Đề Xuất 11/2022 # Người Hà Nội Ở Sài Gòn(*) / 2023 # Top 17 Like | Athena4me.com

Đề Xuất 11/2022 # Người Hà Nội Ở Sài Gòn(*) / 2023 # Top 17 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Người Hà Nội Ở Sài Gòn(*) / 2023 mới nhất trên website Athena4me.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Người Hà Nội ở Sài Gòn(*)

Hồng Phúc

Một thoáng Sài Gòn. Ảnh: THÀNH HOA

(TBKTSG) – Em ở Sài Gòn mới ra à? Vầng!

Em đi công tác à? Không, em về thăm nhà.

Sao lại vào trong ấy? Dạ, đi làm ạ.

Trong đấy lương cao hơn à? Lương bao nhiêu? Hay em vào đấy lấy chồng? Thế đã có con chưa?…

Những ai vào sống ở Sài Gòn, một ngày về lại Hà Nội có lẽ cũng đã từng gặp một anh lái taxi và bị hỏi chuyện như tôi, và họ nhận ra ngay sự khác biệt. Người Sài Gòn sẽ thấy cách giao tiếp như “hỏi cung” ấy thật kỳ quặc, vì họ đã quen với văn hóa tôn trọng tự do cá nhân. Ngay cả tôi sau mấy năm ở Sài Gòn, khi về lại quê nhà cũng thấy kém thoải mái vì đã quen với những dịch vụ chuyên nghiệp hơn ở Sài Gòn, nơi hầu hết người ta đi làm việc là lo làm việc, không quen thói tọc mạch, nhiều chuyện.

Hầu hết người ở miền Nam biết rằng có một khoảng không cá nhân nơi người khác mà họ không nên bước vào. Bởi vậy, họ hiếm khi hỏi bạn làm lương bao nhiêu, cuộc sống gia đình ra sao, vì họ hiểu đó là sự riêng tư cần thiết. Hồi mới vào Sài Gòn tôi ngỡ ngàng quá xá khi có người giới thiệu: “Đây là ông anh, bà chị xã hội của tôi”. Mãi sau này tôi mới hiểu cái “tính xã hội” trong các mối quan hệ này cực kỳ cao, bởi có khi đã nhậu với nhau cả chục lần rồi người ta vẫn chưa biết rõ ràng nhà bạn ở đâu, bạn làm nghề gì, có hoàn cảnh éo le nào hay không.

Nhóm bạn tứ xứ từ mọi miền đến Sài Gòn sinh sống của chúng tôi mỗi khi tụ tập hay đùa nhau rằng “cái bọn Bắc kỳ” nên kiểm điểm lại “ăn ở thế nào” mà hiếm khi thấy người Nam di cư ra Bắc, toàn chỉ thấy người Bắc vào Nam làm ăn. Từ hàng trăm năm nay, “vào Nam làm ăn” là cụm từ không xa lạ gì với các làng quê Bắc bộ. Tôi hỏi thăm một số người Bắc sống ở Sài Gòn, có người nói là vì họ “thích, nên chuyện chuyển vào sống ở miền Nam chỉ là vấn đề thời gian”. Nhưng số đông hơn thì thừa nhận “đùng một cái là vào”!

Còn biết bao lý do chưa biết hết, cũng như chẳng ai đếm đủ có bao nhiêu người Bắc đã di cư vào Nam. Chưa ai làm thống kê này nhưng chắc chắn là rất nhiều. Cứ nhìn những nhà hàng, quán ăn vị Bắc mọc lên ngày càng dày ở Sài Gòn hay giọng Bắc phổ biến ở nơi công cộng thì biết. Theo kết quả cuộc tổng điều tra dân số và nhà ở năm 2019 của TPHCM, trong vòng 10 năm qua, mỗi năm dân số ở đô thị này tăng thêm 200.000-400.000 người, và hơn một nửa số người nhập cư đến từ Bắc và Trung bộ.

Tha hương là một ngã rẽ đặc biệt của số phận, nhưng nó không xảy ra với thiểu số người Việt. Chẳng phải đến khi phát hiện ra những người Việt nhập cư trái phép vào nước Anh phải bỏ mạng trong thùng xe tải người ta mới nhận ra di cư là một điều dị thường. Lịch sử Việt Nam đã ghi nhận rất nhiều cuộc di cư lớn từ Bắc vào Nam để lại nhiều cộng đồng đồng hương tại Tây Nguyên, Nam bộ, cao nguyên Nam Trung bộ hay một số tỉnh đồng bằng sông Cửu Long. Đặc biệt là các cộng đồng di cư đã thành nổi tiếng tại Sài Gòn và ở các nước Mỹ, Úc, Đức, Pháp… Có những nhà nghiên cứu từng cho rằng Việt Nam là dân tộc có “gen di chuyển” vượt trội để sinh tồn.

Tôi cũng là một người di cư ngay trên chính đất nước mình khi từ Hà Nội vào Sài Gòn sinh sống. Sài Gòn từ xưa tới nay được coi là thành phố cởi mở nhất với người nhập cư, cũng là nơi nhiều người tứ phương coi như miền đất hứa. Riêng với người Bắc di cư, người ta nghe thấy những cách gọi “Bắc 75”, “Bắc 54”. Tôi còn thấy một thế hệ “Bắc 2000”. Họ là nhiều người 9x, 8x, 7x và cả 6x “tính chuyện lâu dài” với thành phố này. Họ cũng như tôi, trở thành những cá thể gồm hai mảnh ghép: Hà Nội lắng đọng và Sài Gòn sôi nổi.

Hai mảnh ghép đó thực sự khác nhau rất nhiều. Vì thế mà những người Hà Nội ở Sài Gòn ấy, mỗi lần về lại quê nhà, cảm giác bối rối vì bị khai thác thông tin kiểu như anh lái taxi nhắc ở trên khiến họ mong nhanh nhanh quay lại Sài Gòn. Nhưng ở Sài Gòn, đôi khi bị nghe từ “Bắc kỳ” cùng vẻ mặt khó chịu của ai đó thì lại chạnh lòng nhớ về Hà Nội. Cái khoảng không gian cá nhân vì thế cứ co vào giãn ra mệt nhoài mỗi lần đi về giữa hai thành phố. Một là nhà, nơi có cha mẹ, bà con, bạn bè chung thủy, một thời niên thiếu nhiều kỷ niệm; một là nơi sống và làm việc, được thấy cuộc sống rộng hơn, bầu trời rộng hơn và được là mình nhiều hơn. Một là cảm xúc và mơ mộng, một là lý trí và thực tế. Một là sương giăng phố vắng, một là nắng gió xôn xao. Một là bún riêu cua ốc, một là hủ tiếu bún bò. Một là hoa đào năm ngoái, một là mai cúc chói chang… Cả trăm lần dân xa xứ ngay trên chính quê hương mình như tôi tự hỏi: phải nghiêng về nơi nào? Thôi thì đành cứ yêu Hà Nội nhưng vẫn thích Sài Gòn.

Thích là vì cuộc sống dễ thở hơn, ra đường ít bon chen mệt mỏi hơn, ít bị để ý hơn, dịch vụ thuận tiện, con người đối xử với nhau chân phương. Nhưng thích mới chỉ là một bước trên đường để trở thành yêu, còn có thể trở thành yêu được hay không lại là chuyện khác. Thích mới là điều kiện để khởi động hành trình khám phá, tìm tòi, suy nghĩ, trăn trở và cân đong đo đếm. Nhưng khổ nỗi dù đã thích, khi thấy một bóng cây, một tiếng nhạc, một ngõ hẻm hay tiếng rao, trong lòng người Hà Nội vẫn bất chợt rung lên một nỗi nhớ.

Và, trong yêu mà có nhiều điều không thích; trong thích lại có những điều chưa thể thành yêu. Đó là cái tơ nhện đầy ngang trái của cuộc đời. Và vì cuộc đời luôn đi kèm kịch tính nên vẫn còn biết bao người đang di cư từ Hà Nội vào Sài Gòn, từ Việt Nam ra nước ngoài để trở thành những người xa xứ. Mỗi ngày của chúng ta tiếp tục là một chuyến du ngoạn, khám phá, thích nghi, tương tác để giữ sáng ngọn lửa của chính mình.

(*) “Người Hà Nội” là cách gọi chung những người đang sống ở Hà Nội mà di chuyển vào Sài Gòn. “Người Sài Gòn” chỉ người miền Nam nói chung đang sống tại Sài Gòn. Tác giả không có hàm ý phân biệt vùng miền trong bài viết.

Người Giỏi Nên Sống Sài Gòn? / 2023

Dịp nghỉ Tết Tây ( Tết dương lịch) kéo dài 3 ngày, với nhiều người trẻ là dịp lý tưởng để dịch chuyển những địa điểm ở Việt Nam, thăm thú ngay thành phố mình đang sống để hiểu hơn về ‘ta’.

Vừa chớm tuổi 30, bác sĩ Ngô Việt Anh là một trong những bác sĩ đã để lại dấu ấn ở tuyến đầu chống dịch Covid-19 vừa qua. Anh đã tham gia hỗ trợ điều trị bệnh nhân 91 và xông pha ở tâm dịch Đà Nẵng.

Năm 2020 khép lại với những sự kiện quan trọng, đặc biệt là sự xuất hiện của dịch Covid-19 và cách Việt Nam cùng thế giới cùng chung tay đối mặt.

Năm 2020 sắp khép lại, nhiều người trẻ háo hức chuẩn bị chào đón năm mới 2021. Trong thời khắc đặc biệt này, bạn mong ước gì cho bản thân, gia đình?

Còn một ngày nữa sẽ bước sang năm mới 2021, khi nhìn lại quãng thời gian vừa qua, nhiều bạn trẻ, đặc biệt là du học sinh Việt ở khắp thế giới cho biết đã trải qua một năm quá nhiều biến động.

Ra đường thấy ai vứt chai lọ gì cũng xin về, ở nhà có cái gì tận dụng được là tận dụng để trồng cây, dần dần mọi người ví Ngô Thị Nhài như cô nàng ‘ve chai’ sở hữu khu vườn độc đáo trên sân thượng.

Trong không khí nô nức chào đón năm mới 2021, nhiều người đã đến các tuyến phố trung tâm chúng tôi hòa mình trong dòng người hào hứng vui chơi. Tuy nhiên, sau khi dòng người rời đi, nhiều nơi lại ‘ngập’ rác.

Theo Tỉnh đoàn Đồng Nai, năm 2020, các cấp bộ Đoàn từ tỉnh đến cơ sở đã linh động, sáng tạo triển khai các hoạt động công tác Đoàn nhưng vẫn thực hiện tốt các biện pháp phòng chống dịch Covid-19.

Tết dương lịch là dịp để nhiều sinh viên tổ chức các buổi vui chơi với bạn bè, gia đình và đặt nhiều mong ước cho một năm mới an lành, thành công.

Hàng trăm suất vé máy bay, vé xe miễn phí đang chờ đón những sinh viên có hoàn cảnh khó khăn mong muốn được về quê đón tết.

Chứng kiến cảnh được mùa mất giá của trái bơ, hai bạn trẻ là người con của Tây nguyên đã sáng chế ra nhiều sản phẩm từ trái bơ, để giúp ổn định đầu ra cho người dân.

Mời bạn đọc bình chọn sự kiện, hoạt động tiêu biểu trong công tác Đoàn và phong trào thanh thiếu nhi năm 2020.

Soạn Bài: Sài Gòn Tôi Yêu / 2023

Hướng dẫn soạn văn, soạn bài, học tốt bài

Cũng như Một thứ quà của lúa non: Cốm, văn bản Sài Gòn tôi yêu được viết theo thể tuỳ bút, có khác là Thạch Lam thì thể hiện xúc cảm về một sản vật giản dị, độc đáo mà giàu hương vị của đất nước còn Minh Hương lại miêu tả những nét riêng tạo nên phong cách và vẻ đẹp của một thành phố.

1. Bài tuỳ bút này thể hiện tình cảm yêu mến của tác giả về Sài Gòn trên các phương diện: thiên nhiên, khí hậu, thời tiết, cuộc sống, sinh hoạt của thành phố, cư dân và phong cách của con người Sài Gòn.

+ Đoạn1: Từ đầu đến “tông chi họ hàng”: ấn tượng chung và tình yêu của tác giả với Sài Gòn.

+ Đoạn 3: Phần còn lại: Khẳng định một lần nữa tình yêu của tác giả với thành phố ấy.

2. a) Sự cảm nhận tinh tế của tác giả về thiên nhiên, khí hậu đặc biệt của Sài Gòn:

– Tác giả miêu tả Sài Gòn qua nhiều hiện tượng thời tiết với những nét riêng (nắng sớm, gió lộng buổi chiều, cơn mưa nhiệt đới ào ào và mau dứt).

– Cảm nhận về sự đổi thay nhanh chóng, đột ngộ của thời tiết (trời đang ui ui buồn bã bỗng nhiên trong vắt lại như thuỷ tinh).

– Cảm nhận về không khí, nhịp điệu cuộc sống đa dạng của thành phố trong nhiều thời khắc khác nhau (đêm khuya, những giờ cao điểm, buổi sáng tinh sương).

b) Ngay ở phần này, chúng ta cũng có thể nhận thấy tình yêu nồng nhiệt thiết tha của tác giả đối với thành phố của mình. Nhờ tình yêu ấy mà tác giả đã cảm nhận được nhiều vẻ đẹp và nét riêng của thành phố. Thậm chí ngay cả những “trái chứng giở trời” của thời tiết trong tâm trí tác giả cũng trở nên thành những cái đáng nhớ, đáng yêu. Để nhấn mạnh tình cảm của mình và thể hiện sự phong phú, độc đáo của thiên nhiên, khí hậu Sài Gòn, trong đoạn văn này, tác giả đã sử dụng rất thành công thủ pháp điệp từ và điệp cấu trúc câu.

3. Trong phần thứ hai của bài tuỳ bút, tác giả đã tập trung nói về con người Sài Gòn với những nét nổi bật về dân cư, phong cách:

Nhận xét về dân cư Sài Gòn, tác giả khẳng định: đây là nơi hội tụ của con người ở khắp bốn phương nhưng đã hoà hợp, không còn phân biệt nguồn gốc mà chỉ còn là những người con của Sài Gòn.

Nét phong cách nổi bật của con người Sài Gòn được tác giả khái quát là tự nhiên, chân thành, cởi mở, mạnh bạo, mà vẫn ý nhị. Tác giả đã chứng minh những nhận xét ấy bằng thực tế hiểu biết về con người Sài Gòn của mình qua gần năm mươi năm. Những tính cách ấy được biểu hiện trong đời sống hàng ngày và trong những hoàn cảnh thử thách của lịch sử. Vẻ đẹp của con người Sài Gòn được minh hoạ qua hình ảnh của các cô gái Sài Gòn với trang phục khoẻ khoắn, cử chỉ, dáng điệu vừa yểu điệu, ngây thơ vừa nhiệt tình, tươi tắn.

4. Qua bài văn, ta hiểu thêm nhiều phương diện về Sài Gòn, một trung tâm kinh tế, chính trị, văn hoá ở phương Nam của Tổ quốc. Đó là thành phố không chỉ lớn về diện tích, dân cư mà còn rất độc đáo về thời tiết, khí hậu, đặc biệt là về con người.

Bài văn được viết khá linh hoạt, đan xen những câu ngắn, câu dài, có khi sử dụng kết cấu trùng điệp: “Tôi yêu trong nắng sớm…”, “Tôi yêu thời tiết trái chứng…”, “Tôi yêu cả đêm khuya thưa thớt tiếng ồn”… Muốn đọc lưu loát phải biết giữ giọng, giữ hơi, phải tập đọc nhiều lần để nắm được mạch văn, mạch cảm xúc của tác giả.

2. Sưu tầm những bài viết về vẻ đẹp và những nét đặc sắc của quê hương em trên các phương tiện báo chí, các tác phẩm văn học, địa lí,…

3. Đây là một đoạn văn biểu cảm. Hãy định hướng trước về cảm xúc và đối tượng (một nét đẹp nào đó của quê hương: một nghề truyền thống, một di tích, một danh lam, một cánh đồng,…), sau đó thiết lập một đoạn văn biểu cảm như vẫn thường làm.

Tại Sao Mình Vào Sài Gòn? / 2023

Tính đến nay là hơn một năm lẻ 3 tháng. Cô bé nhỏ với chiếc balo bò sữa và cái vali to sụ nhập môn Sài Thành. Trái ngược hẳn với suy nghĩ từ trước đến nay “em sẽ không bao giờ vào đấy, xa nhà, nhớ lắm”.

Năm 2015, sau khi kết thúc một cuộc tình sinh viên. Ôi chao chán quá, tui phải đi đâu đó để khiến mọi thứ trở nên tươi mới hơn. À ha, và tui vào Sài Gòn, chơi được khoảng gần một tháng. Tui được đi đây đó, được ăn những món đặc trưng chỉ Sài Gòn mới có. Nhưng không hiểu sao ấn tượng với tui về nơi suốt ngày nắng rồi mưa đỏng đảnh ấy không tốt đẹp gì.

Tôi nhận ra rằng, nếu như mang một trái tim đau khổ và cái nhìn bi kịch ra đi thì đến đâu cũng chỉ thấy muộn phiền.

“Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?”

Ấy vậy mà 2017, tui quyết định rời khỏi Hà Nội, nơi gắn bó 4 năm sinh viên để vào Sài Gòn, cách 2 giờ bay. Tôi ngỡ rằng mình sẽ ở Hà Nội, lập gia đình và đạp xe hồ Tây mỗi sáng cuối tuần (rồi chụp vài tấm ảnh).

Vào Sài Gòn, cái mà tui nể bản thân mình nhất là không sợ cô đơn, không sợ thất nghiệp. Tui luôn nghĩ rằng, bản thân ắt hẳn phải là điểm tựa cho chính tinh thần của mình mỗi khi nó lảo đảo.

Tui không có nhiều bạn bè ở đây, người thân gửi tôi một vài số liên lạc với lời dặn dò chỉ cần gọi sẽ có việc làm. Tui ngại một phần, phần còn lại tui tin vào bản thân. Cứ vậy, tui tự làm mọi thứ.

Công việc với mình chưa bao giờ là quá khó khăn, cũng không hẳn vì mình quá giỏi giang. Nhưng mình nghĩ là sự chịu khó và ham học sẽ bù đắp mọi thứ.

Cuộc sống ở đâu cũng vậy, bắt đầu cái gì cũng bỡ ngỡ. Đến mức mà có một người bác từng nói “Ở đây phải 3 năm mới quen đường”. Giờ đã 2 năm, ừ thì vẫn xài google map thường xuyên.

Nếu nhất định phải đưa ra lý do, có lẽ mình muốn làm mới cuộc sống hiện tại. Những sự nhàm chán và cô đơn trên một nơi quen thuộc là cảm giác vô cùng day dứt. Đi chẳng phải để chạy trốn, mà là giải thoát. Một cô bé nhỏ khá cứng cáp và tự lựa chọn cho mình những con đường để thay đổi cuộc sống.

Cũng chẳng biết sẽ ở đây đến bao lâu. Vì chả ai nói trước được tương lai cả. Nhưng Sài Gòn cho mình nhiều thứ. Những con người thân thiện và ít soi xét. Bạn sẽ không cần bận tâm liệu biển số xe đến từ “tỉnh lẻ” có sao không. Bởi vì vô đây tui cũng chả biết biển xe Sài Gòn là bao nhiêu. Một không khí trẻ trung, một lối sống sôi động. Nơi này khiến tôi được vặn dây cót để luôn sẵn sàng cho những cuộc hành trình mới.

Khó khăn cũng nhiều đấy, nhưng cứ mỗi lần vượt qua là bản thân lại cứng cáp hơn gấp bội. Tự nhủ rằng có ước mơ thì phải đi tới để sống khỏi hối tiếc. Ông trời cho mình một nhiệm vụ lớn lao mà đôi khi mình chẳng thể biết trước. Chỉ biết là cứ nỗ lực và bước tiếp.

Sau những năm tháng tuổi trẻ, ngoảnh lại nhìn mình của ngày xưa cũ thấy đã lớn hơn nhiều rồi đấy. Nhưng vẫn cần phải trưởng thành hơn nữa. Để sống mặc nhiên giữa dòng đời.

Kể cả cho đến bây giờ tôi vẫn có những lựa chọn riêng, cách sống riêng mà khó có ai thay đổi được. Tôi chấp nhận sự khác biệt của mình và tránh hòa tan vì sợ sệt cách nhìn của ai đó về mình.

Tôi loại bỏ dần phần lớn người không phù hợp để chọn những người đồng hành có cùng chí hướng.

Tôi đến Sài Gòn không hẳn là để kết thêm thật nhiều bạn, có thêm thật nhiều mối quan hệ hay kiếm thật nhiều tiền. Bởi tôi biết, những thứ đó sẽ là điều tất nhiên khi tôi hiểu rõ mình đang làm gì.

Bởi hiểu rõ bản thân, hiểu rõ con đường.

Nên kể cả ở đâu, tôi vẫn sống được và sống tốt.

Nếu bạn muốn đi? Đừng ngại.

Đi thật xa để trở về. Hoặc đi thật xa để tìm kiếm hạnh phúc thật sự.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Người Hà Nội Ở Sài Gòn(*) / 2023 trên website Athena4me.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!