Bài 3: Các Biện Pháp Tu Từ Trong Văn Bản

--- Bài mới hơn ---

  • Soạn Văn Bài 3: Sử Dụng Một Số Biện Pháp Nghệ Thuật Trong Văn Bản Thuyết Minh
  • Soạn Bài Lớp 9: Sử Dụng Một Số Biện Pháp Nghệ Thuật Trong Văn Bản Thuyết Minh
  • Em Hãy Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Hình Tượng Người Mẹ Trong Hai Văn Bản
  • Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Văn Bản Cổng Trường Mở Ra Của Lý Lan
  • Kí Ức Tuổi Thơ Qua 2 Văn Bản Trong Lòng Mẹ Và Tôi Đi Học
  • a. Khái niệm: So sánh là đối chiếu 2 hay nhiều sự vật, sự việc mà giữa chúng có những nét tương đồng để làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho lời văn.

    b. Cấu tạo của biện pháp so sánh:

    – A là B:

    “Người ta là hoa đất”

    – A như B:

    “Nước biếc trông như làn khói phủ

    Song thưa để mặc bóng trăng vào”

    – Bao nhiêu…. bấy nhiêu….

    “Qua đình ngả nón trông đình

    Đình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu”

    + So sánh không ngang bằng:

    “Con đi trăm núi ngàn khe

    Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm

    Con đi đánh giặc mười năm

    Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi”

    + So sánh cái cụ thể với cái trừu tượng và ngược lại:

    “Trường Sơn: chí lớn ông cha

    Cửu Long: lòng mẹ bao la sóng trào”

    2. Nhân hóa:

    a. Khái niệm: Nhân hóa là biện pháp tu từ sử dụng những từ ngữ chỉ hoạt động, tính cách, suy nghĩ, tên gọi … vốn chỉ dành cho con người để miêu tả đồ vật, sự vật, con vật, cây cối khiến cho chúng trở nên sinh động, gần gũi, có hồn hơn.

    b. Các kiểu nhân hóa:

    – Dùng những từ vốn gọi người để gọi sự vật: Chị ong nâu, Ông mặt trời, Bác giun, Chị gió,…

    – Dùng những từ vốn chỉ hoạt động, tính chất của người để chỉ hoạt động tính chất của vật:

    “Heo hút cồn mây súng ngửi trời”

    – Trò chuyện với vật như với người:

    “Trâu ơi ta bảo trâu này…”

    “Cha lại dắt con đi trên cát mịn

    Ánh nắng chảy đầy vai”

    “Một tiếng chim kêu sáng cả rừng”

    + AD từ vựng: cách nói quen thuộc, phổ biến, không có/ ít có giá trị tu từ: cổ chai, mũi đất, tay ghế, tay bí, tay bầu,…

    4. Hoán dụ:

    a. Khái niệm: Hoán dụ là BPTT gọi tên sự vật, hiện tượng, khái niệm này bằng tên của một sự vật, hiện tượng khác có quan hệ gần gũi với nó nhằm làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt.

    b. Có bốn kiểu hoán dụ thường gặp:

    + Lấy một bộ phận để chỉ toàn thể:

    “Đầu xanh có tội tình gì

    Má hồng đến quá nửa thì chưa thôi”

    + Lấy vật chứa đựng chỉ vật bị chứa đựng:

    “Vì sao trái đất nặng ân tình,

    Nhắc mãi tên người Hồ Chí Minh”

    + Lấy cái cụ thể để gọi cái trừu tượng

    “Một cây làm chẳng nên non

    Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”

    Lưu ý:

    Ẩn dụ và hoán dụ cùng chung cấu trúc nói A chỉ B nhưng khác nhau:

    – Ẩn dụ: A và B có quan hệ tương đồng

    “Dân công đỏ đuốc từng đoàn

    Bước chân nát đá muôn tàn lửa bay”

    “Bác Dương thôi đã thôi rồi

    Nước mây man mác, ngậm ngùi lòng ta”

    – Điệp ngữ có nhiều dạng:

    + Điệp ngữ cách quãng:

    “Buồn trông cửa bể chiều hôm,

    Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?

    Buồn trông ngọn nước mới sa,

    Hoa trôi man mác biết là về đâu ?

    Buồn trông nội cỏ dàu dàu,

    Chân mây mặt đất một màu xanh xanh.

    Buồn trông gió cuốn mặt duềnh,

    Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi”

    + Điệp vòng tròn:

    “Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy

    Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu

    Ngàn dâu xanh ngắt một màu

    Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?”

    10. Tương phản, đối lập:

    – Là cách sử dụng từ ngữ đối lập, trái ngược nhau để tăng hiệu quả diễn đạt.

    “O du kích nhỏ giương cao sung

    Thằng Mĩ lênh khênh bước cúi đầu

    Ra thế, to gan hơn béo bụng

    Anh hùng đâu cứ phải mày râu”

    [Tố Hữu]

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bài Văn Phân Tích Những So Sánh Hay Trong Đoạn Trích Trong Lòng Mẹ Của
  • Hãy Phân Tích Các Biện Pháp Tu Từ Trong Đoạn Trích Sau Và Diễn Đạt Nó Thành Một Đoạn Văn Diễn Dịch Khoảng 12 Câu “giá Những Cổ Tục…kì Nát Vụn Mới Thôi” Trích Trong Văn Bản ” Trong Lòng Mẹ” (Nguyên Hồng) Ngữ Văn 8 Tập 1
  • Soạn Bài Trong Lòng Mẹ Trang 20 Sgk Ngữ Văn 8, Tập 1
  • Giáo Án Ngữ Văn 8
  • Tóm Tắt Trong Lòng Mẹ Ngắn Nhất (6 Bài).
  • Tìm Hiểu Văn Bản: Hai Cây Phong

    --- Bài mới hơn ---

  • Em Hãy Cho Biết Hoàn Cảnh Ra Đời Của Văn Bản Thuế Máu (Trích Bản Án Chế Độ Thực Dân Pháp Của Nguyễn Ái Quốc).
  • Bài Soạn Hai Cây Phong Lớp 8
  • Tóm Tắt Truyện Hai Cây Phong Tác Giả Ai Ma Tốp
  • Thuyết Minh Về Bức Tranh Hai Cây Phong
  • Phát Biểu Cảm Nhận Về Văn Bản Hai Cây Phong
  • Đối với mỗi người Việt Nam, ký ức tuổi thơ thường gắn liền với những cây đa, bến nước, sân đình ở những làng quê xa mờ trong không gian và thời gian thăm thẳm. Còn đối với đất nước Cư-rơ-gư-xtan xa xôi và tươi đẹp, có núi đồi và thảo nguyên, những dãy núi trập trùng và áng mây lơ lửng bên trên “chẳng khác nào một đoàn chiến hạm đang bơi về một nơi nào đó” và cũng chính nơi đây là nguồn cảm hứng cho nhà văn Ai-ma-tốp thể hiện tài năng của mình qua tác phẩm “Người thầy đầu tiên”. Và nhân vật họa sĩ trong truyện, mỗi lần thăm quê, ông không thể không đến thăm hai cây phong trên đỉnh đồi đầu làng. Vì sao? Bài học hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu.

    – Ai-ma-tốp (1928-2008) là nhà văn nước Cư-rơ-gư-xtan.

    – Cư-rơ-gư-xtan là một nước công hòa miền trung á thuộc Liên Xô (cũ) – đất nước của núi đồi và thảo nguyên trập trùng, bát ngát và những áng mây lơ lửng bên trên như một đoàn chiến hạm đang bơi về một nơi nào đó.

    – Những tác phẩm của ông thương nghiêng về kỷ niệm và cảm xúc.

    – Đề tài chủ yếu trong truyện ngắn của Ai-ma-tốp là cuộc sống khắc nghiệt nhưng cũng đậm chất lãng mạn của người dân vùng đồi núi Cư-rơ-gư-xtan, tình yêu, tình bạn, tinh thần dũng cảm vượt qua thử thách, hy sinh thời chiến tranh; thái độ đấu tranh tích cực của tầng lớp thanh niên, trước hết là nữ thanh niên để thoát khỏi sự rằng buộc của những tập tục lạc hậu.

    – Ngay từ tác phẩm đầu tay “Gia-mi-li-a”-1958 được đánh giá rất cao. Nhiều tác phẩm của ông được dịch sang tiếng Việt.

    “Hai cây phong” được trích trong tác phẩm “Người thầy đầu tiên” và đoạn trích này nằm ở phần đầu truyện. Nội dung của truyện được đặt vào bối cảnh của vùng thảo nguyên xa xôi hẻo lánh của một nước cộng hòa ở trung á thuộc Liên xô cũ vào giữa những năm 20 của thế kỷ XX.

    Người thầy đầu tiên là một câu chuyện cảm động kể về cô bé An-Tư-Nai mồ côi cha mẹ, sống nhờ gia đình chú thím ở làng Ku-xu-rêu. Cô bé không được học hành và luôn phải chịu sự sai khiến của bà thím. Đuy-sen là một đoàn viên của đoàn thanh niên cộng sản được tổ chức cử về làng Ku-xu-rêu để mở trường dạy học cho các em nhỏ. Ở đây, Đuy-sen đã gặp An-Tư-Nai, kịp thời giúp em, cho em đến trường học. Nhưng sau đó bà thím độc bán đã gả bán cô cho một người đàn ông giàu có, đã có vợ. Một lần nữa, Đuy-sen đã giải thoát cho An-Tư-Nai và gửi em lên tỉnh học. An-Tư-Nai học tập tốt, em tiếp tục học lên nữa ở Mát-xcơ-va và trở thành viện sĩ. Lúc này, Đuy-sen đã già và làm nghề đưa thư. Khi còn học ở trường làng, có lần An-Tư-Nai được thầy Đuy sen mang về cho hai cây phong non và bảo em trồng, hy vọng An-Tư-Nai sẽ ngày một thêm sức sống và trưởng thành nhanh chóng như cây non không ngừng phát triển.

    Trích từ truyện “Người thầy đầu tiên”, đoạn trích “Hai cây phong” tập trung miêu tả một cách sinh động hình ảnh hai cây phong qua cái nhìn và tâm hồn tinh tế, đầy xúc động của người kể chuyện – một họa sĩ:

    Làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi, một cao nguyên, phía dưới là thung lũng Vàng. Phía trên làng, giữa một ngọn đồi, hai cây phong to lớn, hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên núi, như biểu tượng của tiếng nói riêng, như tâm hồn riêng của làng.

    Vào năm học cuối, bọn trẻ chạy ào lên đấy phá tổ chim, leo lên hai cây phong cao vút để thấy hiện ra trước mắt chúng biết bao vùng đất chưa từng biết và những con sông chưa từng nghe.

    Thuở ấy, nhân vât “tôi” chỉ cảm nhận sự gắn bó tuổi thơ mình với hai cây phong, tìm đến nó để tìm đến âm thanh kì diệu, những kí ức gắn liền suốt tuổi thơ, và ” tôi ” cũng ko biết vì sao ở đó được gọi là ” Trường Đuy-sen” .

    Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân làng Ku-ku-rêu khiến chúng ta trân trọng chính là vì hai cây phong ấy gắn với câu chuyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không có bằng sư phạm nhưng đã vun trồng bao ước mơ, hi vọng cho những trò nhỏ của mình.

    – Phần 1: Từ đầu… chiếc gương thần xanh: Hình ảnh hai cây phong trong cái nhìn và cảm nhận của người họa sĩ.

    – Phần 2: Còn lại: Hình ảnh hai cây phong với những kỷ niệm ấu thơ.

    – Hai cây phong nằm ở phía trên làng, giữa ngọn đồi, chúng luôn hiện ra trước mắt hệt như những ngọn hải đăng đặt trên núi.

    – Mỗi lần về quê:

    + Từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc.

    + Bao giờ cũng cảm biết được chúng, coi bổn đầu tiên.

    + Mau chóng về tới làng, đến với hai cây phong, đứng dưới gốc để nghe mãi tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất.

    – Đứng ở một nơi cáo nhất trên làng, có thể cẩm nhận là nó đứng hiên ngang nơi đầu sóng, ngọn gió. Cõ lẽ, chính vì vị trí đứng nơi đầu sóng, ngọn gió, nơi cao nhất trên làng mà tác giả đã so sánh chúng hệt như những ngọn hải đăng đặt trên núi.

    – Trong cảm nhận của nhân vật tôi:

    + Cây phong khác biệt so với những câu khác trong làng.

    + Có tiếng nói riêng, tâm hồn riêng, chứa chan những lời ca êm dịu.

    + Ngày và đêm: không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau: nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành như một đốm lửa vô hình; có khi bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào; khi mây đen kéo đến cùng với bão dông, xô gãy cành, tỉa trụi lá, hai cây phong nghiêng ngã tấm thân dẻo dai và reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy rừng rực.

    – Tác giả đã sử dụng hàng loạt những liên tưởng, so sánh, nhân hóa âm thanh, tiếng nói của cây phong. Tác giả còn sử dụng tố chất hội họa và tố chất âm nhạc để vẽ lại những đường nét, màu sắc, nghe lại được những âm thanh trầm bổng, thấm đượm hơi lửa nồng ấm, đắm say của những vẻ đẹp mà hai cây phong đã phô ra, đã chuyền tới.

    – Khi lũ trẻ chạy trên đồi, cây phong nghiêng ngả đu đưa như muốn chào mời đến với bóng râm mát rượi và tiếng lá xào xạc dịu hiền.

    – Lũ nhóc con, chân đi đất, công kênh nhau bám vào các mắt mấu trèo lên làm chấn động cả vương quốc các loài chim khiến chúng chao đi chao lại trên đầu.

    – Từ trên cao nhìn xuống, như một phép màu nhiệm, bọn trẻ nhìn thấy cả một thế giới đẹp vô ngần:

    + Chuồng ngựa của nông trang như các nhà xép.

    + Thảo nguyên hoang vu trong làn sương mờ đục.

    + Dòng sông lấp lánh tận chân trời.

    – Chính từ trên cao nhìn xuống cho nên tầm mắt lũ trẻ được mở rộng, một khoảng không gian bát ngát, một thế giới vừa lạ, vừa quen mà nếu đứng dưới gốc cây phong hay trên thảo nguyên, chúng ta không thể nào thấy được.

    – Tuổi thơ ham hiểu biết, thích khám phá, lần đầu tiên được nhìn ngắm toàn cảnh quê hương đầy thú vị mà hai cây phong là bệ phóng cho những ước mơ, khát vọng lần đầu tiên thức tỉnh trong tâm hồn những đứa trẻ làng Ku-ku-rêu.

    Hai cây phong là biểu tượng của tình yêu quê hương sâu nặng gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ của người học sĩ làng Ku-ku-rêu.

    – Lựa chọn ngôi kể, người kể tạo nên mạch kể lồng ghép, độc đáo.

    – Miêu tả bằng ngòi bút đậm chất hội họa, truyền sự rung cảm đến người đọc.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bài Văn Em Hãy Cho Biết Hoàn Cảnh Ra Đời Của Văn Bản Thuế Máu
  • Cảm Nhận Vẻ Đẹp Thiên Nhiên Trong Đoạn Trích “hai Cây Phong”
  • Từ Văn Bản Hai Cây Phong Cùng Với Hiểu Biết Của Bản Thân, Nêu Suy Nghĩ Của Bản Thân Về Quan Niệm Sau: Lòng Yêu Nước Là Lòng Yêu Bắt Nguồn Từ Những Vật Giản Dị Nhất
  • ✅ Hai Cây Phong
  • Từ Văn Bản “hai Cây Phong”, Hãy Viết 1 Đoạn Văn (Khoảng 7
  • Tóm Tắt Văn Bản Hai Cây Phong

    --- Bài mới hơn ---

  • Nghệ Thuật Đặc Sắc Của Bài Hai Cây Phong. Qua Đó Em Nêu Cảm Nghĩ Về Tình Thầy Trò
  • Giáo Án Bồi Dưỡng Ngữ Văn 8
  • Hai Cây Phong Tiet 33 Doc
  • Soạn Bài Hai Cây Phong (Trích Người Thầy Đầu Tiên) Siêu Ngắn
  • Cảm Nghĩ Về Đoạn Trích Hai Cây Phong Của Aimatop
  • ( Soạn văn lớp 8)- Em hãy tóm tắt văn bản Hai Cây Phong trong sách Ngữ Văn lớp 8. (Bài tóm tắt của bạn Dương Hương Giang).

    BÀI LÀM

    Văn bản được kể bằng lời kể của nhân vật “tôi”. “Tôi” giới thiệu về ngôi làng Ku-ku-rêu của mình nằm trên cao nguyên rộng có những khe nước nhiều ngách đá đổ xuống. Phía trên làng và giữa ngọn đồi có 2 cây phong lớn. “Tôi” mang một sự trân trọng tha thiết đối với 2 cây phong này. Khi nào về quê, “tôi” cũng đưa mắt hướng về 2 cây phong, dù có ở phía xa cũng nhìn rõ mồn một. Lần nào từ những chốn xa xôi trở về làng tác giả cũng nghĩ với nỗi buồn da diết:” Ta sắp được thấy chúng chưa, hai cây phong sinh đôi ấy?”. Làng của tác giả không thiếu các loại cây nhưng tác giả dành niềm chú ý đặc biệt tới 2 cây phong ấy. Từ sự yêu quý tha thiết mà 2 cây phong khiến “tôi” có những liên tưởng thiên nhiên vô cùng độc đáo.

    Về sau, “tôi” mới phát hiện 2 cây phong ấy chỉ đứng yên trên đồi cao và đáp lại bất kì chuyển động nào của không khí, mỗi chiếc lá đều nhạy bén đón lấy những làn gió nhẹ. Dù biết rõ sự thật là cây phong không hề biết chuyển động nhưng tác giả vẫn thấy 2 cây phong có vẻ sinh động lạ kỳ.

    Những kỷ niệm thời thơ ấu liên tục ùa về trong lòng nhân vật “tôi”. Đó là kỷ niệm về năm học cuối cùng ào lên phá tổ chim. Khoảng khắc chơi đùa cùng bọn con trai và ngắm nhìn vẻ đẹp của ngôi làng là những kỷ niệm tác giả nhớ nhung, trân trọng nhất.

    Kỷ niệm luôn thường trực và là điều quý giá được nuôi dưỡng và bắt nguồn từ chính 2 cây phong. 2 cây phong chính là cái nôi của tuổi thơ, là nơi bắt đầu của ước mơ tuổi trẻ, và là nơi lưu giữ những kỷ niệm ngây ngô, thân thương nhất của con người.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Giáo Án: Ngữ Văn 8
  • Biện Pháp Tu Từ Trong Biết Bao Bướm Lả Ong Lơi ….
  • Soạn Văn Bản 2 Cây Phong
  • Ý Nghĩa Của 4 Văn Bản Lão Hạc,tức Nước Vỡ Bờ,hai Cây Phong,chiếc Lá Cuối Cùng Câu Hỏi 126296
  • Nêu Ý Nghĩa Bức Tranh Hai Cây Phong
  • Tóm Tắt Văn Bản: Hai Cây Phong (Ai

    --- Bài mới hơn ---

  • Phân Tích Đoạn Trích Hai Cây Phong Của Ai
  • Cảm Nhận Về Tình Yêu Quê Hương Qua Văn Bản Hai Cây Phong
  • Hãy Cảm Nhận Về Tình Yêu Quê Hương Trong Văn Bản Hai Cây Phong Câu Hỏi 201141
  • Từ Văn Bản “hai Cây Phong”, Hãy Viết 1 Đoạn Văn (Khoảng 7
  • ✅ Hai Cây Phong
  • I. Tóm tắt tác phẩm

    Truyện kể về ngôi làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi, trên một cao nguyên rộng. Phía dưới làng là thung lũng Đất vàng, là cánh thảo nguyên Ca-dắc-tan rộng mênh mông. Phía trên làng, giữa một ngọn đồi có hai cây phong lớn. Dù ai đến ngôi làng cũng đều thấy hai cây phong đó trước tiên, chúng như những ngọn hải đăng đặt trên núi. Mỗi lần về quê, khi xuống xe lửa đi qua thảo nguyên về làng, nhân vật Tôi đều coi bổn phận đầu tiên là từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc ấy. Nhân vật Tôi mong mau chóng về tới làng, chóng lên đồi với hai cây phong. Rồi sau đó đứng dưới gốc cây để nghe mãi tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất.

    Hai cây phong khắc hẳn những loại cây khác trong làng, chúng có tiếng nói riêng và một tâm hồn riêng, chan chứa những lời êm dịu. Về sau, nhân vật Tôi nhận ra rằng vì chúng đứng trên đồi cao lộng gió nên đáp lại bất kì chuyển động khe khẽ nào của không khí, mỗi chiếc lá nhỏ đều nhạy bén đón lấy mọi làn gió nhẹ thoảng qua.

    Hai cây phong gắn với tuổi trẻ của nhân vật Tôi. Vào năm học cuối cùng, trước khi bắt đầu kì nghỉ hè, bọn con trai chúng tôi chạy ào lên đấy phá tổ chim. Khi trèo lên những cành cao ngất, cả một thế giới đẹp đẽ vô ngần của không gian bao la và ánh sáng mở ra trước mắt. Và quả đồi có hai cây phong, không hiểu vì sao ngôi làng đặt tên là “Trường Đuy-sen”.

    II. Nội dung và ý nghĩa của tác phẩm

    Nội dung: Thể hiện niềm tự hào kiêu hãnh của tác giả và dân làng về 2 cây phong. Hai cây phong cũng gắn liền với những kỉ niệm thời thơ ấu, đó là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của tác giả bên bạn bè và thầy giáo.

    Ý nghĩa: Văn bản đã nói lên tình yêu, lòng tự hào của tác giả về quê hương và trân trọng những kỉ niệm đẹp thời thơ ấu.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Giới Thiệu Về Tác Giả Ai
  • Đề Tiếng Việt(45 Phut) Cả Ma Trận, Đáp Án
  • Văn Bản “hai Cây Phong” Gợi Cho Em Những Suy Nghĩ Gì?
  • Văn Bản “hai Cây Phong” Gợi Cho Em Những Suy Nghĩ Gì? Hãy Trình Bày Bằng Một Đoạn Văn Khoảng 12 Câu, Trong Đoạn Văn Có Sử Dụng Câu Ghép
  • Giáo Án Văn 8 Bài Hai Cây Phong (Tiết 1)
  • Từ Văn Bản “hai Cây Phong”, Hãy Viết 1 Đoạn Văn (Khoảng 7

    --- Bài mới hơn ---

  • ✅ Hai Cây Phong
  • Từ Văn Bản Hai Cây Phong Cùng Với Hiểu Biết Của Bản Thân, Nêu Suy Nghĩ Của Bản Thân Về Quan Niệm Sau: Lòng Yêu Nước Là Lòng Yêu Bắt Nguồn Từ Những Vật Giản Dị Nhất
  • Cảm Nhận Vẻ Đẹp Thiên Nhiên Trong Đoạn Trích “hai Cây Phong”
  • Bài Văn Em Hãy Cho Biết Hoàn Cảnh Ra Đời Của Văn Bản Thuế Máu
  • Tìm Hiểu Văn Bản: Hai Cây Phong
  • Hai cây phong, nơi ấy chứa bao kỷ niệm của tuổi học trò với những trò chơi thuở nhỏ “Khi bắt đầu nghỉ hè, bọn con trai chạy ào lên đấy phá tổ chim”. Song ấn tượng sâu đậm trở thành điểm nhớ về hai cây phong trong ký ức của nhân vật ở đây chính là “thế giới diệu kỳ được mở ra trong tâm hồn trẻ thơ” từ góc nhìn, tầm nhìn mà hai cây phong ấy đem lại. Trước hết, hai cây phong là điểm tựa để bọn trẻ đua nhau thể hiện ý chí: “Chúng tôi cứ leo lên cao nữa – nào xem ai can đảm và khéo léo hơn ai!”. Nhưng thế giới xung quanh mới là điều kinh ngạc và quyến rũ bọn trẻ “Chúng tôi cố giương hết tầm mắt nhìn vào nơi xa thẳm biêng biếc của thảo nguyên và nhìn thấy không biết bao nhiêu, bao nhiêu là vùng đất mà trước đây chúng tôi chưa từng biết đến, thấy những con sông mà trước đây chúng tôi chưa từng nghe nói. Những dòng sông lấp lánh tận chân trời như những sợi chỉ bạc mỏng manh… Chúng tôi ngồi nép trên các cành cây, lắng nghe tiếng gió ảo huyền, và tiếng lá cây đáp lại lời gió, thì thầm to nhỏ về những miền đất bí ẩn đầy sức quyến rũ lẩn sau chân trời xa thẳm và biêng biếc kia”. Càng đọc ta càng cảm nhận được chất hoạ sĩ ở người kể chuyện, càng cảm nhận được thế giới “bí ẩn đầy sức quyến rũ” của những miền đất lạ đã thu hút tâm hồn trẻ thơ, đọng lại một khoảng sáng trong tâm hồn cô bé An-tư-nai để khi trưởng thành nỗi nhớ về ký ức tuổi thơ và hình ảnh hai cây phong lại rực lên những hình ảnh lung linh kỳ thú thuở nào để rồi xa quê lêu ngày lòng cô lại thao thức. Và trong cõi sâu thẳm ta hiểu rằng nỗi nhớ và cảm xúc cùng thế giới tuổi thơ vẫn đọng lại nguyên vẹn trong hai cây phong ấy chính là tình yêu quê hương da diết.

    Nguồn: Sưu tầm chúng tôi

    --- Bài cũ hơn ---

  • Hãy Cảm Nhận Về Tình Yêu Quê Hương Trong Văn Bản Hai Cây Phong Câu Hỏi 201141
  • Cảm Nhận Về Tình Yêu Quê Hương Qua Văn Bản Hai Cây Phong
  • Phân Tích Đoạn Trích Hai Cây Phong Của Ai
  • Tóm Tắt Văn Bản: Hai Cây Phong (Ai
  • Giới Thiệu Về Tác Giả Ai
  • Soạn Bài Văn Hai Cây Phong Lớp 8, Tóm Tắt Văn Bản 2 Cây Phong

    --- Bài mới hơn ---

  • Giải Vbt Ngữ Văn 8 Hai Cây Phong
  • Giải Vbt Ngữ Văn 8 Bài Hai Cây Phong
  • Bài Soạn Lớp 8: Hai Cây Phong
  • Tóm Tắt Hai Cây Phong Hay, Ngắn Nhất (5 Mẫu).
  • Văn Bản Hai Cây Phong Tìm Hiểu Xuất Xứ Của Vb Tìm Hiểu Những Chi Tiết Của Làng Ku
  • Tiếp tục soạn bài nào, hôm nay chúng ta cùng đến với bài Hai Cây Phong (trích Người Thầy Đầu Tiên – Ai-ma-tốp), sau đây mà bài soạn một số câu hỏi mà chúng tôi sưu tầm được.

    Câu hỏi: Hãy nêu ý nghĩa và nghệ thuật của bài hai cây phong. qua đó e có nhận xét gì?

    Nghệ thuật:

    -Lựa chọn ngôi kể,ng kể chuyện tạo nên 2 mạch kể lồng ghép độc đáo.

    -Miêu tả = ngồi bút đậm chất hội họa,..

    -Liên tưởng,tưởng tưởng phong phú.

    Ý nghĩa:

    2 cây phong là biểu tượng của tình yêu quê hương sâu nặng, gắn liền vs những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ của ng họa sĩ làng ku-ku-rêu.

    Câu hỏi: Tại sao có thể nói người kể chuyện đã miêu tả 2 cây phong và quan cảnh nơi đây bằng ngòi bút đậm chất hội họa. Hãy chứng minh tính chất hội họa đó.

    Câu hỏi: Tóm tắt văn bản 2 cây phong

    Làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi, một cao nguyên, phía dưới là thung lũng Vàng. Phía trên làng, giữa một ngọn đồi, hai cây phong to lớn, hai cây phong hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên núi, như biểu tượng của tiếng nói riêng, như tâm hồn riêng của làng.

    Vào năm học cuối, bọn trẻ chạy ào lên đấy phá tổ chim, leo lên hai cây phong cao vút để thấy hiện ra trước mắt chúng biết bao vùng đất chưa từng biết và những con sông chưa từng nghe.

    Thuở ấy, nhân vât “tôi” chỉ cảm nhận sự gắn bó tuổi thơ mình với hai cây phong, tìm đến nó để tìm đến âm thanh kì diệu, những kí ức gắn liền suốt tuổi thơ, và ” tôi ” cũng ko biết vì sao ở đó được gọi là ” Trường Đuy-sen”.

    Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân làng Ku-ku-rêu khiến chúng ta trân trọng chính là vì hai cây phong ấy gắn với câu chuyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không có bằng sư phạm nhưng đã vun trồng bao ước mơ, hi vọng cho những trò nhỏ của mình.

    Câu hỏi: Những đặc điểm của 2 cây phong khiến người kể chuyện luôn nhớ và ong ước trở về bên nó để “lắng nghe tiếng reo cho đến khi say sưa ngây ngất”

    Kỷ niệm gắn bó với hai cây phong được kể lại theo hai mạch dẫn ***g vào nhau: mạch dẫn chuyện trực tiếp của nhân vật “tôi” – một hoạ sĩ đã lớn lên từ chính mảnh đất này và mạch kỷ niệm của cả một thế hệ “chúng tôi”. Ký ức thật đậm nét của tuổi thơ đã khiến cho người hoạ sĩ – nhân vật “tôi” đã tái hiện lại thật đẹp và xúc động hình ảnh hai cây phong – biểu tượng của quê hương, một mảnh hồn làng sống động.

    Bắt đầu của những ký ức về làng quê là lời dẫn chuyện đưa người đọc trở về một nơi nằm ven chân núi, trên một cao nguyên rộng, có những khe nước ào ào từ nhiều ngách đá đổ xuống. Ku-ku-rêu đã hiện ra với tất cả vẻ hoang sơ của thiên nhiên với thung lũng, thảo nguyên, rặng núi. Hai cây phong không phải là món quà của tự nhiên nhưng đã từ rất lâu, những đứa trẻ đã biết chúng từ thuở bắt đầu biết mình. Để cũng rất tự nhiên, hình ảnh hai cây phong đã trở thành của riêng làng Ku-ku-rêu: “chúng luôn hiện ra trước mắt hệt như những ngọn hải đăng đặt trên núi”, trở thành mốc định hướng cho mọi người tìm đến. Riêng đối với “tôi”, “mỗi lần về quê, khi xuống xe lửa đi qua thảo nguyên về làng, tôi đều coi bổn phận đầu tiên là từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc ấy”.

    Anh đã dành tình cảm đặc biệt với hai cây phong như với những người bạn, nhìn bằng cặp mắt chan chứa tình cảm yêu thương, nên dù khó nhìn đến mấy, anh bao giờ cũng cảm biết được chúng, lúc nào cũng nhìn rõ. Hai cây phong đã trở thành một phần tâm hồn của anh, chi phối cả niềm vui, nỗi buồn của người hoạ sĩ.

    Bằng tình yêu ấy, anh đã tạo nên một bức tranh thật sinh động, đẹp đẽ. Một bức tranh ngân nga cả những giai điệu “tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất”. Đoạn văn miêu tả hình ảnh hai cây phong đẹp như một bài thơ về một loài cây “có tiếng nói riêng và hẳn phải có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu”. Có lẽ chính tình yêu quê hương của người hoạ sĩ đã đem đến cảm giác choáng ngợp say sưa ấy: “Dù ta tới đây vào lúc nào, ban ngày hay ban đêm, chúng cũng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau. Có khi tưởng chừng như một làn sóng thủy triều dâng lên vỗ vào bãi cát, có khi lại nghe như một tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm chuyển qua lá cành như một đốm lửa vô hình, có khi hai cây phong bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào”. Ngay cả khi thời tiết thay đổi khắc nghiệt, hai cây phong ấy vẫn như một con người bền bỉ kiên cường đối chọi với sức mạnh tàn phá của bão dông, “nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy rừng rực”. Cảm nhận của tuổi thơ đã được người họa sĩ ấy trân trọng gìn giữ, ngay cả khi khám phá ra điều bí ẩn về hai cây phong bằng những giải thích chính xác khoa học thì: “việc khám phá ra chân lí giản đơn ấy vẫn không làm tôi vỡ mộng xưa, không làm tôi bỏ mất cách cảm thụ của tuổi thơ mà tôi còn giữ đến tận ngày nay”. Bởi lẽ cây phong ấy đã gắn với cả một thời tươi đẹp: ” Tuổi trẻ của tôi đã để lại nơi ấy, bên cạnh chúng như một mảnh vỡ của chiếc gương thần xanh…”. Hình ảnh thời ấu thơ đã tạo thành không gian cổ tích rất riêng, phải chăng chính từ tình yêu và sự gắn bó với hai cây phong, đã làm cậu bé năm xưa lớn lên trở thành họa sĩ với mong muốn vẽ lại linh hồn nồng thắm của làng quê?

    Hai cây phong ấy còn là kỷ niệm chung của chúng tôi – bọn con trai tinh nghịch ở làng Ku-ku-rêu, những người bạn cùng trang lứa của người họa sĩ. Đó là tất cả những ngày tháng được vui chơi, chạy nhảy giữa núi đồi rộng lớn, trong bóng râm mát rượi và tiếng lá xào xạc dịu hiền của hai cây phong. Đẹp làm sao khoảnh khắc những cậu bé ấy được nâng lên cao từ những cành cao ngất, cao đến ngang tầm chim bay, một thế giới khác đã được mở ra, vượt ra khỏi giới hạn của làng quê Ku-ku-rêu nhỏ bé, “như có một phép thần thông nào vụt mở ra trước mắt chúng tôi cả một thế giới đẹp đẽ vô ngần của không gian bao la và ánh sáng”. Hai cây phong trở thành bệ đỡ, nâng cánh ước mơ cho những đứa trẻ, mở tầm nhận thức về một thế giới đầy những điều mới lạ cần khám phá, hướng về “những miền đất bí ẩn đầy sức quyến rũ lẩn sau chân trời xa thẳm biêng biếc kia”. Cũng như bạn bè của mình, “tôi” – chú bé sau này là họa sĩ cũng trải qua cảm giác “tim đập rộn ràng vì thảng thốt và vui sướng, rồi trong tiếng xào xạc không ngớt ấy, tôi cố hình dung ra những miền xa lạ kia”. Hai cây phong đã trở thành người bạn lớn, người bạn tâm tình thân thiết đem lại những niềm vui vỡ oà hạnh phúc cho tuổi thơ.

    Khi hưởng thụ niềm vui trong bao tháng ngày hồn nhiên thơ mộng bên hai cây phong ấy, không cậu bé nào đặt câu hỏi về người đã vun mầm, ấp ủ những niềm hi vọng, đem lại hạnh phúc tuổi thơ. Đó cũng là điều bình thường với bất cứ em bé nào. Hai cây phong của người chiến sĩ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Đuy-sen đã cùng trồng với em bé khốn khổ An-tư-nai trong những ngày làng Ku-ku-rêu còn chìm đắm trong lạc hậu tối tăm và những hủ tục còn đè nặng trong đời sống dân làng những năm đầu sau cách mạng tháng Mười đã trở thành chứng nhân cho sự lớn khôn của bao thế hệ. Bản thân người thầy đầu tiên ấy vẫn ở lại với làng, đã trở thành một ông lão đưa thư mẫn cán Đuy-sen, thế nhưng khi các em bé gọi quả đồi có hai cây phong là “Trường Đuy-sen” như bao dân làng, có mấy ai còn nhớ ông lão ấy chính là thầy Đuy-sen, người đem đến ánh sáng cách mạng góp phần xoá tan đi bóng tối cho bao cuộc đời? Hai cây phong còn là minh chứng cho sự hy sinh lặng thầm của những người cộng sản trẻ tuổi đã không ngại ngần cống hiến thời thanh xuân tươi đẹp cho quê hương thay da đổi thịt. Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân làng Ku-ku-rêu khiến chúng ta trân trọng chính là vì hai cây phong ấy gắn với câu chuyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không có bằng sư phạm nhưng đã vun trồng bao ước mơ, hi vọng cho những trò nhỏ của mình.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Soạn Bài: Hai Cây Phong
  • Soạn Bài Hai Cây Phong Ngắn Gọn Nhất
  • Ngu Van 8 Hai Cay Phong T33 Ngu Van 8Dung Ppt
  • Soạn Bài Hai Cây Phong (Trích Người Thầy Đầu Tiên)
  • Soạn Bài Hai Cây Phong Và Phân Tích Đoạn Trích Cùng Tên
  • Cảm Nhận Vẻ Đẹp Hình Ảnh Hai Cây Phong Trong Đoạn Trích Hai Cây Phong

    --- Bài mới hơn ---

  • Giáo Án Dạy Học Ngữ Văn 8 Tiết 33, 34: Hai Cây Phong (Trích ”người Thầy Đầu Tiên”) (Ai
  • Bài Văn: Soạn Bài: Hai Cây Phong
  • Chữ Đậm, Chữ Nghiêng, Gạch Chân, Chỉ Số Trên/ Dưới Trong Microsoft Word
  • Hướng Dẫn Cách In Trong Excel
  • Cách In 2 Mặt Giấy Trong Word, Excel
  • Vẻ đẹp hình ảnh hai cây phong Cảm nhận vẻ đẹp hình ảnh hai cây phong trong đoạn trích “Hai cây phong”

    • Mở bài:

    Truyện “Người thầy đầu tiên” của nhà văn Ai-ma-tốp đã đưa chúng ta về với làng nhỏ Ku-ku-rcu của nước cộng hoà Kư-rơ-gư-xtan thuộc Liên-Xô (cũ). Câu chuyện về người chiến sĩ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Đuy-sen – người thầy đầu tiên đà trồng hai cây phong nhỏ cùng cô bé An-tư-nai thuở trước. Để bốn chục năm sau, cô bé đà là một viện sĩ danh tiếng, còn hai cây phong đà trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức làng quê của biết bao thế hệ dân làng Ku-ku-rêu. Hai cây phong là hình ảnh thân thuộc của quê hương đã được cảm nhận bằng tất cả rung động trong trẻo nhất của tuổi thơ.

    • Thân bài:

    Kỷ niệm gắn bó với quê hương được kể lại theo hai mạch dẫn lồng vào nhau: mạch dẫn chuyện trực tiếp của nhân vật “tôi” – một họa sĩ đà lớn lên từ chính mảnh đất này và mạch kỷ niệm của cả một thế hệ “chúng tôi”. Ký ức thật đậm nét của tuổi thơ đã khiến cho người họa sĩ – nhân vật “tôi” đã tái hiện lại thật đẹp và xúc động hình ảnh hai cây phong – biểu tượng của quê hương, một mảnh hồn làng sống động.

    Bắt đầu của những ký ức về làng quê là lời dẫn chuyện đưa người đọc trở về một nơi nằm ven chăn núi, trên một cao nguyên rộng, có những khe nước ào ào từ nhiều ngách đả đổ xuống . Ku-ku-rcu đã hiện ra với tất cả vẻ hoang sơ của thiên nhiên với thung lùng, thảo nguyên, rừng núi hai cây phong không phải là món quà của tự nhiên nhưng đã từ rất lâu, những đứa trẻ đã biết chúng từ thuở bắt đầu biết mình.

    Rất tự nhiên, hình ảnh hai cây phong đã trở thành của riêng làng Ku-ku-rêu: “chúng luôn hiện ra trước mắt hệt như những ngọn hai đăng đặt trên núi”, trở thành mốc định hướng cho mọi người tìm đến. Riêng đối với nhân vật “tôi”, “mỗi lần về quê, khi xuống xe lửa đi qua thảo nguyên về làng, “tôi” đều coi bổn phận đầu tiên là từ xa đưa mắt tìm hai cây phong thân thuộc ấy. Anh đã dành tình cảm đặc biệt với hai cây phong như với những người bạn, nhìn bằng cặp mắt chan chứa tình cảm yêu thương, nên dù khó nhìn đến mấy, anh bảo dù ở đâu cũng nhận biết được chúng, lúc nào cũng nhìn rõ chúng. Hình ảnh cây phong sừng sững trên ngọn đồi đã trở thành một phần tâm hồn cửa anh, chi phối cả niềm vui, nỗi buồn của người họa sĩ.

    Bằng tình yêu ấy, nhân vật “tôi” đã tạo nên một bức tranh thật sinh động, đẹp đẽ. Một bức tranh ngân nga cả những giai điệu “tiếng lá reo cho đến khi say sưa ngây ngất”. Đoạn văn miêu tả hình ảnh hai cây phong đẹp như một bài thơ về một loài cây “có tiếng nói riêng và hẵn phải có một tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu ”.

    Có lẽ chính tình yêu quê hương của người hoạ sĩ đã đem đến cảm giác choáng ngợp say sưa ấy: “Dù ta tới đây vào lúc nào, ban ngày hay ban đêm, chúng cũng vẫn nghiêng ngủ thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau. Có khi tưởng chừng như một làn sóng thủy triều dâng lên vỗ vào bãi cát, có khi lại nghe như một tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm chuyển qua lá cành như một đốm lửa vô hình, có khi hai cây phong bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành hà cất tiếng thà dùi một lượt như thương tiếc người nào”.

    Ngay cả khi thời tiết thay đổi khắc nghiệt, hai cây phong ấy vẫn như một con người bền bỉ, kiên cường đối chọi với sức mạnh tàn phá của bão dông: “nghiêng ngả tấm thân dẻo dai vù reo vù vù như một ngọn lửa bốc cháy rừng rực. Cảm nhận của tuổi thơ đã được người họa sĩ ấy trân trọng gìn giữ, ngay cả khi khám phá ra điều bí ẩn về hai cây phong bằng những giải thích chính xác khoa học thì “việc khám phá ra chân lí giản đơn ấy vẫn không làm tôi vơi mộng xưa, không lùm tôi bỏ mất cách cảm thụ của tuổi thơ mà tôi còn giữ đến tận ngày nay”. Bởi lẽ cây phong ấy đã gắn với cả một thời tươi đẹp: “Tuổi, trẻ của tôi đã để lại nơi ấy, bên cạnh chúng như một mãnh vỡ của chiếc gương thần xanh…”

    Hình ảnh thời ấu thơ đã tạo thành không gian cổ tích rất riêng, phải chăng chính từ tình yêu và sự gắn bó với hai cây phong, đã làm cậu bé năm xưa lớn lên trở thành họa sĩ với mong muốn vẽ lại linh hồn nồng thắm của làng quê?

    Hai cây phong ấy còn là kỷ niệm chung của chúng tôi – bọn con trai tinh nghịch ở làng Ku-ku-rêu, những người bạn cùng trang lứa của người họa sĩ. Đó là tất cả những ngày tháng được vui chơi, chạy nhảy giữa núi đồi rộng lớn, trong bóng râm mát rượi vù tiếng lá xào xạc dịu hiền của hai cầy phong. Đẹp làm sao khoảnh khắc những cậu bé ấy được nâng lên cao từ những cành cao ngất, cao đến ngang tầm chim bay, một thế giới khác đã được mở ra, vượt ra khỏi giới hạn của làng quê Ku-ku-rêu nhỏ bé, “như có một phép thần thông nào vụt mở ra trước mắt chúng tôi củ một thể giới đẹp đẽ vô ngần của không gian hao la và ánh sáng”.

    Hai cây phong trở thành bệ đỡ nâng cánh ước mơ cho những đứa trỏ, mở tầm nhận thức về một thế giới đầy những điều mới lạ cần khám phá, hướng về “những miền đất bí ẩn đầy sức quyến rũ được giấu kín sau chân trời xa thâm biên biếc kia”. Cũng như bạn bò của mình, “tôi” – chú bé sau này là họa sĩ cũng trải qua cảm giác “tim đập rộn ràng vì thoảng thốt và vui sướng, rồi trong tiếng xào xạc không ngớt ấy, tôi cố hình dung ra những miền xa lạ kia”. Cây phong đã trở thành người bạn lớn, người bạn tâm tình thân thiết đem lại những niềm vui vỡ òa hạnh phúc cho tuổi thơ.

    Bên cạnh bức tranh bằng ngôn từ là một bản giao hưởng của âm thanh với đủ cung bậc buồn vui. Người viết đã phát huy cao độ trí tưởng tượng bay bổng và cảm xúc say mê nồng nhiệt của mình vào việc thể hiện vẻ đẹp lạ thường của hai cây phong. Có khi chúng thì thầm thiết tha nồng nàn, có khi chúng bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào. Được nhân cách hóa cao độ nên hai cây phong có tiếng nói và tâm hồn đa dạng, phong phú, cuốn hút lòng người.

    Khi hưởng thụ niềm vui trong bao tháng ngày hồn nhiên thơ mộng bên hai cây phong ấy, không cậu bé nào đặt câu hỏi về người đã vun mầm, ấp ủ những niềm hi vọng, đem lại hạnh phúc tuổi thơ. Đó cũng là điều bình thường với bất cứ em bé nào. Hai cây phong của người chiến sĩ Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Đuy-sen đã cùng trồng với em bé khốn khổ An-tư-nai trong những ngày làng Ku- ku-rêu còn chìm đắm trong lạc hậu lôi tăm và những hủ tục còn đè nặng trong đời sống dân làng những năm đầu sau cách mạng tháng Mười đã trở thành nhân chứng cho sự lớn khôn của bao thế hệ.

    Bản thân ngươi thầy đầu tiên ấy vẫn ở lại với làng, đã trở thành một ông lão đưa thư mẫn cán Đuy-sen. Thế nhưng, khi các em bé gọi quả đồi có hai cây phong là “Trường Đuy-sen” như bao dân làng. Có mấy ai còn nhớ ông lão ấy chính là thầy Đụy-sen, người đem đến ánh sáng cách mạng góp phần xoá tan đi bóng tối cho bao cuộc đời? Hai cây phong còn là minh chứng cho sự hy sinh lặng thầm của những người cộng sản trẻ tuổi đã không ngại ngần cống hiến thời thanh xuân tươi đẹp cho quê hương thay da đổi thịt.

    • Kết bài:

    Hai cây phong được miêu tả không chỉ bằng ngòi bút tinh tế mà còn bằng một trái tim yêu thiên nhiên, yêu quê hương sâu sắc. Tình yêu tha thiết dành cho hai cây phong tuôn chảy không ngừng dưới ngòi bút tinh tế của nhà văn đã mang lại cho hai cây phong đòi sống tâm hồn phong phú như con người. Đây là bức tranh được vẽ bằng thứ ngôn ngữ đầy tính tạo hình của hội họa và tính trữ tình của thơ, của nhạc. Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân làng Ku- ku-rêu khiến chúng ta trân trọng chính là vì hai cây phong ấy gắn với câu chuyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không có bằng sư phạm nhưng đã vun trồng bao ước mơ, hi vọng cho những trò nhỏ của mình.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Văn Bản: Hoàng Lê Nhất Thống Chí – Ngô Gia Văn Phái
  • Cảm Nhận Cái Hay Của Hồi Mười Bốn Hoàng Lê Nhất Thống Chí
  • Bộ Câu Hỏi Ôn Tập Hoàng Lê Nhất Thống Chí
  • Vài Nét Cơ Bản Về Tác Phẩm Hoàng Lê Nhất Thống Chí
  • Soạn Bài: Hoàng Lê Nhất Thống Chí – Ngữ Văn 9 Tập 1
  • Các Biện Pháp Tu Từ Và Ví Dụ Về Bài Tập Biện Pháp Tu Từ Dễ Hiểu

    --- Bài mới hơn ---

  • Phân Biệt 8 Biện Pháp Tu Từ Đã Học Và Cách Ghi Nhớ
  • Nêu Phương Thức Biểu Đạt Chính Của Bài Tôi Đi Học
  • Phân Tích Những Hình Ảnh So Sánh Đặc Sắc Và Chỉ Ra Giá Trị Của Nó Trong Văn Bản Tôi Đi Học
  • Kiểm Tra 15 Phút Môn Ngữ Văn 8
  • Bài Kiểm Tra 15 Phút Văn 8 Lần 1
  • Biện pháp tu từ là cách sử dụng ngôn ngữ theo cách đặc biệt ở một đơn vị ngôn ngữ ( về từ, câu , văn bản) trong một ngữ cảnh nhất định nhằm tăng sức gợi hình, gợi cảm trong diễn đạt và tạo ấn tượng với người đọc về một hình ảnh, một cảm xúc hay một câu chuyện.

    Mục đích: Sử dụng biện pháp tu từ sẽ tăng giá trị biểu đạt và biểu cảm

    Bên cạnh việc nắm được định nghĩa của các biện pháp tu từ là gì, bạn cũng cần ghi nhớ vai trò của các biện pháp tu từ trong các văn bản nghệ thuật. Hầu hết trong những văn bản nghệ thuật người ta thường xuyên kết hợp các biện pháp tu từ cùng một lúc để gia tăng sự sinh động cũng như khiến đọc giả suy ngẫm kĩ về tác phẩm đó. Bài viết này rất phù hợp với các sĩ tử của kì thi THPTQG năm 2022. Bắt đầu sớm là một lợi thế. Hãy đọc bài viết này để nhớ lại một phần kiến thức tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng cần thiết và quan trọng.

    Các biện pháp tu từ

    1. So sánh

    Khái niệm: So sánh là đối chiếu 2 hay nhiều sự vật, sự việc mà giữa chúng có những nét tương đồng để làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho lời văn.

    Cấu tạo: mô hình cấu tạo đầy đủ của một phép so sánh gồm:

    Vế A: nêu tên sự vật, sự việc được so sánh.

    Vế B: nêu tên sự vật, sự việc được dùng để so sánh với sự vật, sự việc nói ở vế A.

    Từ ngữ chỉ phương diện so sánh.

    Từ ngữ chỉ ý so sánh ( gọi tắt là từ so sánh).

    Trong thực tế, mô hình cấu tạo nói trên có thể thay đổi ít nhiều:

    Các từ ngữ chỉ phương diện so sánh và chỉ ý so sánh có thể được lược bớt.

    Các kiểu so sánh:

    Ví dụ: Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.

    Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con.

    2. Nhân hóa

    Ví dụ về một đoạn văn sử dụng biện pháp nhân hóa

    Hè năm nào tôi cũng về nhà nội chơi, sau nhà có vườn cây do chính tay ông tôi trồng và chăm sóc. Trong vườn, gia đình nhà chuối tiêu chen chúc, tựa sát vào nhau trông thật thân thiết . Mấy cây bưởi già thưa thớt lá, sai trĩu những quả xanh ngắt, giống bưởi này ngon lắm, đây là thứ cây mà ông tôi tâm đắc nhất. Phía góc vườn là cây măng cụt rậm rạp, cao hơn hẳn những cây khác, ông tôi thường gọi nó là anh cả của cả vườn, nghe ông kể, anh măng cụt này cũng kiêu ngạo lắm , ông tôi phải vất vả chăm sóc suốt năm trời mới được đón lứa quả đầu tiên. Ngự trị giữa vườn là chị xoài , tán cây rộng lớn như những cánh tay treo đầy trái xoài mập mạp. Tôi thích khu vườn này lắm, một phần vì có nhiều thứ quả ngon, một phần vì nó chứa đựng biết bao tâm huyết của ông nội tôi.

    + Chuối tiêu – chen chúc, tựa sát

    + Măng cụt – kiêu ngạo

    + Trái xoài – mập mạp

    3. Ẩn dụ

    b/ Có bốn kiểu ẩn dụ thường gặp:

    + Ẩn dụ hình thức – tương đồng về hình thức

    “Đầu tường lửa lựu lập lòe đơm bông”

    + Ẩn dụ cách thức – tương đồng về cách thức

    “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”

    “Về thăm quê Bác làng Sen,

    Có hàng râm bụt thắp lên lửa hồng”

    + Ẩn dụ phẩm chất – tương đồng về phẩm chất

    “Thuyền về có nhớ bến chăng

    Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền”

    “Cha lại dắt con đi trên cát mịn

    Ánh nắng chảy đầy vai”

    “Một tiếng chim kêu sáng cả rừng” Ở đây hoa lựu màu đỏ như lửa, bởi vậy lửa ( A) được dùng làm ẩn dụ chỉ hoa lựu (B) Hoán dụ dựa vào sự liên tưởng tương cận ( gẫn gũi ) giữa các đối tượng. Mối quan hệ giữa tên mới (A) và tên cũ (B) là mối quan hệ gần kề Ví dụ : Đầu xanh có tội tình gì Má hồng đến quá nửa thì chưa thôi” Đầu xanh : là bộ phận cơ thể người ( gần kề với người) , được lấy làm hoán dụ chỉ người còn trẻ ( ví dụ tương tự : đầu bạc- người già) Má hồng: chỉ người con gái đẹp Như vậy , các em có thể hiểu nôm na là : Ẩn dụ và hoán dụ cùng chung cấu trúc nói A chỉ B nhưng khác nhau: – Ẩn dụ: A và B có quan hệ tương đồng

    – Điệp ngữ có nhiều dạng:

    “Buồn trông cửa bể chiều hôm,

    Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?

    Buồn trông ngọn nước mới sa,

    Hoa trôi man mác biết là về đâu ?

    Buồn trông nội cỏ dàu dàu,

    Chân mây mặt đất một màu xanh xanh.

    Buồn trông gió cuốn mặt duềnh,

    Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi”

    + Điệp vòng tròn:

    “Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy

    Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu

    Ngàn dâu xanh ngắt một màu

    Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?” [Chinh phụ ngâm – Đoàn Thị Điểm]

    7. Nói giảm nói tránh

    Nói giảm nói tránh là biện pháp tu từ dùng cách biểu đạt tế nhị, uyển chuyển, tránh gây cảm giác quá buồn đau, ghê sợ, nặng nề, tránh thô tục, thiếu văn hóa. Nói giảm là phương tiện tu từ làm nhẹ đi, yếu đi một đặc trưng nào đó được nói đến mà người nghe vẫn hiểu được nội dung nhưng không gây ra cảm giác nặng nề, tiêu cực. Còn nói tránh là sự biểu đạt bằng một hình tượng khác, một phương thức khác, hoặc đề cập một đối tượng khác, tức là không đề cập trực tiếp đến yếu tố muốn nói, để không gây một sự bất ngờ tiêu cực hoặc tạo sự xúc phạm đến người nghe. Chẳng hạn, khi chê trách một điều gì, để người nghe dễ tiếp nhận, ta thường nói giảm nói tránh bằng cách phủ định điều ngược lại với nội dung đánh giá. Trong thực tế có nhiều thí dụ: Bạn đến chơi nhà đã quá lâu, chủ nhà rất phiền, vì còn bận việc khác thì có thể nói: “Cũng đã trưa lắm rồi, mời anh vào phòng nằm nghỉ”, hoặc “Hôm nay gặp chị rất vui, nhưng em lỡ có hẹn lúc 3 giờ chiều nay, hay là chị vào phòng em nghỉ để em đi một chút về chị em ta nói chuyện tiếp?”… Cách nói giảm nói tránh đó sẽ được người nghe hiểu rằng chủ nhà đang bận hoặc muốn kết thúc câu chuyện nhưng không gây phật ý người nghe.

    8. Chơi chữ

    Chơi chữ là BPTT lợi dụng đặc sắc về âm, về nghĩa của từ ngữ để tạo sắc thái dí dỏm, hài hước,…. làm câu văn hấp dẫn và thú vị.

    “Bà già đi chợ cầu đông

    Xem một que bói lấy chồng lợi chăng

    Thầy bói gieo quẻ nói rằng:

    Lợi thì có lợi nhưng răng chẳng còn”

    – Các lối chơi chữ thường gặp:

    + Dùng từ ngữ đồng âm

    + Dùng lối nói trại âm (gần âm)

    + Dùng cách điệp âm

    + Dùng lối nói lái.

    + Dùng từ ngữ trái nghĩa, đồng nghĩa, gần nghĩa.

    9. Liệt kê

    Theo SGK liệt kê là sắp xếp, nối tiếp nhau các từ hoặc cụm từ cùng loại với nhau nhằm diễn tả các khía cạnh hoặc tư tưởng, tình cảm được đầy đủ, rõ ràng, sâu sắc hơn đến với người đọc, người nghe.

    Như vậy, phép liệt kê có thể thấy trong nhiều văn bản khác nhau. Để nhận biết có phép liệt kê được sử dụng có thể thấy trong bài viết có nhiều từ hoặc cụm từ giống nhau, liên tiếp nhau và thông thường cách nhau bằng dấu phẩy “,” hoặc dấu chấm phẩy “;”.

    1. Các kiểu liệt kê

    – Dựa vào cấu tạo chia ra thành:

    + Liệt kê theo từng cặp.

    + Liệt kê không theo từng cặp.

    – Dựa vào ý nghĩa chia ra thành:

    + Liệt kê tăng tiến

    + Liệt kê không theo tăng tiến.

    – Ví dụ về liệt kê theo từng cặp:

    Khu vườn nhà em trồng rất nhiều loài hoa đẹp nào là hoa lan với hoa cúc, hoa mai với hoa đào, hoa hồng và hoa ly.

    Cũng với ví dụ trên ta sẽ liệt kê không theo từng cặp:

    Khu vườn nhà em trồng rất nhiều loài hoa đẹp nào là hoa lan, hoa cúc, hoa mai, hoa đào, hoa hồng, hoa ly.

    Dựa theo cấu tạo có thể tìm ra phép liệt kê đang sử dụng, rất dễ dàng.

    – Ví dụ về liệt kê tăng tiến

    Gia đình em gồm có nhiều thành viên gắn bó với nhau gồm có em gái, em, anh trai, bố, mẹ và ông bà.

    Đây là phép liệt kê tăng tiến, thứ tự trong phép liệt không thể đảo lộn.

    Trên con đường trung tâm có rất nhiều loại phương tiện khác nhau như xe ô tô, xe đạp, xe tải, xe cứu thương đang chạy ngược xuôi.

    Trong ví dụ các thứ tự các loại xe có thể thay đổi mà không làm thay đổi ý nghĩa câu.

    10. Tương phản

    Nghệ thuật tương phản đối lập là tạo ra những hành động, những cảnh tượng, những tính cách trái ngược nhau để qua đó làm nổi bật ý tưởng, một bộ phận trong tác phẩm hoặc tư tưởng chính của tác giả

    + Tố cáo sự vô trách nhiệm, tham lam khốn nạn của bọn quan lại – những kẻ được xem là cha mẹ của nhân dân

    + Cảnh khốn cùng, tuyệt vọng của người dân trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên khi chống chọi với bão lũ

    Ví dụ cụ thể về đoạn văn kết hợp những biện pháp tu từ

    1. Giờ ra chơi, trường ồn như vỡ chợ. Vài nhóm nữ sinh tụ tập dưới tán lá mát rượi của cụ bàng; từng cặp từng cặp bạn nam chơi đá cầu với nhau, trên vai ai nấy đều ướt đẫm ánh nắng; một đám học sinh khác lại ùa đến căn-tin ăn quà vặt;… Cảnh vui tươi, nhộn nhịp đó khó có người học trò nào quên được. Bởi sau mỗi giờ ra chơi lại khiến chúng tôi thấy tinh thần sáng khoái hơn, tràn trề sức lực để học tập tốt hơn. *lại: phó từ chỉ sự tiếp diễn tương tự. *ồn như vỡ chợ: so sánh *cụ bàng: nhân hóa kiểu dùng những từ vốn dùng để gọi người để gọi sự vật. *ướt đẫm ánh nắng: ẩn dụ chuyển đổi cảm giác. (thị giac – xúc giác) *trường: hoán dụ kiểu lấy vật chứa đựng để gọi vật bị chứa đựng.
    2. Chú gà trống làm việc rất cần mẫn và đúng giờ. Chính vì thế, chú được coi là chiếc đồng hồ báo thức. Cả nhà em đều yêu quí chú.

      + gà trống – oai vệ : nhán hóa Ò ó o…o…” Tiếng gáy to vang vọng của chú gà trống nhà em đấy. Chú đánh thức mọi người dậy – một ngày mới bắt đầu. Chú gà trống trông thật oai vệ. Thân hình cường tráng như võ sĩ trên lễ đài. Chú khoác trên mình tấm áo lông sặc sỡ, nhiều màu, bóng mượt như bôi mỡ. Lông cườm ở cổ đỏ tía. Đầu chú tròn bằng nắm tay, trên đội một chiếc vương miện đỏ chót. Mỏ hơi khoằm xuống, cứng như thép. Mắt tròn long lanh như nước. Đôi cánh cứng cáp như hai mảnh vỏ trai úp lại. Hai chân vàng bóng, bới đất tìm giun rất tài. Mỗi chân chú có một cái cựa dài nhọn hoắt chìa ra. Chùm lông đuôi vồng cong như cầu vồng bẩy sắc. Chú gà trống thật đẹp mã. Hằng ngày vào sáng sớm tinh mơ, chú từ chuồng nhảy ra, phóng lên cành bưởi đứng gáy. Chú vươn cái cổ đủ màu sắc và xoà cánh ra vỗ phành phạch rồi chú gáy một tràng dài, vang xa làm các con vật phải im lặng. Nghe tiếng gáy của chú, cây cối tưng bừng xoè lá đón ánh nắng mặt trời. Chim ca lích rích trong vòm lá. Sau nhiệm vụ báo thức của mình, chú ta nhảy xuống chạy đi kiếm mồi. Chú đến bên sân mổ lia lịa những hạt thóc mà bà tung ra.

      + cứng như thép : so sánh + ….

    3. Cũng giống như những con sông khác, con sông quê em cũng uốn lượn như một con rồng. Nó mang hương vị mặn mòi của vùng quê em, vùng quê có di tích lịch sử (đền thờTiên La), vùng quê địa linh nhân kiệt. Chính cài hương vị ấy đã gắn bó với em đến từng thớ thịt. Tuy con sông không rộng lắm nhưng nó rất dài. Buổi sáng khi ông mặt trời nhô lên thì dòng sông mặc chiếc áo lụa đào tha thướt, trưa về chiếc áo lụa đào ấy được thay bằng chiếc áo xanh biếc mới may, chiều về chiếc áo lại được dát vàng long lanh. đêm đến, sông mặc chiếc áo đen cài một vầng trăng vào giữa ngực và những ngôi sao được gắn vào dải áo như những dải kim cương. Nước sông như dòng sữa ngọt tưới tiêu cho đồng ruộng, dòng nước mát luôn dang tay đón chúng em tắm mát, bơi lội nô đùa trong những ngày hè oi bức. Con sông đã trở thành một phần máu thịt của quê hương em. Con sông đã chứng kiến bao kỷ niệm đẹp của tuổi thơ chúng em. Rồi mai ngày em sẽ lớn khôn, nhưng rồi có đi đâu xa chân trời góc biển em vẫn nhớ về quê em, những kỉ niệm với dòng sông sẽ vẫn còn mãi trong em.+ Nước sống như dòng sữa ngọt : So sánh

      + uốn lượn như một on rồng : so sánh + Sông – máu thịt của quê hương : nhân hóa

    4. Nhà tôi ở một làng chài ven biển. Chiều hè, tôi thường ra đây hóng mát. Tôi ngước nhìn lên trời và bỗng reo lên: “Biển trên trời!” Tôi ngắm nhìn biển không chớp mắt, thích thú: Đẹp quá đi! đẹp quá đi! Bầu trời cao, xanh vời vợi tựa như mặt biển xanh hiền hoà. Những đám mây đuổi nhau, xô đẩy chẳng khác gì những con sóng lớn, xô mạnh vào bờ làm bọt biển văng tung toé. Gió cùng biển thổi rì rào tạo nên một bản nhạc không lời. Xa xa, những đàn chim hải âu bay dập dờn chẳng khác gì những cánh buồm trắng xoá trôi lửng lờ. Tôi như nghe thấy từ trên trời cao tiếng hót véo vón của những chú chim, tiếng xao động của lá cây, tiếng dạt dào của sóng biển. Tất cả như hoà cùng màu xanh dịu êm của biển. Một màu xanh bát ngát có lẽ chỉ có ở trời cao làm cho chị nắng như vẫn còn ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kì diệu đó! Cây cối cũng phải ghen tị, ước ao có được màu sắc đó! Mọi người vẫn thả lưới, giăng buồm ra khơi. Riêng tôi vẫn ngồi đây trầm ngâm với những bác dừa xanh mát cả một vùng để ngắm nhìn biển, thèm khát được chơi với biển, cưỡi lên những con sóng mạnh xô vào bờ. Những cánh diều no gió của đám trẻ làng chài thi nhau bay cao vút như chắp cách cho ước mơ của trẻ thơ bay cao, bay xa hơn nữa!. Những hòn đảo nhấp nhô tựa những cung điện dưới thuỷ cung bao la, bát ngát. Những đàn cá lội tung tăng, vẩy nước tung toé. Tôi nhìn biển mà tự hỏi: “Biển đẹp đến thể mà sao còn thua cả sắc trời?”.Hôm đó, một kỉ niệm ngọt ngào nhất mà tôi đã từng có, giờ đây vẫn còn in dấu theo thời gian. Nhìn biển đẹp đến thế, tôi mới cảm nhận được hết vẻ đẹp kì thú của thiên nhiên! Biển chính là người mẹ thứ hai của tôi!… Biện pháp nghệ thuật: so sánh, nhân hóa.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Soạn Văn Bài: Tính Thống Nhất Chủ Đề Của Văn Bản
  • Nêu Ý Nghĩa & Tóm Tắt Văn Bản Tôi Đi Học Của Thanh Tịnh
  • Cảm Nhận Hình Ảnh Người Mẹ Trong Truyện Tôi Đi Học
  • Phát Biểu Cảm Nghĩ Của Em Về Dòng Cảm Xúc Của Nhân Vật “tôi” Trong Truyện Ngấn Tôi Di Học.
  • Phân Tích Dòng Cảm Xúc Của Nhân Vật Tôi Trong Truyện Tôi Đi Học
  • Soạn Văn 8: Hai Cây Phong

    --- Bài mới hơn ---

  • Bài 10. Về Ngày Trái Đất Năm 2000
  • Về Ngày Trái Đất Năm 2000
  • Bài 9. Hai Cây Phong Bai 9 Hai Cay Phong 1 Ppt
  • Bài 9. Hai Cây Phong Bai 9 Hai Cay Phong T2 Ppt
  • Bài 9. Hai Cây Phong Cdunghai Cay Phong Nong Trang Ppt
  • Soạn Văn 8: Hai cây phong trích truyện Người thầy đầu tiên do Ai-ma-tốp sáng tác được VnDoc sưu tầm và giới thiệu với các bạn để tham khảo giúp các bạn học sinh nắm rõ kiến thức về tình yêu quê hương đất nước thông qua những cảm xúc bồi hồi của người kể về hai cây phong từng gắn bó với tuổi học trò trong kí ức và trong hiện tại để từ đó học tập tốt môn Ngữ Văn lớp 8 chuẩn bị cho bài giảng sắp tới đây của mình.

    Soạn Văn: Hai cây phong Tóm tắt: Làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi. Phía trên làng, giữa một ngọn đồi, có hai cây phong to lớn. Hai cây phong hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên núi, như biểu tượng của tiếng nói riêng, tâm hồn riêng của làng. Năm học cuối, bọn trẻ chạy ào lên phá tổ chim, leo lên hai cây phong cao vút để thấy bao vùng đất chưa từng biết và những con sông chưa từng nghe. Thuở ấy, nhân vật “tôi” chỉ cảm nhận sự gắn bó tuổi thơ mình với hai cây phong được gọi là “Trường Đuy-sen”. Bố cục:

    – Phần 1 (từ đầu…gương thần xanh): Hai cây phong trong cảm nhận của nhân vật “tôi”.

    – Phần 2 (còn lại): Kí ức tuổi thơ về hai cây phong.

    Câu 1: (Trang 100 sgk Ngữ Văn 8 Tập 1):

    Hai mạch kể với đại từ nhân xưng “tôi” và “chúng tôi” đan xen lồng vào nhau:

    – “Tôi” là người kể chuyện, là một họa sĩ đứng ở hiện tại để kể hai cây phong.

    – “Chúng tôi” là người kể nhân danh cho “cả bọn con trai” ngày trước, người kể cũng là một trong những đứa trẻ đó.

    * Mạch kể của người kể chuyện xưng “tôi” quan trọng hơn. Vì “tôi” có mặt ở cả hai mạch kể, đồng thời xuất hiện ở cả phần đầu và phần cuối văn bản. Toàn bộ bức tranh thiên nhiên được vẽ qua bằng sự ngắm nhìn cả tâm hồn, cảm nhận của “tôi”.

    Câu 2: (Trang 100 sgk Ngữ Văn 8 Tập 1):

    – Điều thu hút người kể cùng bọn trẻ:

    + Kỉ niệm bọn trẻ chạy ào lên phá tổ chim. Chân đất, bám vào các mắt mấu…chấn động cả vương quốc loài chim. Ngồi dưới cành cây suy nghĩ…lắng nghe tiếng gió.

    + Hai cây phong khổng lồ, nghiêng ngả đung đưa như muốn chào mời chúng tôi đến với bóng râm mát rượi và tiếng lá xào xạc dịu hiền.

    – Ngòi bút đậm chất hội họa:

    + Đường nét phóng khoáng: Đất, dải thảo nguyên, dòng sông, đám mây, đồng cỏ.

    + Màu sắc vừa chứa đầy sức sống vừa huyền ảo, thơ mộng: Sương trắng mờ đục, xanh thẳm biếc, sông bạc lấp lánh.

    Câu 3: (Trang 101 sgk Ngữ Văn 8 Tập 1):

    – Trong mạch kể xưng “tôi”, hai cây phong chiếm vị trí trung tâm và gây xúc động sâu sắc vì hai cây phong đã gắn bó với “tôi” từ thuở thơ ấu, gắn với tình yêu quê hương da diết. Hai cây phong đứng ở vị trí đặc biệt, đi từ phía nào đến làng đều thấy chúng hiện ra hệt như những ngọn hải đăng.

    – Trong mạch kể xen lẫn tả này, được miêu tả sống động như hai con người bởi nhân vật “tôi” đã hóa thân vào hai cây phong để hiểu được linh hồn của nó chứ không phải chỉ là sự quan sát của người nghệ sĩ bình thường.

    Câu 4: (Trang 101 sgk Ngữ Văn 8 Tập 1):

    Em có thể tự chọn một đoạn theo yêu thích để học thuộc lòng. Có thể chọn:

    – Phía trên làng tôi … hai cây phong thân thuộc ấy.

    – Trong làng tôi không thiếu … bốc cháy rừng rực.

    – Vài năm học cuối cùng … bao la và ánh sáng.

    – Tôi lắng nghe tiếng hai cây phong … Trường Đuy-sen.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Soạn + Gợi Ý Câu Hỏi Trên Lớp Bài Hai Cây Phong
  • Bố Cục Và Tóm Tắt Văn Bản Hai Cây Phong Lớp 8
  • Sách Luật Cán Bộ, Công Chức
  • Kế Hoạch Thực Hiện Quy Chế Công Khai Trong Trường Học Theo Thông Tư Số 36/2017/tt
  • Văn Bản Hợp Nhất Số 04
  • Tóm Tắt Văn Bản Hai Cây Phong Của Ai

    --- Bài mới hơn ---

  • Soạn Bài Hai Cây Phong
  • Soạn Bài Hai Cây Phong (Chi Tiết)
  • Sử Dụng Thẻ In Đậm, In Nghiêng, Gạch Chân Thế Nào Trong Trang Web?
  • Căn Cứ Ban Hành Thông Báo Chữ Nghiêng Hay Thường?
  • Giới Thiệu Hệ Thống Quản Lý Văn Bản Và Điều Hành Vnpt
  • Làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi . Phía trên làng , giữa một ngọn đồi , từ lạu hài cây phong to lớn . Hai cây phong hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên núi , như biểu tượng của tiếng nói riêng , như tâm hồn riêng của làng .

    Vào năm học cuối , bọn trẻ chạy ào lên đấy phá tổ chim , leo lên hai cây phong cao vút để thấy hiện ra trước mắt chúng biết bao vùng đất chưa từng biết và những con sông chưa từng nghe .

    Thuở ấy , nhân vât “tôi” chỉ cảm nhận sự gắn bó tuổi thơ mình với hai cây phong được gọi là ” Trường Đuy-sen”

    Tóm tắt văn bản Hai cây phong của Ai- ma-tốp – Bài làm 2

    Làng Ku-ku-rêu nằm ven chân núi , một cao nguyên , phía dưới là thung lũng Vàng. Phía trên làng , giữa một ngọn đồi , hai cây phong to lớn , hai cây phong hùng vĩ như những ngọn hải đăng trên núi , như biểu tượng của tiếng nói riêng , như tâm hồn riêng của làng .

    Vào năm học cuối , bọn trẻ chạy ào lên đấy phá tổ chim , leo lên hai cây phong cao vút để thấy hiện ra trước mắt chúng biết bao vùng đất chưa từng biết và những con sông chưa từng nghe .

    Thuở ấy , nhân vât “tôi” chỉ cảm nhận sự gắn bó tuổi thơ mình với hai cây phong , tìm đến nó để tìm đến âm thanh kì diệu , những kí ức gắn liền suốt tuổi thơ , và ” tôi ” cũng ko biết vì sao ở đó được gọi là ” Trường Đuy-sen” .

    Tình cảm yêu mến hai cây phong của “tôi”, của “chúng tôi”, của những người dân làng Ku-ku-rêu khiến chúng ta trân trọng chính là vì hai cây phong ấy gắn với câu chuyện về một con người cao đẹp, người thầy giáo không có bằng sư phạm nhưng đã vun trồng bao ước mơ, hi vọng cho những trò nhỏ của mình.

    Thống kê tìm kiếm

    --- Bài cũ hơn ---

  • Luật Cán Bộ, Công Chức
  • Văn Bản Hợp Nhất Số 04 Điều Lệ Trường Mn
  • Văn Bản Hợp Nhất Số 04 Bộ Xây Dựng
  • Văn Bản Hợp Nhất Số 04/vbhn
  • Thuật Ngữ Văn Bản Hành Chính