kẻ hèn cũng

    bắt chước một nhà văn nọ (xin được dấu tên) lợi dụng họ để học Anh ngữ.

    Sau đó họ tiến xa hơn, kẻ hèn bèn nói thẳng “Quý vị đến quốc gia nào

    thì sau đó dân chúng biến thành nô lệ của quý vị đến đó, cuốn Kinh thánh

    đi trước, súng cà-nông theo sau”. Họ dong một lèo không trở lại.

    Các bác hãy nghe Đô-đốc Page và cũng là lời khẳng

    định của Giám Mục Puginier: “Si sans les missionaires et les

    chrétiens, écrit Puginier, les Francais seraient comme les crabes

    auxquels on aurait cassetoutes les pattes.” Bác Bửu-Biền (tác giả

    cuốn TÔN GIÁO CHIẾN TRANH HÒA BÌNH) dịch: ” Nếu không có các

    thừa sai và giáo dân, thì người Pháp khác nào như những

    con cua gảy càng.” Đoạn văn nàyđược trích từ

    cuốn Catholicisme et la sociétes Asiatiques của hai tác giả Alain

    Forrest & Yoshiharu Tsuboi. Bùi-Kha và Trần-Chung-Ngọc, Linh Mục

    Trần-Lục: Thực Chất Con Người & Sự Nghiệp (Garden Grove, CA: Giao Điểm,

    1999), tr. 27. Trần-Chung-Ngọc, Công-Giáo Chính Sử (Garden Grove, CA:

    Giao Điểm, 1999, tr. 399.)

    Toàn bộ những bằng chứng lịch sử trên có đủ để trả

    lời cho những thắc mắc về việc Vua tôi nhà Nguyễn giết các cố đạo, giáo

    dân, hay sự làm ơn của Alexandre de Rhodes chưa, thưa các bác? Hay là

    các bác cần có thêm những tài liệu nữa? Nhiều lắm! Số giáo dân và giáo

    sĩ bị giết dưới triều Nguyễn, e không thấm vào đâu so với 250 triệu

    người bị giết bởi La-Mã từ thời Trung-cổ. (Lloyd M. Graham, trong

    Deceptions and Myths of the Bible (Secausus, N.J: Carol Publishing

    Group, 1999, page 464) số nạn nhân bị giết bởi giáo hội La-Mã là 250

    triệu người.).

    Giáo hội Da Trắng thương yêu loài người quá! Nếu

    ai không muốn lên thiên đàng thì máy chém, giây treo cổ, giàn hỏa là

    những phương tiện giúp cho họ lên thiên đàng nhanh chóng và dể dàng lắm!

    Nếu các bác đọc cuốn Lịch Sử Văn Minh Ấn-Độ trong

    bộ The Story of Civilisation, sẽ thấy Will Durant đã mỉa mai: “…

    Bồ-Đào-Nha phái một hạm đội tới truyền bá Kitô giáo và gây chiến ở Ấn.

    Thế kỷ XVII người Hòa-Lan tới đuổi người Bồ-Đào-Nha đi. Thế kỷ XVIII,

    Pháp và Anh tới đuổi người Hòa-Lan đi. HỌ GIAO CHIẾN VỚI NHAU KỊCH LỆT

    ĐỂ XEM CHÚA CHO BÊN NÀO ĐƯỢC CÁI VINH DỰ KHAI HÓA ẤN-ĐỘ VÀ …. BẮT

    NGƯỜI ẤN NỘP THUẾ.” (Will Durant, The Story of Civilisation, Lịch

    Sử Văn Minh Ấn-Độ, Nguyễn-hiến-Lê dịch, trang 484.)

    Đấy, chỉ trừ một số nhà tu hành chơn chính, ngoài

    ra các bác văn minh lợi dụng lá bài “truyền giáo” để ăn thịt lẫn nhau

    thôi. Thực dân lợi dụng tôn giáo để đi “khai hóa” mà cướp bóc. Tôn

    giáo lợi dụng thực dân yểm trợ để truyền bá giáo-lý Kitô. Tín đồ càng

    đông, tiền bạc càng dồi dào, thế lực càng lớn. Người ta nói rằng “quyền

    hành của giáo hoàng rất lớn….” Lớn để làm gì nhỉ? Có cần quyền hành

    cho tu sỉ đi tu vì đạo đức không? Nếu đạo đức thì đã không tranh dành

    nhau chức giáo hoàng. Trước khi lên được chức giáo hoàng, bao nhiêu là

    máu đổ thịt rơi. Xin đơn cử vài thí dụ các phe phái trong giáo hội

    La-Mã thanh toán nhau như thế nào mà dành được chức giáo-hoàng. Chuyện

    này được sách Vicars of Christ của Giáo-sĩ Peter de Rosa (New York:

    Crown Publishers, Inc., 1988, hay Dublin, Ireland: Pooleg Press Ltd.,

    2000) ghi lại như sau:

    “Bitter rivalries often showed themselves on

    the death of a pope. For example, when Liberius (352-366) died in 366,

    two factions elected a successor. Ursinus was one pope. Damasus was the

    other. After a lot of street fighting, Ursinus ‘ followers locked

    themselves in the recently completed basilica of St Mary Major, known as

    “Our Lady of Snow”. Damasus’ supporters climed on the roof, made a hole

    in it and bombarded the occupants with tiles and stones. Others

    meanwhile were attacking the main door. When this caved in, a bloody

    fight ensued for three days. At the end of it, 137 bodies were carried

    out, all of them followers of Ursinus. Ursinus was sent into exile by

    the emperor’s repsentative, but the crime in Mary Major was a

    permanent blot on Damasus’ copybook.”

    Nhà sử học Nguyễn-mạnh-Quang dịch: “Sự thù

    nghịch bộc phát thành những cuộc chiến tiêu diệt lẫn nhau thường xẩy ra

    vào khi có giáo hoàng qua đời. Thi dụ, khi (Giáo Hoàng) Liberius

    (352-366) chết vào năm 366, giáo triều chia làm hai phe, mỗi phe chọn

    một người của phe mình lên kế vị. Ursinus là giáo hoàng của một phe và

    Damasus là giáo hoàng của phe khác. Sau khi đánh nhau ở ngoài đường

    phố, phe Ursinus yếu thế, chạy vào trong nhà thờ St. Mary Major (thường

    gọi là Thánh Đường Đức Bà Bạch Tuyết) rồi đóng cửa lại tử thủ. Phe

    Damasus tiến tới, trèo lên nóc nhà thờ đục lỗ, rồi dùng ngói và đá liệng

    xuống tấn công phe Ursinus. Đồng thời, một toán khác của phe Damasus

    tấn công vào trong qua cửa chính. Khi lọt được vào trong, hai bên ra

    sức chém giết lẫn nhau liên tiếp trong ba ngày. Cuối cùng, có tới 137

    xác chết khiêng ra ngoài. Tất cả xác chết này đều là người của phe

    Ursinus. Ursinus bị bắt cho đi sống lưu vong, nhưng tội ác ở trong thánh

    đường Mary Major là vết nhơ trong thời Giáo Hoàng Damasus mãi mãi vẫn

    còn ghi trong sách sử.”

    lần tranh nhau để 37 ông NGỤY giáo hoàng lên ngôi. Muốn biết rỏ, xin

    xem sách đã dẫn. Nếu kể ra đây thì rất dài, đọc mãi e làm các bác chán

    thôi. Nếu ngày xưa Chúa Kitô biết con chiên của mình sẽ lợi dụng Chúa

    mà làm vậy, chẳng thà Ngài đã chẳng tự xưng ngài là “Thiên-Chúa giáng

    sinh” cho rồi. Nói làm gì để tụi nó lợi dụng mình mà làm bậy!

    Duới thời “Ngô tổng-thống anh minh”, Tổng-giám-mục

    Ngô-đình-Thục, một người mà ông Diệm tin rằng gương mẫu, đặt hết lòng

    tin đức độ, đã ăn cắp gỗ Chiến khu Đ do Việt-cộng kiểm soát. Trong khi

    các chiến sĩ quân lực Việt-Nam Cộng-hòa ngày đêm đổ xương máu ra chiến

    đấu chống Cộng, Thục lại đút tiền cho Việt Cộng để dể bề khai thác gỗ

    (Trần-văn-Đôn, Nhân Chứng Lịch Sử; Nguyễn-chánh-Thi, Việt-Nam Một Trời

    Tâm Sự; Trần-đức-Minh, Một Thời nhiểu nhương 1945-1975, tr. 578). Ngoài

    ra còn ăn cắp tiền đóng góp của các con chiên ngoan đạo cúng dường trong

    những ngày lể, Chủ-nhật tại các nhà thờ. Những số tiền này tổng cộng là

    70 ngàn đô la (khoảng đầu thập niên 60, nhiều lắm!) được gửi trong

    trương mục của một linh mục người Ý bên Vatican và bị ông này đớp mất.

    (Hoàng-Ngọc-Thanh & Thân-thị-Nhân-Đức, Những Ngày Cuối Cùng Của

    Tổng-Thống Ngô-Đình-Diệm, trang 191; Nguyễn-mạnh-Quang, Việt-Nam Đệ

    Nhất Cộng-Hòa Toàn Thư 1954-1963, ấn bản 2000, Chương 19, trang 420).

    Thục còn nói: “Chỉ có Tư-bản và Công-giáo là thực sự chống Cộng và

    thắng Cộng mà thôi”, (Trần-đức-Minh, sđd. Tr. 579). Thực trạng

    Việt-Nam bây giờ thì sao?

    Nếu có thì giờ, xin các bác hãy đọc cuốn “Thập Giá

    Và Lưỡi Gươm” của Linh-mục Trần-Tam-Tỉnh, trang 123, 125, 129 sẽ hiểu

    nhiều về Đức Tổng họ Ngô đã ăn chặn tiền viện trợ của Công-giáo Hoa-Kỳ,

    Pháp, và Caritas quốc tế… Tổng-giám-mục họ Ngô đâu có đói mà phải ăn

    cắp. Kẻ hèn này có hỏi một người bà con của Cha Thích rằng tại sao Cha

    Thích không lên giám-mục mà suốt đời làm linh-mục vậy. Được trả lời

    rằng “phải đạo cao đức trọng lắm mới được chớ không dể mô”. TGM họ Ngô

    đạo cao đức trọng quá sao! Như vậy mà được làm tổng-giám-mục, vậy những

    linh mục suốt đời không được lên chức cao hơn thì sao? Đạo đức ít hơn?

    Hay là “something wrong” khi phong cho Thục chức này chức kia?

    Ông bà cố vấn Ngô-đình-Nhu đâu có đói mà ăn cắp 18

    tỷ đôla tiền viện trợ của Mỷ để mở nhà băng tại Ý? (Our Own Worst Enemy,

    New York, W.W Norton & Company Inc. 1968, page 165, tác giả William J.

    Lederer. Dữ kiện này được ghi nơi trang 424 Chương 19 trong cuốn Việt

    Nam Đệ Nhất Cộng Hòa Toàn Thư 1954-1963 lần tái bản (Houston, TX Văn

    Hóa, năm 2000, Nguyễn-mạnh-Quang). Chưa kể các biệt thự ở Nam Phi,

    Âu-Châu, Nam Mỷ. Chưa hết, ông Nhu còn độc quyền bán thuốc phiện cho

    2500 tiệm hút ở vùng Sài-gòn, Chợ-lớn, chưa kể các tỉnh lẻ. Thuốc phiện

    là thứ quốc cấm trên đất Việt-Nam vào thời đó mà các bác!

    (Nguyễn-mạnh-Quang, Vấn Nạn Buôn Bán Nha Phiến Ở Miền Nam Việt-Nam,

    chương 91. giaodiemonline.com). Tiền viện trợ Mỷ làm ấp chiến lược,

    ông Nhu đã bỏ túi thay vì phải trả công và vật liệu. Bắt nông dân làm

    không công, lấy tre vườn ra mà cống hiến cho Ấp Chiến Lược.

    (Nguyễn-Trân, Công và Tội, 1992, tr. 373, 374.)

    Đạo cao đức trọng như thế mà còn ăn cắp nữa là …

    Ôi thôi lắm chuyện của loài người các bác.

    Đến thời Đệ nhị Cộng-hòa, Đặng-văn-Quang, mỗi học

    sinh du học là một Tê (1 triệu đồng tiền hối lộ. Trần-văn-Đôn, Nhân

    Chứng Lịch Sử). Ông tướng Râu Dê tiền đâu mà ký một ngân phiếu hai

    triệu đồng cho bà vợ (lúc đó chưa ly dị) của Tướng Râu Kẽm, khi bà này

    lái xe Peugeot chở con đến trương biểu ngữ trước khách sạn Caravel để

    làm tiền ông tướng này đang làm lể cưới bà vợ sau (Tao tưỡng nó dàn

    xếp với nhau xong rồi chớ! Lời tướng Râu Dê). Để biết rỏ những vị

    trong các bác có những hành động đạo đức hơn chúng em hay không, nếu kể

    ra đây thì dài lắm. Xin xem cuốn Nói Chuyện Với Tổ Chức Việt-Nam

    Cộng-Hòa Foundation từ trang 140 đến hết trang 142, do Stephano

    Nguyễn-mạnh-Quang viết, Đa Nguyên phát hành năm 2004 (Stephano là tên

    Thánh trong Thiên-chúa-giáo đó các bác ạ!).

    Chúng em chỉ ăn lẩn nhau vì chúng em đói. Bất quá

    có vài loài vì lòng tham mà cố ăn . Bắt được con mồi, chúng em ăn công

    khai, cùng nhau đều ăn, đứa nào tham lam thì bị chúng em gầm gừ vài

    tiếng, cũng biết ríu ríu nghe theo. Đâu có đứa nào đem con mồi bắt được

    đi gửi ngân hàng bên Ý, bên Pháp. Hay là nhờ đứa khác đứng tên chủ

    quyền đâu.

    Còn các bác thì sao? Đã quyền cao chức trọng,

    tiền bạc ê hề, vậy mà vẫn còn có kẻ đục khoét công khố, ăn cắp của công,

    tài sản quốc gia (trước và sau năm 75 cũng vậy). Ăn trộm tài nguyên đất

    nước đem ra bán nước ngoài bỏ túi riêng, không chia cho nhau như chúng

    em. Bằng chứng là bao nhiêu tay cán bộ Cộng-sản ở tù, tổng-giám-mục thì

    bị mất phép Thông-Công. Những tay có thế lực thì bắt nạt dân, sâu dân

    mọt nước. Ngoài ra các bác còn tìm cách hại nhau để dành chức tước địa

    vị. Hoặc là chụp mủ cho nhau để thằng này đè bẹp thằng kia. Các bác là

    loài người nên trí thông minh có thừa, mưu mô có đủ. Nước lớn xâm lăng

    nước nhỏ. Kẻ mạnh hiếp kẻ yếu. Các bác thường hay dùng chữ “Cá nhớn

    nuốt cá bé”, vậy thì ông nhớn này đè bẹp ông nhớn kia để tranh nhau một

    cái ghế trống thơm tho đang chờ … Chúng em vì đói mà nuốt nhau. Có bác

    đã là tổng-giám-mục rồi, đâu có đói mà vì muốn vòi lên chiếc Áo Đỏ (chức

    Hồng-Y) nên cơ đồ của dòng họ nhà bác mới ra cơ sự này!

    Rồi sao nữa? Thời gian Tướng Râu Dê chỉnh lý nhóm

    “Năm tướng Đà-Lạt”, tôn giáo xuýt choảng nhau. Nếu mà xảy ra thì đổ máu

    lớn. May mà trong số các tín đồ Phật-giáo và Thiên-chúa-giáo có người

    sáng suốt kịp ngăn cản. Nếu không thì Tướng Râu Dê được lợi to. Đúng

    “Thời lai đồ điếu thành công dị”.

    Chưa hết, cũng thời gian này, Việt-Nam Quốc-Tự và

    Ấn-Quang lại “đồng sàng mà dị mộng” rồi. Viện-hóa-đạo (?) xây nhà dọc

    đường Trần-quốc-Toản (bây giờ đã bị bỏ tên, đổi tên khác rồi thì phải).

    Ông Thích Tâm-Giác (võ sư giám đốc võ đường Judo Quang-Trung ở Đa-Kao),

    đại-tá tuyên-úy Phật-giáo đem xe tăng đến ủi sập. Cùng là “con Phật”

    cả mà tranh nhau cái gì? Thua xa bên Catholic Việt-Nam. “Khôn ngoan đá

    đáp người ngoài, cùng là con Phật chớ ghè đá nhau” (ca dao lảy). Nói về

    sự tranh chấp trong nội bộ Phật giáo thì dài lắm.

    Cũng may Phật-giáo mới chỉ tranh nhau trong nội bộ

    của giáo hội, chưa đến nỗi xây chùa trên đất nhà thờ như là Công-giáo đã

    xây nhà thờ trên đất nhà chùa của Phật-giáo.

    Thí dụ như Nhà Thờ Lớn ở Hà-Nội, Vương-Cung

    Thánh-đường (Nhà Thờ Đức-Bà) ở Sài-gòn, Tiểu Vương-Cung Thánh-Đường ở

    La-vang … ngày xưa trên đó là các chùa đó các bác ạ. Nói có sách, mách

    có chứng. Thế này nha:

    –Nhà Thờ Lớn, Nhà Chung, Tòa Khâm-sứ Hà-Nội:

    …“Công sứ Pháp thời đó là Bonnal đã tường thuật sựcướp đoạt chùa Báo

    Thiên, một đệ nhất quốc tự đời Lý Trần, đệ nhất danh lam của Hà Nội, như

    sau: ” San bằng cái chùa và tịch thu miếng đất thật không có gì dễ

    bằng trong thời chiếm đóng…., tuy nhiên công bình mà nói, tôi cảm thấy

    ít nhiều ái ngại khi phạm một sự lạm quyền kiểu đó. Thấy rằng nên nhờ

    ông Tổng đốc Nguyễn-hữu-Độ. Ông ấy rất tâm đầu ý hợp với giám mục

    (Puginier) và muốn làm vừa lòng ngài cũng như tôi vậy”. (André

    Masson, The Transformation of Hanoi 1873-1888, Madison, 1983, trích từ

    Vụ “tòa khâm”: Lương Tâm Cầu Nguyện? trong chúng tôi và

    giaodiemonline.com). France Mangin, trong bài viết về Viện Viễn-Đông

    Bác Cổ Pháp với các di tích lịch sử Thăng Long viết rằng: ” Nhờ sự

    giúp đỡ của Tổng đốc Nguyễn-hữu-Độ mà những trở ngại trong việc phá dỡ

    ngôi chùa Báo Thiên đã đựơc giải quyết nhanh chóng…Tiếp đó lô đất

    (chùa Báo Thiên) đã đựơc cho không Đòan Truyền Giáo, và (công sứ) Bonnal

    đã hài lòng giao cho vị Giám mục (Puginier) giấy tờ chính thức xác nhận

    quyền sở hữu lô đất ” (chùa Báo Thiên). Giám mục Puginier mở cuộc

    xổ số lấy tiền xây ngôi nhà thờ trên nền chùa Báo Thiên và hoàn thành

    ngôi nhà thờ năm 1886: Nhà Thờ Lớn Hà Nội đựơc khánh thành ngày

    24-12-1886 (Nguyễn-An-Tiêm, đã trích dẫn ở trên). Đó là Nhà Thờ Lớn

    hiện nay tại Hà Nội, mặt tiền nhìn ra đường Lý-quốc-Sư. Kẻ hèn này đã

    đến viếng và chụp hình vào Mùa Thu năm 2007 trong dịp ra thăm chốn “ngàn

    năm văn vật”.

    –Vương-Cung Thánh Đường Sàigòn: Theo tài

    liệu của báo L’indochine Moderne, hai tác giả Pháp Testeron và Percheron

    viết từ năm 1931, trang 237: “ Từ ngày Pháp chiếm Saigon, Đức Cha

    hành lể tại một ngôi chùa, và sửa tạm dùng làm thánh đường”. Nhà

    thầu từ Pháp là ông Bourard được mời qua xây cất. Lể đặt viên đá đầu

    tiên do Đức Cha Colombert. Khánh thành ngày 11-4-1880. Lễ xức dầu đền

    thánh, đặt làm Vương-Cung Thánh-Đường ngày 7 và 8 tháng 12 năm 1959,

    (Trích Báo Cách Mạng Quốc Gia, số 406, xuất bản ngày 6 và 7 tháng 12 năm

    1959).

    –Tiểu Vương Cung Thánh Đường La-Vang, Quãng-Trị:

    Trong sách Linh-Địa La-Vang, linh mục Xitanilao Nguyễn-văn-Ngọc cho

    biết: “… Vào khoảng đầu Minh-Mạng, 3 làng Thạch-Hãn, Cổ-Thành và

    Ba-Trừ chung nhau làm một cái chùa ở gốc cây đa Lá-Vằng … là bên Lương

    (thờ thần, thờ Ông Bà Tổ Tiên, không thờ tôn giáo nào, chú thích của

    người viết) mà bên Giáo đã dành đi đó.” Đến năm 1886 thì

    bị đốt, theo linh mục Giuse Nguyễn-văn-Hội giải thích: “Nhưng biết

    đâu chừng ý Chúa, ý Mẹ muốn ngôi nhà thờ thực sự của người Công-giáo…

    Chính ngôi nhà ấy mới thực sự là ngôi nhà thờ Công-giáo” (Giuse

    Nguyễn-văn-Hội, Tìm hiểu về Đức Mẹ La-Vang, 1994, trang 27). Ngày

    13-4-1961, Hội đồng Giám-mục Miền Nam đồng ý chọn Đền thờ Đức Mẹ La-Vang

    làm “Đền thờ toàn quốc dâng kính Trái Tim Vô Nhiểm Đức Mẹ”. Năm 1961,

    (lúc đó người viết bài này đang ở Quãng-Trị) nhân dịp ông Diệm cùng ra

    dự lể phong “Tiểu Vương Cung Thánh Đường La-Vang” của Tòa Thánh

    La-Mã, ông Diệm “nguyện dâng nước Việt-Nam lên Đức Mẹ Vô Nhiễm”.

    Viết đến đây, chúng em nhớ lại câu nguyện của ông

    Nguyễn-phước-Bảo-Thái, phần cuối trong cuốn “Nguyễn Phước Một Thời Hoàng

    Tộc” rằng “con nguyện dâng nước Việt-Nam lên Thiên-Chúa…” Đã

    chưa! Họ làm như nước Việt là của riêng ở trong túi chúng nó, muốn dâng

    cho ai thì dâng. Vì chúng nó nguyện như vậy thì Thiên-Chúa và Đức Mẹ Vô

    Nhiễm vui lòng đón nhận chớ. Đón nhận rồi thì trao lại cho ai? Khỏi

    các bác đừng than thở rằng “mấy cha Cộng-sản lấn chiếm Miền Nam”

    nữa. Mà các bác hãy trách cứ những kẻ đã dâng nước Việt cho Chúa, để

    Chúa muốn cho ai thì cho. Đó là toàn quyền Chúa mà! Không lẻ các bác

    đi trách Chúa và Đức Mẹ của các bác sao? Phải không thưa các bác? Lý

    luận cho thật lo-rít (logic) là như vậy đó.

    Tại sao họ phải phá chùa mà xây nhà thờ như vậy:

    Theo lá thưđề ngày 6-5-1887 của Giám-mục Puginier gửi Bộ Trưởng Hải

    Quân và Thuộc Địa Pháp: “J’affirme que du moment où le Tonkin

    deviendra Chrétien, il deviendra aussi la petite France de L’

    Extreme-Orient, absolument comme les iles Philippines sont une petite

    Espagne.” Bác Bửu-Biền dịch: Tôi khẳng định rằng ngày

    nào mà Bắc Kỳ (Tonkin) biến thành một xứ Thiên Chúa giáo thì nó sẽ trở

    thành một nước Pháp Bé Nhỏ ở Viễn Đông (Extrême – Orient),giống hệt

    như Phi Luât Tân (Philippines), một nước Tây Ban Nha

    Nhỏ.” (Nguyễn-Kha & Trần-Chung-Ngọc, Nguyễn-Trường-Tộ:

    Thực Chất Con Người & Di Thảo (Garden Grove, CA: Giao Điểm, 1998), tr

    126.) Do đó họ phải dẹp bỏ chùa chiền, nơi thờ Phật để lập nhà thờ

    Chúa. Phật phải di tản thôi, ha ha! Phật cũng phải tị nạn, “đi kinh tế

    mới” vì bị đuổi nhà !

    Các bác hãnh diện có những Vương-Cung Thánh-Đường

    của loài người văn minh được xây dựng trên đất của những ngôi chùa xưa

    của Phật-Giáo. Đã quá! Khỏi cần ai cô-xai vay tiền mua đất như ở Mỷ.

    Nước nhớn xâm lăng nước nhỏ là văn minh sao? Cái

    này có tệ hơn cả luật rừng của chúng em không? Thưa các bác! E còn tệ

    gấp trăm ngàn lần đấy. Có luật nào tệ hơn luật rừng thì cái từ đó dành

    cho những kẻ man rợ của loài người văn minh xảo quyệt các bác mà vẫn

    chưa xứng đó các bác ạ! Những kẻ đạo đức giả thường hay lợi dụng tôn

    giáo để mưu đồ đen tối.

    Rồi trong nội bộ Thiên-chúa-giáo lại choảng nhau.

    Vì cố chấp về cái “trinh” của bà Maria mà khối Tin-lành và khối La-Mã

    gây biết bao máu lửa. Khối La-Mã thì bảo vệ cái Trinh của “Đức Mẹ Vô

    Nhiễm”. Khối Tin-Lành thì không tin chuyện này, không “đúc con/ making

    baby” thì làm sao có con được. Hay là vào thời đó đã có thụ thai nhân

    tạo? Hay là thụ thai bằng Remote control? Thật là khôi hài và tiếu

    lâm! Vì “Si” mà không chấp nhận tư tưởng khoa học của Tin-Lành nên

    La-Mã nổi “Sân” lên.

    “Trước khi mất, vào năm 1963, trong bức thư cuối

    cùng, Giáo-hoàng Jean XXIII cầu xin Thượng-Đế xá tội cho Giáo hội của

    mình, cái trọng tội đã ngược đãi bất công dân tộc Do-Thái. Sau đó

    Giáo-hoàng Jean Paul II đã công nhận trách nhiệm về các tội ác của Giáo

    hội đối với người Do-Thái, người Hồi-giáo, người theo đạo Tin-Lành và

    thổ dân Da Đỏ Châu Mỷ”.

    Nguyên văn Pháp ngữ: “Avant de mourir en 1963,

    le pape Jean XXIII avait pris l’initiative, dans une lettre posthume, de

    demander à Dieu de pardoner à son Église la “malédiction” dont elle

    avait “injustement” frappé le peuple juif. Jean Paul II, après lui, a

    accepté d’assumer la responsabilité des crimes commis par l’Église

    contre les juifs, les musulmans, les protestants et les Indiens

    d’Amérique.” (Tạp chí Le Nouvel Observateur. Số đặc biệt Numéro

    28: La soif de Dieu. Bửu-Biền, Tôn Giáo Chiến Tranh Hòa Bình, tr. 38,

    39)

    Và còn nhiều sự Thú tội với Thượng-đế cũng như xin

    lỗi 94 nước trên thế giới về những việc tàn ác mà giáo hội La-Mã đã

    làm. Muốn biết rỏ, xin đọc “TÔN GIÁO CHIẾN TRANH HÒA BÌNH” của ông

    Bửu-Biền. Nếu kể ra đây thì nhiều lắm, đọc mãi e làm cho các bác chán

    ngán cái cỏi đời ô trọc này rồi tình nguyện làm thú vật với chúng em,

    làm cho chúng em mang tiếng lây thôi.

    Nghĩ đến đây, chúng em chợt nhớ đến

    Tự-lực-văn-đoàn. Tự-lực-văn-đoàn được thành lập với thiện chí muốn cải

    tạo xã hội Việt-Nam dưới thời Pháp thuộc. Trước hết là muốn thay đổi

    quan niệm sống của người phụ nữ. Giáo lý Khổng Mạnh là nền tảng luân lý

    đạo đức của xã hội cũ. Thí dụ như Tứ Đức: Công, dung, ngôn, hạnh; Tam

    Tòng (tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử (ở nhà

    theo cha thì được rồi, nhưng xin chớ hiểu tiếp là ra xe theo … phu xe,

    chúng em chỉ đề cập đến phụ nữ thôi đấy. Hai cái “Tòng” đầu thì Okê.

    Nhưng cái tòng thứ ba thì không hợp nữa rồi. Người phụ nữ hy sinh quá

    nhiều. Đang còn tuổi xuân hơ hớ mà phải phòng không chiếc bóng mãi thì

    phí quá! (chúng em đây thấy cũng tiếc thật! Đang là má đỏ hây hây mà

    nằm tô hô cả đêm thì uổng quá!). Rồi Tự Lực Văn Đoàn chỉ trích cả các

    bác ở làng xã, đình đám vì nắm xôi miếng thịt mà gây nhau thì đúng rồi.

    Và chỉ trích luôn cái cảnh ao tù nước đọng căn nhà thấp le te sau lủy

    tre xanh cũng đúng tuốt. Thế thì tài nguyên đất nước đi đâu hết? Sau

    bao nhiêu năm dưới sự đô hộ của thực dân Pháp, đã đào tạo được bao nhiêu

    nhân tài để khai thác nguồn lợi của đất nước? Để đại đa số người Việt

    phải ở trong những căn nhà thấp le te, ao tù nước đọng? Vấn đề này thì

    có ai chỉ trích không? Không biết trong những tác phẩm của TLVĐ có tác

    phẩm nào chỉ trích giai cấp thống trị, giai cấp ăn trên ngồi trước của

    xã hội thời bấy giờ không nhỉ? Tôi đã hỏi nhà văn Nguyễn-tường-Thiết

    (út nam của văn hào Nhất-Linh) về vấn đề này. Được trả lời nguyên văn

    như sau:

    “Vì chế độ kiểm duyệt gắt gao của thực dân và chính quyền thuộc địa hồi đó nên TLVĐ không thể nào xuất bản được một tác phẩm có nội dung nêu rỏ sự chống đối Tây và giới quan lại thống trị. Hoàng-Đạo, lý thuyết gia của nhóm, trong một tác phẩm xuất bản năm 1938 mang tên “Trước Vành Móng Ngựa” đã gián tiếp nói lên sự chống đối này qua việc ghi lại những tình cảnh bi hài của người dân nghèo khốn cùng trước tòa tiểu hình Hà-Nội. Trên báo Phong Hóa, Hoàng-Đạo (dưới bút hiệu Tứ-Ly) viết những bài đã kích châm biếm toàn bộ hệ thống quan lại của chính quyền thuộc địa và Triều đình Huế. Năm 1936, báo Phong Hóa bị đóng cửa vì bài đã kích quan lại Hoàng-Trọng-Phu của Hoàng-Đạo, TLVĐ chỉ còn tờ Ngày Nay tiếp tục hoạt động. Tờ Ngày Nay với mục mới “Trước Vành Móng Ngựa” tiếp tục con đường của báo Phong Hóa những chuyện từ sự đã kích trực tiếp qua gián tiếp để giữ cho tờ báo được tồn tại.” Tiếc thay nhà văn Hoàng-Đạo lại sớm lìa trần. Và những người như Hoàng-Đạo thì ít quá! Những tác phẩm như thế lại không nhiều và ít phổ biến, nên người dân không mấy ai thấy được chính sách ngu dân, áp chế của thực dân trên đất nhà.Qua đoạn văn trên của nhà văn Nguyễn-tường-Thiết, các bác có nhận ra được điều gì không, thưa các bác? KHÔNG CÓ tự do ngôn luận, KHÔNG CÓ tự do tư tưởng dưới chế độ thực dân (thường được dân có dây mơ rể má, không hưởng xái thì cũng thờ một ông Thần với thực dân đồng hóa là Khối Tự Do).Nói về Nền Tự Do Tôn giáo của một đất nước: Có những kẻ phải ngậm đắng nuốt cay mà từ bỏ một nền văn hóa cổ truyền mà chính Giám-mục Chaigneau de Béhaine công nhận là một nền văn hóa tốt đẹp của dân tộc. Thí dụ như thân phụ của các cụ Ngô-đình-Khả, và Nguyễn-hữu-Bài đã phải bỏ đạo Phật mà theo đạo Catholic. Vì sao? Hai người này là những nhà yêu nước, theo phong trào kháng chiến Văn Thân. Nhưng vì bị Pháp theo dỏi gây khó khăn nhiêu khê cho con cháu nên ông Khả và ông Bài phải theo Catholic để khỏi bị phiền nhiểu nữa. Dưới hai trào cộng hòa, những tay chóp bu đều là Catholic. Ai zô Catholic thì dể có việc làm. Để có hình thức bình đẳng, những chức vụ cao nhưng không thơm tho hay quan trọng thì mới để cho dân không Catholic. Ông Thiệu chỉ rửa tội sau vụ đảo chánh hụt ông Diệm, cần núp bóng áo đen. Vợ chồng ông Khiêm cũng cần núp bóng áo đen mới leo lên chức thủ tướng…. (Để biết rỏ chi tiết, xin đọc Một Thời Nhiểu Nhương 1945-1975 của cựu đại tá Trần-Đức-Minh).Sau năm 1955, một người học trò cũ của Thầy (cha tôi làm nghề dạy học rồi những người giúp việc gọi Cha tôi bằng Thầy nên chúng tôi bắt chước) tôi giải ngũ từ quân đội Pháp, gặp một người bạn. Anh bạn này rủ rê vô Catholic thì có việc ngay. “Cha chết không bằng hết ăn” mà! Thế là anh ấy trở thành con chiên ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa anh ta làm mật vụ cho “Cậu Út Trầu”. Trước khi thống nhất đất nước, người học trò cũ đó leo đến chức Trưởng Phòng Chiến Dịch Phượng Hoàng. Sau năm 75 anh ấy ra khỏi họ Đạo. Người em cọc chèo (từng là mật vụ đặc biệt của riêng và báo cáo trực tiếp với ông Diệm 2 lần/tuần, không thông qua Trần-kim-Tuyến, Nhu hay Đổ-Mậu) của ông Đoàn-Thêm trước khi về với Chúa vài tháng cũng tâm sự: “Có vay thì có trả, nhân nào thì quả đó….không có gì qua được đạo lý làm người cả”.Con người có được chọn lựa tôn giáo mà mình muốn hay không? Nếu gia đình đã là Catholic, có 3 giai đoạn quan trọng trong cuộc đời đứa bé: Rửa tội, Xưng tội, Bí Tích thêm sức, nhưng giai đoạn 3 ở Mỷ gọi là Confirmation.1–Trẻ con mới sinh ra được vài ngày, gây nên tội lỗi gì mà rửa tội. Nó không ý thức được việc nó bị rửa. 3–Đúng ra đứa nhỏ này đến khi học hết trung học (ở Mỷ), ở các nước như Việt-Nam khi đến tuổi trưởng thành thì có 1 cái lể gọi là Confirmation. Nhưng ở Việt-Nam thì giáo hội lại dùng một từ khác, đó là Bí Tích Thêm Sức.Confirmation có nghĩa là xác định lại có nên tiếp tục theo Catholic hay không.Còn Catholic Việt-Nam (trước năm 75) thì ma nớp dùng chữ “Bí Tích Thêm Sức” có nghĩa là đương nhiên theo và tiếp tục nhồi sọ. Nếu đứa nào không tiếp tục theo thì bị những kẻ xấu nguyền rủa, trù ẻo. Đứa nào yếu gan thiếu sáng suốt không dám bỏ Catholic, do đó mà cứ mắc đầu vào cái dây thòng lọng suốt đời. Nếu ở Việt-Nam mà dùng chữ Confirmation, thì giáo hội e ngại dân chúng bỏ đạo, số giáo dân bị giảm, linh mục khó lên chức giám mục, toàn là ma nớp cả! Lúc mới qua, tôi quen gia đình ông Lượng, ông ấy là Catholic, nhưng con gái không theo, con trai theo Tin-Lành. Tôi ngạc nhiên và tự hỏi vì sao vậy. Thì ra ở Mỷ là xứ dân chủ, dùng chữ Confirmation cho giai đoạn 3, và không bị những kẻ xấu ma nớp hù dọa, nguyền rủa như ở những xứ có “quốc tịch Vatican”.Còn đối với Phật-giáo, thực dân chỉ xem tôn giáo này là một hội đoàn mà thôi (Đạo dụ số 10 năm 1951): Hội Phật học Bắc-Việt hay Hội Phật học Nam-Việt chẳng hạn. Tình trạng này vẫn tồn tại cho đến cuộc đấu tranh của các vị sư sãi trong thời kỳ năm 1963 hội Phật-học mới chính thức trở thành Phật-giáo Việt-Nam. Mặc dù đã chính thức trở thành giáo hội Phật-giáo Việt-Nam, nhưng Roman Catholic vẫn kỳ thị Phật-giáo. Bằng chứng là trong “Phép giảng 8 ngày” của họ, có đoạn “ …Đánh tan Đạo Bụt thần”. Xin nhắc lại đoạn này ở bài trước là tôi đã hỏi kỷ một vị tu xuất từ Dòng Tên, ông ấy xác nhận là do Tòa-thánh La-Mã dạy phải giảng như thế. Tự do tôn giáo ở đâu ?

    Tiếc thay nhà văn Hoàng-Đạo lại sớm lìa trần. Và những người như Hoàng-Đạo thì ít quá! Những tác phẩm như thế lại không nhiều và ít phổ biến, nên người dân không mấy ai thấy được chính sách ngu dân, áp chế của thực dân trên đất nhà.Qua đoạn văn trên của nhà văn Nguyễn-tường-Thiết, các bác có nhận ra được điều gì không, thưa các bác?tự do ngôn luận,tự do tư tưởng dưới chế độ thực dân (thường được dân có dây mơ rể má, không hưởng xái thì cũng thờ một ông Thần với thực dân đồng hóa là Khối Tự Do).Nói về Nền Tự Do Tôn giáo của một đất nước: Có những kẻ phải ngậm đắng nuốt cay mà từ bỏ một nền văn hóa cổ truyền mà chính Giám-mục Chaigneau de Béhaine công nhận là một nền văn hóa tốt đẹp của dân tộc. Thí dụ như thân phụ của các cụ Ngô-đình-Khả, và Nguyễn-hữu-Bài đã phải bỏ đạo Phật mà theo đạo Catholic. Vì sao? Hai người này là những nhà yêu nước, theo phong trào kháng chiến Văn Thân. Nhưng vì bị Pháp theo dỏi gây khó khăn nhiêu khê cho con cháu nên ông Khả và ông Bài phải theo Catholic để khỏi bị phiền nhiểu nữa. Dưới hai trào cộng hòa, những tay chóp bu đều là Catholic. Ai zô Catholic thì dể có việc làm. Để có hình thức bình đẳng, những chức vụ cao nhưng không thơm tho hay quan trọng thì mới để cho dân không Catholic. Ông Thiệu chỉ rửa tội sau vụ đảo chánh hụt ông Diệm, cần núp bóng áo đen. Vợ chồng ông Khiêm cũng cần núp bóng áo đen mới leo lên chức thủ tướng…. (Để biết rỏ chi tiết, xin đọc Một Thời Nhiểu Nhương 1945-1975 của cựu đại tá Trần-Đức-Minh).Sau năm 1955, một người học trò cũ của Thầy (cha tôi làm nghề dạy học rồi những người giúp việc gọi Cha tôi bằng Thầy nên chúng tôi bắt chước) tôi giải ngũ từ quân đội Pháp, gặp một người bạn. Anh bạn này rủ rê vô Catholic thì có việc ngay. “Cha chết không bằng hết ăn” mà! Thế là anh ấy trở thành con chiên ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa anh ta làm mật vụ cho “Cậu Út Trầu”. Trước khi thống nhất đất nước, người học trò cũ đó leo đến chức Trưởng Phòng Chiến Dịch Phượng Hoàng. Sau năm 75 anh ấy ra khỏi họ Đạo. Người em cọc chèo (từng là mật vụ đặc biệt của riêng và báo cáo trực tiếp với ông Diệm 2 lần/tuần, không thông qua Trần-kim-Tuyến, Nhu hay Đổ-Mậu) của ông Đoàn-Thêm trước khi về với Chúa vài tháng cũng tâm sự:Con người có được chọn lựa tôn giáo mà mình muốn hay không? Nếu gia đình đã là Catholic, có 3 giai đoạn quan trọng trong cuộc đời đứa bé: Rửa tội, Xưng tội, Bí Tích thêm sức, nhưng giai đoạn 3 ở Mỷ gọi là Confirmation.1–Trẻ con mới sinh ra được vài ngày, gây nên tội lỗi gì mà rửa tội. Nó không ý thức được việc nó bị rửa. 3–Đúng ra đứa nhỏ này đến khi học hết trung học (ở Mỷ), ở các nước như Việt-Nam khi đến tuổi trưởng thành thì có 1 cái lể gọi là Confirmation. Nhưng ở Việt-Nam thì giáo hội lại dùng một từ khác, đó là Bí Tích Thêm Sức.Confirmation có nghĩa là xác định lại có nên tiếp tục theo Catholic hay không.Còn Catholic Việt-Nam (trước năm 75) thì ma nớp dùng chữ “Bí Tích Thêm Sức” có nghĩa là đương nhiên theo và tiếp tục nhồi sọ. Nếu đứa nào không tiếp tục theo thì bị những kẻ xấu nguyền rủa, trù ẻo. Đứa nào yếu gan thiếu sáng suốt không dám bỏ Catholic, do đó mà cứ mắc đầu vào cái dây thòng lọng suốt đời. Nếu ở Việt-Nam mà dùng chữ Confirmation, thì giáo hội e ngại dân chúng bỏ đạo, số giáo dân bị giảm, linh mục khó lên chức giám mục, toàn là ma nớp cả! Lúc mới qua, tôi quen gia đình ông Lượng, ông ấy là Catholic, nhưng con gái không theo, con trai theo Tin-Lành. Tôi ngạc nhiên và tự hỏi vì sao vậy. Thì ra ở Mỷ là xứ dân chủ, dùng chữ Confirmation cho giai đoạn 3, và không bị những kẻ xấu ma nớp hù dọa, nguyền rủa như ở những xứ có “quốc tịch Vatican”.Còn đối với Phật-giáo, thực dân chỉ xem tôn giáo này là một hội đoàn mà thôi (Đạo dụ số 10 năm 1951): Hội Phật học Bắc-Việt hay Hội Phật học Nam-Việt chẳng hạn. Tình trạng này vẫn tồn tại cho đến cuộc đấu tranh của các vị sư sãi trong thời kỳ năm 1963 hội Phật-học mới chính thức trở thành Phật-giáo Việt-Nam. Mặc dù đã chính thức trở thành giáo hội Phật-giáo Việt-Nam, nhưng Roman Catholic vẫn kỳ thị Phật-giáo. Bằng chứng là trong “Phép giảng 8 ngày” của họ, có đoạnXin nhắc lại đoạn này ở bài trước là tôi đã hỏi kỷ một vị tu xuất từ Dòng Tên, ông ấy xác nhận là do Tòa-thánh La-Mã dạy phải giảng như thế. Tự do tôn giáo ở đâu ?

    Đọc Alexandre Dumas, các bác có thấy ông ấy chỉ

    trích giai cấp mà họ gọi là quý tộc không? Toàn là bá-tước, công-tước,

    tử-tước, nam-tước, quan chánh tòa, tướng lãnh không à! Các bác sẽ thấy

    giai cấp gọi là quý tộc ấy mưu mô, dùng mọi thủ đoạn để chiếm đoạt người

    yêu, tài sản, địa vị thì các bác nếu có lương tri, các bác có cảm thấy e

    thẹn cho đồng loại của các bác không? “Dĩ văn tải đạo” mà. Tiểu

    thuyết là phản ảnh của xã hội đương thời (của loài người các bác thôi,

    đừng dây dưa chúng em vào đó mà làm hoen ố cái trinh tiết của chúng em

    ra đấy nhá!).

    Cải tạo, giáo dục xã hội không những chỉ từ lớp dân

    chúng nghèo nàn, thất học, mà còn phải cải tạo luôn cả giai cấp thống

    trị nữa kia, giai cấp này mới quan trọng. Vì sao? Loài người Da Trắng

    Pha-lang-sa văn minh lúc đó đang thống trị dân Da Vàng, rồi sau đó qua

    tay người Da Vàng các bác. Loài “Da Trắng văn minh” muốn dùng chính

    sách ngu dân để dể bề thống trị những dân tộc nhược tiểu. Người Da Vàng

    các bác kế thừa chính sách ngu dân đó cũng để dể bề cai trị theo ý đồ

    đen tối đó tuốt (nếu bàn về vấn đề này thì dài lắm). Vậy thì cải tạo,

    giáo dục hạ tầng xã hội chưa đủ. Mà giai cấp thống trị phải được giáo

    dục cải tạo nửa cơ.

    Sách vở phát hành ra mà để cho con em học thì nội

    dung sách phải hợp lý, và phải đúng sự thật. Trong cuốn “Hồi ký

    sự bê bối của các Giáo-hoàng của thời Trung-cổ, đã phát hành rồi, nhưng

    bị cấm bán. Nhưng sau đó được bán, với điều kiện phải xóa bỏ đoạn đó

    đi. Sáng tác nhạc, kịch cũng phải theo chỉ đạo của Bô Thông Tin (tuy

    không gắt gao bằng Cộng sản). Nhạc sĩ Phạm-Duy bị điện thoại gọi đến

    yêu cầu sáng tác nhạc ca ngợi Ngô tổng-thống, nhưng ông ấy không làm nên

    bị làm khó dể (Đọc “Hồi ký Phạm-Duy Thời phân chia Quốc Cộng” sẽ thấy

    rỏ). Các bác chửi mấy cha Cộng-sản không tự do ngôn luận, thế các bác

    trong cái “xã hội tư bản văn minh” của các bác thì sao?

    Khoảng năm 1992, một người Mỷ nhờ tôi dạy dùm chữ

    Việt. Anh ấy đem cuốn sách học đánh vần ra và tôi dạy tập đọc. Trong

    đó có đoạn: Khỉ già ra phố, đá đổ cà phê, bỏ phố về quê … Tôi

    giải thích ý nghĩa của câu tập đọc, người Mỷ đó lấy làm lạ quá. Khỉ già

    sao lại đá đổ cà phê được? Rồi lại bỏ phố về quê? Không có ý nghĩa gì

    thực tế cả. Cuốn sách đó xuất bản trước năm 1975, tại Sài-gòn.

    Một dạo nọ, kẻ hèn này giúp một người cháu để hoàn

    chỉnh một cuốn sách giáo khoa Địa-lý sẽ phát hành. Nội cái cách vẽ bản

    đồ thôi đã mất quá nhiều thì giờ. Ước chừng muốn vẻ xong cái bản đồ đó,

    mất ít nhất nửa tiếng đồng hồ. Thì giờ đâu nữa mà trả lời các câu hỏi

    khác, sử ký và địa lý. Lúc còn học ở trung-học, ngoài những bài toán

    trong sách của Nguyễn-văn-Phú, toán lý hoá chữ Việt, tôi rán làm thêm

    toán trong sách của Pháp (do các anh tôi để lại) như géomètrie, algèbre,

    physique, chimie của Lamirrand, Lebossé … tôi thấy các bài toán trong

    sách Việt đều dịch từ các sách Pháp mà ra. Mà những sách này xuất bản

    tại Pháp từ năm … 1946. Phương pháp giảng dạy và giải toán đã quá củ,

    trong khi Pháp đã thay đổi chương trình giáo dục tân tiến hơn, thực tế

    hơn.

    Đấy, các bác thấy chưa! Hậu quả của nền giáo dục

    do Thực dân Da Trắng để lại cách giáo dục học sinh như vậy đó! Lối giáo

    dục từ chương buộc học sinh chú trọng vào hình thức quá nhiều để không

    có thì giờ mà lý luận. Lý luận thì sinh ra lý sự thắc mắc. Lý sự thắc

    mắc thì dể sinh ra bất mãn, nếu thấy cái gì không hợp lý. Không bất mãn

    thì dể bề cai trị. Khoảng năm 1965, lại một người cháu khác (sau này 5

    năm đi tù Cộng-sản), hắn dân trường Tây, mình học trường Việt, chê rằng

    “học theo kiểu Việt-Nam ngu người đi”. Lúc đó tôi giận nó lắm,

    tự ái dân tộc mà, trong đó có cả mình nữa. Nhưng sau khi ôn lại bao

    nhiêu chuyện cũ, rồi thấy cuốn sách dạy đánh vần như vậy, sách địa lý

    thế kia, thì ra đứa cháu đó nói đúng. Vậy thì phải giáo dục cả lớp

    người lảnh đạo nửa mới làm cho xã hội ngóc đầu lên được. Giáo dục dân

    đen không chưa đủ. Phải không các bác?

    Để chúng em nói tiếp về vấn đề cải tạo xã hội.

    Dưới hai trào của “nền cộng hòa Miền Nam”, có các “lảnh tụ sinh viên

    đứng lên đấu tranh cho tự do, nhân quyền…” một cách hăng say quá. Bây

    giờ đất nước đã có độc lập, tự do, nhân quyền chưa ạ? Nếu đã có, tại

    sao không ở lại mà hưởng? Nếu chưa, tại sao không ở lại mà tiếp tục đấu

    tranh đi? Các “lảnh tụ” này chạy ráo ra nước ngoài khi cộng-sản mới lấp

    ló ở ngoại ô thôi. Thì ra các bác “lảnh tụ” đấu tranh để làm gì? Vào

    khoảng cuối thập niên sáu mươi, trong một căn nhà sàn nhỏ ven kinh

    Nhiêu-Lộc gần đài phát thanh Sài-gòn, một thượng nghị sĩ mảnh mai bảnh

    trai (không tròn lúc như bây giờ đâu), mái tóc bồng bềnh coi dáng nghệ

    sĩ đã từ Hoa-Kỳ bay sang, gặp gở các “lảnh tụ” này với lời hứa hẹn và

    khuyên nhủ với đại ý rằng nên hợp tác và để tổng thống của các anh

    làm việc, chính quyền sẽ không quên các anh đâu….. Những cuộc đấu

    tranh tạm lắng dịu. Kỳ bầu cử quốc hội kế tiếp, hầu hết các “lảnh tụ”

    đấu tranh này đều là dân biểu. Thượng nghị sĩ này có lẻ là phù thủy

    đấy, khi vào thì mặc áo trắng, khi đi ra thì áo trắng hóa thành ca-rô

    xanh, biến những nhà đấu tranh thành các dân biểu ngoan ngoãn. Nói

    ngay, cũng có người đấu tranh nhưng không vì quyền lợi cá nhân.

    Rồi bây giờ ở cái đất nước “được giải phóng” như

    thế nào? Các bác có tưởng tượng rằng 1 cây bonsai trị giá 600 triệu

    tiền VN không? Tương đương 40 ngàn đô đấy! Với đồng lương cán bộ, công

    tư chức, hay với lợi nhuận do buôn bán đi nữa thì không đủ, hay không có

    gan mà mua 1 cây kiểng như thế này. Vậy mà đã có người mua. Đây là một

    câu chuyện khá thú vị và hơi dài, xin để cống hiến lần sau. Lúc “Giải

    phóng” mới zô, “mỗi gia đình một căn hộ thôi, đất thì một khoảnh vừa

    đủ nàm nhà ở, vừa đủ chồng zau và luôi nợn thôi lếu nà lông thôn”. (nuôi

    lợn thôi, nếu là nông thôn). Bây giờ ra sao? Các bác chịu khó bỏ

    ra cở ngàn đô ($US) thì biết ngay. Một người bạn đồng sở thích, có

    khoảng 3 mẩu (1 mẫu ở Miền Trung lúc trước chỉ 3600 m2) là đất hương

    hỏa, bị quy vô tội “địa chủ” và tịch thu! Mới sau 75 đây thôi. Bây giờ

    cũng ở cái huyện đó, 1 chủ tịch huyện có trong tay … 15 mẫu tây đất. Số

    đất này đứng tên chủ quyền gồm đương sự, mẹ, con dâu, cháu, chắt, chút

    chít…. Trong nhà ai mà đủ tuổi thì đứng tên nốt, (ai chưa đủ tuổi thì

    khai cho đủ tuổi mà đứng tên luôn, (đùa một tý) cộng lại là 15 mẫu chẳn

    chòi! Làm cách mạng như rứa ai mà không ham. Biết vậy hồi nớ có đứa

    rủ, mềng đi quách, bây giờ thành “địa chủ” rồi. Sinh viên Sài-gòn

    Dương-văn-Đầy, hoạt động cho “bên kia” có trong tay mấy mẫu đất, giờ

    chết rồi, ai hưởng? Nói ngay nếu vơ đủa cả nắm thì cũng tội cho một số

    người.

    Nãy giờ chúng em kể tội loài người các bác hơi

    nhiều. Không biết trong số các bác có ai bị mích lòng không. Và cũng

    có thể sẽ nói rằng nếu chúng em ở vào địa vị, cơ hội như các bác không

    biết chúng em có làm như vậy không? Hay còn tệ hơn? Các bác nói có

    thể đúng đấy. Tuy nhiên, không phải vì lấy lý do đó mà các bác khi có

    cơ hội thì tha hồ bốc hốt. Một người đã từng nói: “ Thí dụ như nếu

    những người chỉ trích bà Nhu mà ở vào địa vị bà Nhu, liệu những người

    này có hành động như bà Nhu không?” Tay này nói cũng có thể đúng,

    mà cũng có thể sai. Hoàn cảnh chưa xảy ra thì không thể khẳng định được

    có hay không. Vậy thì các bác cứ tha hồ bốc hốt khi có cơ hội nhá. Và

    nếu câu nói trên là một chân lý để bào chửa cho mọi hành động trộm cướp,

    tham nhũng thì nhà văn kiêm nhà chính trị Nhất-Linh Nguyễn-tường-Tam sẽ

    không ngậm cười nơi chín suối, và trước khi tự vẫn đã không để lại lời

    trối trăng: “Đời tôi để lịch sử xử…” (đó là một số trong 72 chữ

    mà hai người con của Nhất-Linh đã trao cho hãng thông tấn U.P.I. làm

    photocopy để phổ biến trên báo Newsweek và Time ngày 8-7-1963.) Câu nói

    đã đi vào lịch sử! Thật là mỉa mai và đau đớn cho ông Nguyễn-tường-Tam

    đã hy sinh cuộc đời quý báu của mình để gióng lên tiếng chuông lịch sử

    nếu ổng nghe được câu “Thí dụ như nếu những người… ” này. Thiết

    tưởng kẻ thức giả không nên đặt câu hỏi thuộc loại này.

    Đấy, văn minh của các bác các cô đấy. Không như

    chúng em, đói thì ăn, mệt thì ngủ, muốn sao làm vậy, đến mùa sinh nở thì

    làm tình (hay là đúc con, making baby). Không như các bác giả nhơn giả

    nghĩa. Tán tỉnh ve vãn cho đã, văn chương hoa hòe cho lắm, mồm loa mép

    dãi thúi rình, cuối cùng cũng đi đến mục đích .… nằm ỳ ra mà thở phì phò

    hổn hển thôi! Không như chúng em đây, làm xong phận sự đúc con rồi thì

    vẫn vui đùa chạy nhảy! Ai đạo đức hơn ai? Loài người các bác thì chỉ

    tổ đạo đức giả thôi. Trước mặt với nhau thì làm ra điều nhân nghĩa, sau

    lưng thì “chửi nhau như chó”. Nhưng mà các bác có hiểu tiếng

    của chúng em đâu mà bảo là chửi nhau như chó? Hay là trong số các bác

    có kẻ tâm địa lòng lang dạ sói, tuy hình hài là loài người văn minh?

    Chúng em ăn nhau vì nhu cầu tồn tại là luật của

    thiên nhiên. Đức Chúa Trời sinh các bác và các em đều có mạng sống

    riêng của nhau. Nhân danh gì mà các bác giết chúng em để nuôi thân các

    bác? Lấy 1 thí dụ: Nếu các bác mua sắm một món gì để chưng chơi, con

    cái các bác đem đập phá, các bác có buồn lòng không? Vậy thì Chúa sinh

    ra chúng em, các bác đem giết đi, Chúa có buồn lòng không? Còn các bác

    có kẻ vui đùa trên sự đau khổ của chúng em: Săn bắn, hoặc câu cá để

    giải trí lại là một điều dã man hơn. Câu cá để tìm cảm giác hồi hộp,

    (hay là luyện thiền) lường gạt chúng em bằng con mồi giả, giựt chúng em

    lên, chưa vừa ý, bỏ xuống, mai mốt giựt nữa. Nếu có ai móc vào họng các

    bác mà giựt lên giựt xuống cho các bác giãy dụa đành đạch, rồi bỏ xuống,

    rồi móc nữa, các bác lại giãy đành đạch nữa, các bác có chịu được không?

    Vậy thì từ rày về sau, nếu trong các bác có ai làm

    gì mà xâm phạm đến nhau, xin đừng dùng chữ “Luật Rừng” để chửi nhau.

    Phải dùng chữ gì đầy đủ ý nghĩa thâm sâu của những kẻ lưu manh lường

    gạt, điêu ngoa dối trá, đạo đức giả vờ, tàn bạo khát máu, tham lam vô

    độ, đê tiện đốn mạt để mà cứ gọi nhau thì nó xứng đáng hơn chữ

    “Luật Rừng” các bác ạ! “Luật Rừng”, những chữ này so ra vẫn còn nhẹ

    Thôi, chúng em kiếu các bác, chúng em về. “Chó

    tháng ba, gà tháng bảy”. Bây giờ đã vào tháng ba âm lịch rồi, đang thời

    vụ. Chúng em phải về lo làm tròn phận sự đúc con “để đạt chỉ tiêu cho

    kế hoạch năm mới” mà chủ nhà đề ra. Nếu không đạt chỉ tiêu thì sẽ bị

    đưa lên “vùng kinh tế mới”, bỏ bu! Các bác đáng lẻ ra phải sinh con đẻ

    cái cho nhiều “để thờ phượng Chúa”, vì loài người đựơc sinh ra là để

    “thờ phượng và thương yêu Đức Chúa Trời hơn cả” mà! (Điều thứ nhất

    trong 10 điều răn mà Đức Chúa Trời đã truyền đạt cho Môi-Se (Moiise)

    trên núi Sinaiis, Kinh Cựu-Ước, (làm sao kiểm chứng được có Chúa nói

    điều này hay không?). Thì ra các bác ma nớp quá! Đúc thì có đúc,

    “đêm bảy ngày ba, vào ra chưa kể”, nhưng đúc hoài mà con cái đâu

    chẳng thấy. Té ra các bác lợi dụng sự giao phó của Chúa để chỉ hưởng

    lạc thôi, không làm tròn phận sự. Nào là văn minh tiến bộ, nào là

    “mỗi gia đình chỉ hai con là đạt chỉ tiêu”. Và “nếu mọi người ai

    cũng đi tu cả, thì lấy ai thờ phượng Chúa, lấy ai thờ phượng Phật”,

    như bác Hưng đã nói. Nhưng bác Hưng quên rằng Phật không bao giờ bắt ai

    thờ phượng ông ấy cả. Sao lại bắt nhỉ? Thờ phượng, biết ơn, kính mến

    là vấn đề của lương tâm, của tình cảm. Một khi mỗi ai đó được một ân

    sủng nào thì tự họ biết ơn người gia ơn, đâu cần phải bắt nhỉ. Nếu kẻ

    đó là kẻ vong ơn mà bắt nó mang ơn, chúng nó cũng chẳng vâng lời đâu mà

    bắt. Thưa loài người các bác.

    Thôi xin chúc loài người văn minh các bác vui vẻ.

    Và nhớ đừng đạo đức giả, ma lanh, xảo quyệt, tàn bạo nửa rồi đổ cho là

    “Luật Rừng” mà chúng em mang tiếng nghe các bác.

    Hoa-Kỳ vào Xuân Mậu Tý, 2008

    Sơn dã bần phu cẩn bái.

    – Kinh thánh phần Cựu ước.

    – Will Durant, sử gia thế giới: The

    story of Civilisation, Lịch Sử Văn minh Ấn-Độ, Bài học lịch sử,

    Nguyễn-hiến-Lê dịch.

    -World Book, Encyclopedia volume A, Volume C,

    Volume NO.

    Lloyd M. Graham: Deceptions and Myths of

    the Bible, Secausus, N.J: Carol Publishing Group, 1999

    – Stéphano Nguyễn-mạnh-Quang, Master’s

    Degree in Education, Ohio University 1969, USA: Nói Chuyện Với Tổ Chức

    Việt-Nam Cộng-Hòa Foundation, Thực Chất Của Giáo-Hội La-Mã, Việt-Nam

    Cộng-Hòa Toàn Thư 1954-1963, ấn bản 2000, a poem for my children, Vấn

    Nạn Buôn Bán Nha Phiến Ở Miền Nam Việt-Nam, chương 91,

    giaodiemonline.com.

    Nguyễn-hiến-Lê: Hồi ký Nguyễn-hiến-Lê,

    Khóc lên đi ôi quê hương yêu dấu.

    -Charlie Nguyễn: Công-Giáo Bên Bờ Vực Thẳm.

    -Bạch hạc Trần-Đức-Minh, cựu đại-tá quân-lực

    VNCH, chỉ huy tưởng trường Bộ Binh Thủ-Đức trước năm 75: Một Thời Nhiễu

    Nhương 1945-1975.

    -Trần-Đình-Sơn: Tãn mạn Phú-Xuân II.

    -W.W. Howitt: Colonisationi Christianity

    (Londre 1938)

    René Dumont: L’Afric du noire est mal

    partie…Ed du Seuil, 1652.

    -Alan Paton: Pleure oh Pays Bien Aimé, Ed.

    Albin Michel, 1950/Khóc lên đi ôi quê hương yêu dấu, Nguyễn-hiến-Lê

    dịch.

    -Karnow Stanley: Vietnam A History, Ed.

    Viking Press, Newyork, 1983.

    -Michael Maclear: Vietnam A Complete

    Photographic History, 1981.

    -Giáo-sĩ Peter de Rosa: Vicars of Christ,

    New York: Crown Publishers, Inc., 1988, hay Dublin, Ireland: Pooleg

    Press Ltd., 2000

    -France Mangin: Viện Viễn-Đông Bác Cổ Pháp.

    -Linh-mục Trần-Tam-Tỉnh: Thập Giá Và Lưỡi

    Gươm.

    -Linh mục Giuse Nguyễn-văn-Hội: Tìm hiểu về

    Đức Mẹ La-Vang, 1994,

    -Nguyễn phan Quang: Lịch sử Việt-Nam

    1427-1858.

    -Alain Forrest & Yoshiharu Tsuboi:

    Catholicisme et la sociétes Asiatiques.

    -Bùi-Kha và Trần-Chung-Ngọc: Linh Mục

    Trần-Lục, Thực Chất Con Người & Sự Nghiệp (Garden Grove, CA: Giao Điểm,

    1999).

    -Trần-Chung-Ngọc: Công-Giáo Chính Sử

    (Garden Grove, CA: Giao Điểm, 1999).

    -Nguyễn-Kha & Trần-Chung-Ngọc:

    Nguyễn-Trường-Tộ, Thực Chất Con Người & Di Thảo (Garden Grove, CA,

    Giao Điểm, 1998).

    -Trần-văn-Đôn: Nhân Chứng Lịch Sử.

    -Nguyễn-chánh-Thi: Việt-Nam Một Trời Tâm

    Sự.

    -Hoàng-Ngọc-Thanh & Thân-thị-Nhân-Đức:

    Những Ngày Cuối Cùng Của Tổng-Thống Ngô-Đình-Diệm.

    – William J. Lederer: Our Own Worst Enemy,

    New York, W.W Norton & Company Inc. 1968.

    -André Masson: The Transformation of Hanoi

    1873-1888, Madison, 1983.

    -Testeron et Percheron: L’indochine

    Moderne, 1931.

    -Alexandre Dumas: Le Conte de Mont Cristo.

    Vương-Hồng-Sển: Sài-gòn năm xưa.

    -Nguyễn-tường-Thiết: Nhất-Linh Cha Tôi, Văn

    Mới, 2006.

    -Nguyễn-Trân: Công và Tội, 1992.

    -Bửu-Biền, cựu giáo sư toán trung-học Miền

    Nam Việt-Nam, bào đệ Hoàng thân Bửu-Lộc, cựu Thủ-tướng thời Vua Bảo-Đại:

    Tôn Giáo Chiến Tranh Hòa Bình, Ông Trời trong thi ca Việt-Nam (sắp phát

    hành).

    Các bài cùng tác giả

    Luật rừng! (Sơn Dã Bần Phu)

    Nhân đọc “Ông Trời trong thi ca Việt-Nam” (Sơn Dã Bần Phu)

    Thưởng Ngoạn Đồ Sứ Kí Kiểu Thời Nguyễn (Sơn Dã Bần Phu)

    Tôi đọc cuốn ĐƯỜNG XƯA MÂY TRẮNG (Sơn Dã Bần Phu)

     

    --- Bài cũ hơn ---

  • Những Nội Dung Cơ Bản Của Luật Phòng, Chống Tác Hại Của Rượu, Bia
  • Trả Lời Câu Hỏi Công Dân
  • Tìm Hiểu Luật Quy Hoạch Đô Thị
  • Quy Định Về Hoạt Động Quảng Cáo Năm 2022
  • Bỏ Túi Luật Quảng Cáo Cho Bảng Quảng Cáo Ngoài Trời
  • Luật Rừng Ở Phố Đi Bộ

    --- Bài mới hơn ---

  • Tin Hà Nội 24H: Thu Tiền Kiểu “luật Rừng” Ở Bến Xe Yên Nghĩa
  • Singapore Phản Đối “luật Rừng” Ở Biển Đông
  • Bình Định: 4 Người Đi Tìm Mật Ong Rừng, Mưu Trí Bắt Nghi Phạm Giết Người Bị Truy Nã
  • Nét Đẹp Nghề Nuôi Ong Rừng Truyền Thống
  • Mật Ong Rừng 100% Nguyên Chất
  • Chỉ xem clip, cứ ngỡ là trích đoạn của một bộ phim xã hội đen Hồng Kông. Dư luận bức xúc và phẫn nộ.

    Không ai phủ nhận những mặt tích cực từ lúc khai trương phố đi bộ. Từ hiệu quả kinh doanh cho đến việc thu hút khách, giúp khách tiêu tiền và thư giãn. Phố Tây – Bùi Viện, quận 1, TP HCM như một dạng “công viên”, nói đúng hơn là chuỗi nhà hàng “ẩm thực mở”, đa dạng món ngon, giá cả bình dân, không gian gần gũi mà không gò bó. Không chỉ người nước ngoài mà nhiều người trong nước cũng rủ nhau đến đây nhâm nhi chuyện trò và ngắm thiên hạ. Tuy nhiên, đi kèm với đó là nhiều hệ lụy: giật dọc, cướp đồ đến say xỉn, quậy phá; cả khách Tây lẫn khách Việt. Chuyện cự cãi và dùng tay chân giải quyết mâu thuẫn không còn cá biệt.

    Cả nước mới có phố đi bộ Bùi Viện dành cho du khách đúng nghĩa và chỉ hoạt động vào cuối tuần là đã quản không nổi. Làm sao dám mở cửa suốt tuần và nhân rộng? Các nước họ làm thế nào mà không thấy ai phàn nàn hay đòi đóng cửa? Cũng không có cảnh đánh nhau như phim hành động xã hội đen. Càng không có cảnh nhân viên nhà hàng đánh hội đồng khách du lịch. Phố Tây các nước cũng không cần cảnh sát trực chiến mà mọi việc vẫn đâu vào đấy. Khách nước nào và đến đâu cũng vậy, có người này người khác, sao họ quản lý khỏe re! Xem thông tin báo chí và mạng xã hội, cứ ngỡ bao nhiêu khách xấu đều đổ vào Việt Nam.

    Trước hết, đó là việc luật pháp các nước minh bạch và chặt chẽ, ít khách nào dám quậy. Chủ nhà có quyền từ chối phục vụ những khách kém văn hóa, say xỉn. Vấn đề cốt lõi là ở tư duy phố đi bộ và cách quản lý. Phố đi bộ các nước không có kiểu nhậu tràn lan và bất tận, thậm chí còn khống chế số lượng bán rượu bia cho mỗi người. Phố đi bộ, ngoài ăn uống còn có hàng lưu niệm, hàng tiêu dùng, các loại giải trí và dịch vụ đường phố… để phục vụ mọi nhu cầu du khách mà pháp luật không cấm. Phố Bùi Viện gần như là phố nhậu. Rượu vào, không chỉ lời ra còn tay chân hành động. Phức tạp là đương nhiên. Việc quản lý đã có các camera giám sát và đường dây nóng. Bất cứ vi phạm nào, cả chủ lẫn khách đều bị xử phạt kịp thời và triệt để. Có lẽ các nhà quản lý ở quận 1 nghĩ rằng cứ mở phố đi bộ là xong mà quên mất việc giám sát, chấn chỉnh.

    Chưa bàn việc ông Tây sai trái thế nào nhưng hành xử của những kẻ đánh hội đồng ông này là không thể chấp nhận. Đó là hành động chà đạp lên pháp luật, là lời tuyên chiến với du khách nước ngoài khi đến Việt Nam. Việc quậy phá có thể xảy ra ở bất cứ nước nào nhưng cũng phải được xử lý theo pháp luật. Chỉ có Việt Nam là dùng luật rừng, kéo cả băng nhóm hành hung khách không rõ lý do. Càng xấu hổ khi chuyện hành hung xảy ra chỗ đông người nhưng không ai can ngăn. Có lẽ họ sợ liên lụy, sợ bị trả thù. Mấy khách Tây cố ngăn cản nhưng không được. Sự việc đang lắng xuống. Trả lời báo chí, chủ tịch UBND phường Phạm Ngũ Lão, quận 1 cho biết đang chờ công an báo cáo. Công an lại đang chờ người bị hại đến trình báo. Còn dư luận nóng ruột chờ xử lý của nhà nước. Tại sao không chủ động tìm hiểu và giải quyết càng sớm càng tốt? Chuyện quá dễ với cơ quan công an.

    Thay vì tìm cách cấm vì khó quản thì nên cầu thị xem lại cách quản lý của mình. Đâu là gốc, đâu là ngọn? Phải quy trách nhiệm cho người đứng đầu chứ không tập thể mờ mờ ảo ảo, vì không ai rõ hình thù. Luật rừng còn hiện hữu thì xã hội còn nhiễu nhương và đừng mơ du lịch cất cánh. Bao nhiêu công sức quảng bá, tiếp thị sẽ đổ sông, đổ biển vì những hành xử kiểu luật rừng như vậy.

    NGUYỄN VĂN MỸ

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bạn Trai Cũ 6 Năm Của So Yeon (T
  • Nữ Phụ Hot Nhất “itaewon Class” Kwon Nara Từng Gây Xao Xuyến Khi Khoe Mặt Mộc Trên Show Thực Tế
  • Vụ Công Hàm Việt Nam Gửi Liên Hiệp Quốc: Luật Pháp Sẽ Thắng ‘luật Rừng’
  • Luật Rừng Ở Việt Nam Qua Cái Nhìn Của Một Người Ba Lan
  • Bức Xúc Luật Rừng Trong… Rừng Luật Việt Nam
  • Mời Jackson (Got7) Ngủ Chung, Hani (Exid) Bị Netizen Chê Vô Duyên

    --- Bài mới hơn ---

  • Muôn Vạn Mặt Mộc Đáng Ngưỡng Mộ Của Loạt Mỹ Nam Hàn Khi “lên Rừng Xuống Biển”
  • Loạt Show Truyền Hình Châu Á Làm Chết Người, Phạm Pháp Trong 2022
  • Cách Jeff Bezos Tạo Ra Đế Chế Amazon Chi Phối Thị Trường Sách 5 Tỷ Usd: Đối Xử Với Đối Tác Như Báo Săn Mồi, Tạo “luật Rừng” Ép Chết Các Công Ty Nhỏ
  • Luật Rừng (Chương Trình Truyền Hình)
  • Jimin (Aoa) Bị Cựu Trainee Fnc Vạch Trần Thêm Phốt: Đấm Đồng Đội Vì Ghen Tị, Cầm Đầu Nhóm Bắt Nạt Sử Dụng Luật Rừng
  • 1. Tất cả những người phụ nữ xinh đẹp hơn mức trung bình đều không nên nói đùa vô duyên như thế.

    3. Rõ ràng là cô ấy mời Jackson chỉ để góp vui cho chương trình thôi mà… và anh ấy từ chối cũng vì lý do tương tự. Ở bên ngoài thì đời nào cô ấy lại mời anh ấy ngủ chung như thế và người đàn ông nào sẽ nỡ lòng từ chối khi được cô ấy gợi ý như thế nhỉ?

    5. Xem cách cô ấy nói kìa, mạnh dạn nhỉ? Hãy nhớ lấy một điều rằng chỉ cần một lỗi lầm nhỏ thôi cũng có thể đánh ngã cả sự nghiệp đấy.

    7. Kể cả là một trò đùa đi chăng nữa, tưởng tượng người rủ rê là Jackson thì sao nhỉ… Chắc mọi thứ hỗn loạn hết lên mất.

    1. Khi không trang điểm, khuôn mặt của Hani giống hệt như trong ảnh cũ vậy ㅋㅋ

    3. ㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Cái cách họ đùa với nhau mới dễ thương làm sao.

    5. Tôi nhớ có một lần Hani nói rằng Jackson làm cô ấy liên tưởng đến anh trai ruột của mình thì phải… ㅋㅋㅋㅋ

    7. Jackson thật đáng yêu và ngây thơ làm sao..hihi.

    Nguồn: allkpop, naver, nate

    --- Bài cũ hơn ---

  • Trong Trường Hợp Nào Thì Bị Tước Quốc Tịch Úc
  • Trẻ Sinh Ra Tại Úc Vẫn Có Thể Bị Tước Quốc Tịch Dù Cha Mẹ Là Công Dân Úc
  • Luật Lệ Quanh Ta (59) Luật Tước Quốc Tịch Úc
  • Úc: Dự Luật Tước Quốc Tịch Của Nghi Phạm Khủng Bố Gây Tranh Cãi
  • Luật Tước Quốc Tịch Úc Nào Khiến Công Dân Úc Có Thể Mất Quốc Tịch?
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100